Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 783


Chương 783: Sự thật dần dần sáng tỏ (2)

 

Tôi gật đầu, mặt đỏ bừng bừng, lúc rời khỏi

nhà, tâm trạng anh rất tốt.

Cũng là vợ chồng nhiều năm như vậy rồi, vẫn

còn đỏ mặt, cũng thật là quá mất mặt đi. Sau khi

Phó Thắng Nam rời đi, tôi lại tiếp tực ngủ thêm

một lúc nữa, cho đến khi có điện thoại gọi tới, tôi

mới hoàn tỉnh ngủ.

Là Lâm Uyên gọi điện thoại tới, bà ấy mở

miệng nói: “Xuân Hinh, con dậy chưa thế? Chuẩn

bị qua nhà ăn cơm đi, mẹ bảo tài xế qua nhà đón

con rồi đó nha, con chuẩn bị dần đi”

Tôi sửng sốt một lúc: “Mẹ, con ở nhà một

mình là được rồi, buổi chiều con sẽ qua nhà, mẹ

không cần phải bảo tài xế qua đón đâu”

 

Bà ấy mở miệng nói: “Ban sáng, Phó Thắng

Nam đặc biệt dặn dò rồi, con đừng có mà lười,

cũng gân trưa rồi con mau dậy đi, sửa soạn một

chút rồi tới đây ăn cơm, ăn cơm xong rồi lại đi ngủ tiếp”

 

“Ban sáng Phó Thắng Nam gọi điện thoại cho

mẹ sao?” Tôi sửng sốt một chút, từ trên giường

ngồi bật dậy, nhìn đồng hồ treo tường, đã điểm

mười hai giờ trưa, xem ra là ngủ lâu thật.

Bà ấy ừ một tiếng, dặn dò tôi mau dậy đi rồi

liên cúp máy.

Cũng không có cách nào ngủ tiếp được nữa,

chín giờ Phó Thắng Nam lên máy bay, còn chưa

tới Thành phố Tân Châu, tôi sửa soạn qua loa rồi

tới nhà họ Mạc, cả hai vợ chồng Mạc Thanh Lâm

đều đã tới.

Hiên Hiên lớn hơn một chút rôi, cậu bé đang

nằm ngủ trong lòng Hàn Trí Trung, Mạc Thanh

Mây bận rộn ở trong phòng bếp, khi nhìn thấy tôi,

Hàn Trí Trung cười nhạt rồi nói: “Nghỉ ngơi một lát

trước đi, sắp xong rồi”

 

Tôi gật đầu rồi ngồi vào trước mặt anh ta, mở

miệng nói: “Trước đó tôi muốn hỏi anh vài thứ liên

quan đến kiến thức pháp luật, anh có thể giúp tôi

tìm một vài tài liệu Luật học được không? Gần

đây tôi khá là rảnh rỗi, không bằng dành thời gian

học trước, để chuẩn bị thi nghiên cứu sinh vào Sang năm”

 

Anh ta hơi sững sờ, ngược lại là có chút ngoài

ý muốn, nói: “Tôi còn cho rằng cô không có ý định

thi nữa đấy, lần trước cô cũng không đi tham gia

kỳ thi. Được thôi, ngày mai tôi trở vê trường học

hỏi thăm một chút, tìm cho cô một vài tài liệu,

xem xem có thể giúp được gì cho cô không”

 

Tôi gật đầu, không khỏi than thở, khoảng thời

gian vừa qua cũng không biết nên làm cái gì cho phải.

Anh ta cười nhạt: “Gần đây trạng thái tinh

thân của Tuệ Minh cũng không tệ, chờ người kia

dành thời gian, mọi người hãy cùng nhau ra ngoài

đi dạo, đưa bọn nhỏ đi giải khuây. Cô cứ bàn bạc

với Tổng giám đốc Phó đi, xem có thời gian hay không.”

 

Tôi gật đầu, chuyện này thì có thời gian,

nhưng mà chắc là phải chờ đến khi anh từ Thành

phố Tân Châu trở về mới có thể có thời gian được.

Mạc Thanh Mây từ trong phòng bếp đi ra,

trong tay bưng đĩa trái cây, đặt lên bàn nhìn chúng

tôi: “Đang nói chuyện gì thế? Thú vị lắm à? Kể cho

mình nghe với nào?”

 

Tôi nhún vai: “Nói chuyện thi cử thôi, nhờ

chồng cậu tìm giúp mình một ít tài liệu”

 

Cô ấy ừ lên một tiếng, sau đó bế Hiên Hiên từ

trong ngực của Hàn Trí Trung lên: “Mình đưa nó

lên lâu nghỉ ngơi đây, hai người cứ trò chuyện đi

nhé, à đúng rồi, chị dâu nói chút nữa chị ấy sẽ đưa

con nuôi tới, hai người nhớ chào hỏi nhé”

Con nuôi?

 

Tôi sững người mất một lúc, suy nghĩ kỹ, là

Trân Húc Diệu sao?

Chưa kịp hỏi nhiêu đã nghe thấy tiếng động

cơ xe truyền tới, Lâm Uyên từ trong phòng bếp đi

ra, nhìn tôi nói: “Xuân Hinh, con ra đón khách đi, là

Trần Húc Diệu tới đó, chäc là nó đưa bạn gái theo,

con nhớ chào hỏi nhé.”

 

Tôi gật đầu rồi lập tức đứng dậy đi ra sân, khi

†hấy một người đàn ông mặc vest xám tro, vóc

người cao ráo bước xuống từ trên chiếc xe Ba Tu

màu đen. Đột nhiên tôi nhìn sang, van là có chút

cảm giác xa lạ nhưng cũng đã vơi đi nhiều, tôi liên

nhận ra ngay, đó là Trân Húc Diệu.

