Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 784


Chương 784: Sự thật dần dần sáng tỏ (3)

 

Tôi gật đầu, sau đó chần chừ một lúc rồi nhìn

anh ta, nói: “John cũng đến thủ đô cùng cậu mà,

đúng không? Lâu như vậy rồi, tôi cũng không gọi

điện thoại được cho cậu ta, cậu ta đổi sim rồi sao?”

 

Nói tới John, sắc mặt của anh ta lập tức cứng

đờ ra, sau đó giọng đầy cứng rắn, nói: “Không

biết, tôi cũng rất lâu rồi không có liên lạc với cậu

ta, có thể là… Đã về Mỹ rồi cũng nên, dù sao cậu

ta cũng quen thuộc với bên kia hơn.”

 

Lời này có gì đó sai sai, tôi cau mày: “Cậu có

xích mích gì với John có phải không? Hay là đã

xảy ra chuyện gì rồi?”

Anh ta sững người một lát, lắc đầu nói:

“Không có, chúng tôi vẫn tốt, chị đừng suy nghĩ

nhiều. Lâu rồi không liên lạc, chị thế nào rồi? Lúc

trước mẹ nói Tuệ Minh bị bệnh, bây giờ thế nào rồi?”

Người này rất bất thường!

Tuệ Minh là đứa trẻ mà anh ta và .John nuôi

dưỡng rất lâu rồi, nếu đơn thuần chỉ là tình bạn

bình thường với đứa trẻ thì anh ta tùy tiện hỏi qua

loa là được. Nhưng với Tuệ Minh thì khác, anh ta

và .John coi Tuệ Minh là con gái yêu, sao bây giờ

nói một câu nhẹ bãng liên kết thúc rồi? Thật

không nên mà.

Nhìn anh ta, tôi mở miệng nói: “Trần Húc Diệu,

tôi biết tôi không nên can thiệp vào chuyện riêng

giữa cậu và .John. Nhưng dưới góc độ là một

người bạn, tôi là bạn của .John, cũng là chị của

cậu, tôi không nên hỏi những chuyện không nên

hỏi rằng rốt cuộc cậu và .John sao thế? Cậu có

biết bệnh mà Tuệ Minh mắc phải trước đó là bệnh

gì không? Là bệnh ung thư máu cấp tính, suýt

chút nữa thì nó không qua nổi rồi. Tôi không biết

rốt cuộc giữa cậu và .John xảy ra chuyện gì, tôi

không gọi điện thoại được cho hai người. Tin tức

bảo hai người phát đạt rồi, không trở về nữa,

nhưng nếu hai người còn coi tôi là bạn, bất kể như

thế nào, cậu cũng phải hỏi han tôi một chút chứ?

Tôi không tin hai người cũng đối xử lạnh nhạt với

tôi và Tuệ Minh như thế, sống chết trước mắt mà

hai người cũng không hỏi han câu nào”

 

Nghe được bệnh tình của Tuệ Minh, anh ta

sững người một lát, hiển nhiên là rất kinh ngạc.

Chắc là Lâm Uyên cũng không nói rõ bệnh tình

của Tuệ Minh cho anh ta biết, cho nên anh ta mới

có thể không biết.

Trâm mặc một hồi, anh ta nhìn tôi, mở miệng

nói: “Bây giờ Tuệ Minh thế nào rồi? Đã khá hơn

chút nào chưa?”

Tôi gật đầu: “Con bé đã được phẫu thuật thay

tủy, cũng đã phẫu thuật thay thận rồi, bây giờ khá

hơn một chút, nhưng vẫn phải theo dõi trong vòng

năm năm. Nếu như không tái phát thì sẽ không

còn vấn đề gì cả. Nếu như lại tái phát thì có thể sẽ

phải thay lần nữa. Nhưng mà bây giờ, chúng ta

không phải đang nói chuyện của Tuệ Minh, mà là

chuyện của cậu và .John, rốt cuộc sao thế?”

Anh ta cuộn chặt tay, không khống chế được

suy nghĩ, ưu tư hồi lâu mới mở miệng nói: “Cậu ta

khiến cho một cô gái ở quán rượu mang thai, phải

quay lại Mỹ lo liệu cho cô gái ấy sinh con”

Một câu nói nhẹ bẫng lại khiến tôi ngây người,

chần chừ một lúc, tôi mở miệng nói: “Rốt cuộc là

trước đó cậu và .John đã xảy ra chuyện gì? Cậu có

cảm tình với cậu ta mà phải không?”

Anh ta mím môi, nhìn tôi: “Chị chê thứ tình

cảm này sao?”

 

Tôi liền vội vàng lắc đầu: “Không có, trên thế

giới này, bất kỳ một loại cảm tình nào cũng đều là

trong sáng, không có chê bai như cậu nói. Trần

Húc Diệu, tôi hỏi, là bởi vì rất lâu vê trước tôi đã

nhìn ra, giữa cậu và .John không giống nhau.

 

Tôi cảm thấy giữa hai người là thật lòng quan tâm

đến nhau, cho nên mới hỏi như vậy. Bây giờ hỏi

lại, cũng là bởi vì cảm thấy tình cảm giữa hai

người rất tốt, tại sao đột nhiên mỗi người lại tách

ra một hướng. Đương nhiên, chuyện tình cảm ly ly

hợp hợp cũng là thường tình. Tôi có thể hiểu

được, cậu và John, môi người có một quyết định

riêng, chỉ là tôi muốn nhäc nhở hai người, đừng có

loi với thanh xuân là được”

 

Anh ta gật đầu, cúi đầu nói: “Trở lại quỹ đạo

của cuộc sống bình thường, đối với cả tôi và cậu

ấy đều tốt, chúng tôi tự sống tốt cuộc sống của

riêng mình, cũng rất tốt.”

 

Từ trong mấy chữ này, tôi mơ hồ nghe ra

được một sự tiếc nuối, trong lúc nhất thời có chút

chần chừ, nhìn anh ta nói: “Cậu vân vui vẻ với

Ngọc Mai chứ?”

 

Chúng ta có thể không hoàn hảo, không thể

đổi xử công băng với từng người từng người một,

nhưng ít nhất không được thẹn với lòng mình.

Anh ta gật đầu ấy hiền lành dịu dàng, rất

đáng yêu lại hiếu chuyện, cô ấy rất giống chị lúc

còn trẻ, có chút cố chấp lại rất mâu thuẫn. Nếu

như lựa chọn người muốn sống cùng đến hết

cuộc đời này thì là cô ấy cũng rất tốt, ít nhất cả

đời này của tôi cũng không có nhiều tiếc nuối như vậy”

 

Tôi có hơi bất ngờ, không ngờ rằng anh ta sẽ

nói ra như vậy, khẽ gật đầu, cũng không hỏi thêm

nữa. Lựa chọn hôm nay, nếu là kết quả tốt nhất

vậy dĩ nhiên là tốt nhất.

 

Vương Ngọc Mai và Lâm Uyên từ trên lâu đi

xuống. Lâm Uyên đưa cho Ngọc Mai một bộ trang

sức, giá trị không tính là cao, nhưng cũng đủ để

thay mặt bày tỏ tấm lòng, Vương Ngọc Mai là cô

gái xuất thân từ một gia đình trung lưu, cũng có

am hiểu ít nhiều về trang sức, đối với cho trang

sức này, dường như cô ta rất thích.

Trò chuyện trong biệt thự một hôi lâu, thấy

sắc trời có hơi muộn rồi, Mạc Thanh Máy đưa

Hiên Hiên về nhà, buổi tối Hàn Trí Trung có tụ họp

với đồng nghiệp nên cũng đi về, Trân Húc Diệu

cũng đưa Ngọc Mai về

Vốn dĩ tôi nghĩ là sẽ chăm sóc cho Tuệ Minh,

nhưng không ngờ rằng tôi lại nhận được điện

thoại của Helen, lâu vậy rồi không có liên lạc, tôi

cũng suýt quên mất cô ấy rồi.

Nhận điện thoại, tôi chân chừ một chút, mở

miệng nói: “Helen, chào cô!”

 

“Thẩm Xuân Hinh, cô có bận không? Tôi có

thể hẹn cô ra ngoài uống một ly không?” Nghe

giọng nói thì dường như cô ấy rất mệt mỏi

Tôi gật đầu, không hề nghĩ ngợi liên mở miệng

nói: “Ừ, cô đang ở đâu?”

“Tôi gửi địa chỉ cho cô!” Cô ấy mở miệng, sau

đó cúp điện thoại.

Tôi ôm Tuệ Minh, hôn một cái, nói xin lõi sau

đó liền trực tiếp lái xe đến địa chỉ mà Helen đã gửi.

 

Cửa quán rượu

Helen sao thế? Đột nhiên lại chạy đến đây uống rượu?

Vào đi tìm một vòng, tôi tìm được cô ấy ở phía

sau quầy bar, cả người cô ấy ăn mặc rất model,

nhìn dáng vẻ không hề giống như một người phụ

nữ đã có con.

 

“Sao thế? Sao đột nhiên nghĩ đến chuyện hẹn

tôi đến uống rượu?” Lâu rồi không gặp, cô ấy

trang điểm hơi đậm, hại tôi mãi mới nhận ra cô ấy.

Cô ấy ngước mất lên, ánh mắt có chút mê ly,

có lẽ là trước khi tôi đến, cô ấy đã uống rất nhiều rượu rồi.

 

“Ngồi xuống đi, trò chuyện một chút!” Cô ấy

mở miệng, đưa tay thay tôi vẫy ra chỗ phục vụ,

nhìn người phục vụ nói: “Một ly rượu Brandi, cám ơn!”

 

Tôi vội vàng đáp lời: “Cho tôi một ly nước trái

cây, tôi không uống rượu, cám ơn!”

Cô ấy bĩu môi, nhìn tôi: “Tới quầy rượu mà

không uống rượu?”

 

Tói cau mày: “Vào phòng ăn cũng không nhất

định phải ăn cơm mà”

Cô cúi đâu, mất mát nói: “Cũng đúng, kết hôn

cũng không nhất định là bởi vì tình yêu”

Đây là

Lại là chuyện tình cảm, thấy cô ấy uống mấy

ly rượu, tôi nhìn có ấy nói: “Cô sẽ không gọi tôi

đến chỉ để nhìn cô uống rượu thôi chứ?”

 

Cô ấy uống hơi nhanh nên ho khan một cách

kịch liệt, không bao lâu sau liền gục xuống bàn

khóc nức nở nói: “Tôi đã rất cố gắng, đã nhiều

năm như vậy rồi, bây giờ tôi đã không còn là chính

mình nữa. Tôi biến tất cả bản thân mình thành

giống như cô, ngay cả thứ cô thích hay cách cô

giải thích, tôi cũng học. Nhưng mà, tại sao vân

không được chứ? Anh ấy không yêu tôi thì chính

là không yêu tôi, tôi phải làm sao đây?”

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.