 

Sau khi anh ta xuống xe, anh ta đi tới mở cửa

xe cho người ngôi ở ghế phụ, năm tay cô gái đó

xuống xe rất lịch sự. Tôi không hề lường trước

được. Tôi nghĩ răng, người bạn mà anh ta đưa tới

sẽ là John, nhưng mà tôi lại không ngờ được rằng,

anh ta lại đưa tới một cô gái, còn là một cô gái rất

xinh đẹp.Khiến tôi cảm thấy có chút mơ hồ.

 

Nhìn hai người, tôi đi ra nghênh đón, cười nhạt

nói: “Đã lâu không gặp, Trân Húc Diệu, càng ngày

cậu càng đẹp trai nha”

 

Trân Húc Diệu cười nhạt, trên khuôn mặt kia

sớm đã không còn vẻ non nớt mà thay vào đó là

nét chững chạc, nghiêm túc. Nhìn thầy tỏi, anh ta

gật đầu, cười nhạt: “Đã lâu không gặp, chị gây đi nhiều rồi!”

Tôi cười cười, nhìn cô gái bên cạnh anh ta, mở

miệng nói: “Không giới thiệu một chút sao? Có gái

xinh xắn như vậy, là bạn gái à?”

 

Anh ta gật đầu, kéo cô gái sát lại, nói: “Giới

thiệu một chút, Vương Ngọc Mai, bạn gái tôi” Sau

đó nhìn Vương Ngọc Mai nói: “Đây là Thâm Xuân

Hinh… Chị anh”

Chị!

Lúc nghe được từ này, trong nháy mắt, tôi liền

ngẩn người ra, cái từ “Chị” này phát ra từ miệng

anh ta, quả thực có chút không quen.

Vương Ngọc Mai nhìn tôi, vui vẻ cười cười nói

“Chào chị, chị, chị đúng thật là xinh đẹp như trong

lời kể của anh Diệu luôn”

Tôi cười nhạt: “Chào em, chắc là nó nói quá

thôi, đi thôi, vào nhà thôi, đồ ăn sắp xong hết rồi”

Cùng đi vào biệt thự, cùng bọn họ ngôi xuống

hỏi han, trong lòng tôi ẩn giấu biết bao nhiêu điều

muốn hỏi Trần Húc Diệu. Ví dụ, John đâu? Anh ta

đưa cô gái này về là định kết hôn sao?

 

Bởi vì quan hệ giữa anh ta và .John rất đặc

biệt nên tôi không hề hỏi kỹ bọn họ. Vốn còn cho

là hai người bọn họ vẫn sẽ cứ mập mờ như vậy

mãi, nhưng không ngờ ráng, lúc gặp lại nhau lại là

kiểu như vậy.

Lâm Uyên chuẩn bị xong thức ăn, Mạc Thanh

Mây cũng làm xong việc, hai người họ vừa vặn trở

lại, mọi người cùng nhau ngồi vào bào ăn, sau khi

giới thiệu lan nhau, Trần Húc Diệu nhìn Lâm Uyên

đây chăm chú, mở miệng nói: “Mẹ, lần này con trở

về là muốn đưa Vương Ngọc Mai về gặp mẹ, con

và cô ấy dự định kết hôn, chuyện đính hôn van

cần mẹ giúp con lo liệu. Nhà Ngọc Mai là người

gốc thủ đô, rất nhiều chuyện lễ nghi chi tiết con

còn chưa hiểu hết, phải làm phiên mẹ rồi”

 

Những lời này khiến cho Lâm Uyên có hơi bất

ngờ, nhưng dường như cũng đã dự liệu được

trong đầu, bà ấy ngẩn người ra, ngay sau đó liên

cười nói: “Tốt quá rồi, cuối cùng thì con cũng chịu

suy nghĩ đến chuyện ổn định rồi, còn chuyện đính

hôn, con cứ giao cho mẹ lo liệu, hai đứa có yêu

cầu gì không? Mẹ sẽ làm theo yêu cầu của hai con.

 

Trần Húc Diệu cười nhạt, khẽ lắc đầu nói

“Sao cũng được ạ, con và Ngọc Mai đều nghe lời

người lớn, đến lúc đính hôn, họ hàng hai bên ăn

bữa cơm ở khách sạn và trò chuyện với nhau là được”

 

Lâm Uyên gật đầu, trên mặt không tự chủ mà

lộ ra nét cười, nghĩ đến chuyện bọn nhỏ đều bát

đầu ổn định rồi, làm cha làm mẹ, chỉ đơn giản là

mong đợi con cái có thể bình an cả đời

Trong bữa cơm, mọi người đều rất náo nhiệt,

chỉ là tôi nhìn cách Trân Húc Diệu và Vương Ngọc

Mai ở bên cạnh nhau, luôn có cảm giác rất kỳ lạ

Không biết hai người này đã ở bên nhau bao lâu

rôi, nhưng dường như không có cảm giác thân

mật giữa tình nhân với nhau, ngược lại còn cư xử

với nhau rất lễ phép.

Cơm nước xong xuôi, ở sân sau

Lâm Uyên kéo Ngọc Mai lên lầu, có lẽ là với tư

cách làm mẹ, đại khái là bà ấy kéo Ngọc Mai đi

để chuẩn bị quà gặp mặt, những chuyện này đều

là bình thường.

 

Tôi và Trần Húc Diệu ở sân sau, anh ta đang

ưu tư đến nỏi dường như có chút đề mê, tôi không

nhịn được mà mở miệng nói: “Nghe mẹ nói, cậu

chuyển công ty tới thủ đó, sau này cậu định ở lại

thủ đô sao?”

 

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.