Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 782


Chương 782: Sự thật dần dần sáng tỏ (1)

 

“Anh nói xem, bây giờ người đàn ông bị giam

ở Thành phố Tân Châu là Bảo Nam, hay là chồng

của Tôn Thiên Di?” Tôi nhìn Phó Thắng Nam, mở miệng hỏi.

Anh hơi hạ mắt, thấy trong quyển nhật ký có

kẹp ảnh chụp, là ảnh chụp một người đàn ông

trông rất giống Bảo Nam đang ôm Tôn Thiên Dị,

người đàn ông trên tấm ảnh có nước da trắng,

ánh mắt dịu dàng, trông chỉ như một người đàn

ông bình thường, trên người không có sát khí như

Bảo Nam.

Nếu Tôn Thiên Di không nhắc đến người anh

trai song sinh ở trong nhật ký, nam nhân kia song

bào thai ca ca, tôi vẫn sẽ cho rằng người đàn ông

ôm Tôn Thiên Di ở trong tấm ảnh là Bảo Nam.

“Bây giờ, chỉ có thể đi đến ngục giam Thành

phố Tân Châu thăm người đàn ông kia vào ngày

mai” Phó Thắng Nam mở miệng, khép lại quyển

vở trong tay, nhìn tôi nói: “Ngày mai em ở lại Thủ

đô, quay về nhà họ Mạc ở, hai ngày nữa Hoắc Tôn

sẽ đến Thủ đô, em dẫn anh ta đi xung quanh Thủ

đô một chút, với lại nếu ở công ty có chuyện gì

cần anh kí tên, em ký thay anh là được”

 

Tôi sửng sốt: “Tại sao? Không phải đã nói em

đi với anh sao? Sao đột nhiên lại không cho em đi?”

Anh mím môi, kiên nhẫn nói: “Nếu người đàn

ông ở trong ngục giam kia không phải là Bảo Nam

thì cũng không thể xác định được thi thể mà em

nhìn thấy ở Macao là Bảo Nam, bây giờ anh ta

đang là tội phạm truy nã, ai trong chúng ta cũng

không thể chắc chắn liệu anh ta có còn chiêu xấu

gì chờ chúng ta đi đến hay không. Em ở lại Thủ

đô, có nhà họ Mạc che chở, ít nhất còn an toàn

một chút, ở ngay Thủ đô, bọn họ cũng không dám

gây chuyện gì. Mặt khác, dựa theo tình huống

hiện tại, Mục Dĩ Thâm cũng đang định từ bỏ tất cả

tài sản ở Thành phố Tân Châu, cho nên rất có thể

anh ta sẽ không đi đến Thành phố Tân Châu, chắc

chắn anh ta sẽ ở lại Thủ đô bảo vệ nhà họ Mục,

anh sẽ xử lý xong chuyện ở Thành phố Tân Châu

với tốc độ nhanh nhất, sau đó mau chóng trở về,

em ngoan ngoãn ở lại Thủ đô chờ anh trở lại”

 

Tôi tỉnh táo lại, gật đầu, coi như đồng ý, nói với

anh: “Vậy anh đi một mình phải chú ý an toàn, dù

có như thế nào cũng phải thường xuyên báo tin về cho em”

 

Anh gật đầu, nhẹ nhàng ôm tôi vào trong

ngực, hơi bất đắc dĩ nói: “Đợi qua được khoảng

thời gian này, thì tất cả mọi chuyện sẽ ổn thôi”

Tôi ngửa đầu nhìn anh: “Sau khi anh trở vê,

anh đồng ý với em một chuyện, có được không?”

Anh cười yếu ớt: “Em muốn cái gì?”

 

Liên quan đến chuyện thụ thai bằng ống

nghiệm, tôi thật sự không biết phải nói với anh

như thế nào, chần chừ một lát rồi nói với anh:

“Phó Thắng Nam, nếu có thể, anh có đồng ý… Ôi

ôi, không nói trước nữa, em đi tắm rửa đây!”

 

Tôi thật sự không biết phải mở miệng nói

chuyện này với anh như thế nào, đã đến lúc này

rôi, bây giờ chính tôi cũng hơi sợ, cũng không còn

quá mong có con nữa, bây giờ chăm sóc, nuôi

dưỡng Thẩm Lý Hinh cũng được rồi, chỉ là tài sản

của ông Phó rất nhiều, tôi hơi áy náy, cảm thấy có

lỗi với ông Phó, có lỗi với Phó Thắng Nam, bởi vì

do sự lỗ mãng của tôi mà đã làm mất hai đứa bé

của nhà họ Phó.

Trong phòng tắm, tôi nhìn mình trong gương,

im lặng một lúc lâu, thời gian trôi nhanh, chúng tôi

cũng đã trải qua gân nửa đời, cũng may là không

quá tệ. Chúng tôi không bỏ lỡ nhau như Thẩm

Minh Thành, cũng không trở nên tuyệt vọng, sa

đọa như Mạc Hạnh Nguyên, con người sống cả

đời, rốt cuộc đã sống tốt hay xấu, ai cũng khó mà

nói rõ ràng được.

Tôi cũng lăn lộn nửa đời, đã chịu khổ, đã yêu

ai đó, cũng may đều đã trải qua tất cả, hi vọng

sau này luôn được bình an.

Lúc tôi ở trong phòng tắm đi ra, Phó Thắng

Nam đã thu dọn đồ đạc xong, thấy tôi trùm khăn

tắm, tóc vẫn còn ẩm ướt, anh bất đắc dĩ nói: “Lại

đây, sấy khô tóc đi, nói bao nhiêu lần, đừng để

cho tóc ẩm ướt như vậy, dễ bị cảm lạnh”

 

Tôi gật đầu, rất tự nhiên ngồi lên trên đùi anh,

vùi đầu vào trong ngực anh, nói: “Trần Tuấn Anh

đi cùng với anh à?”

 

Anh dùng khăn lông thấm nước trên tóc tôi,

mở miệng nói: “Không đi, vợ anh ta mang thai

sinh đôi, gần đây có thể sắp sinh, anh ta ở bên

cạnh chăm sóc”

 

Tôi hơi kinh ngạc, vợ của Trần Tuấn Anh cũng

mang song thai, hơi áy náy nói với anh: “Phó

Thắng Nam, xin lỗi” Đáng ra chúng tôi cũng đã có

hai đứa sinh đôi.

Anh cười yếu ớt, dùng khăn mặt lau tóc của

tôi, cười nói: “Xin lỗi làm gì? Chuyện này anh cũng

có trách nhiệm, là do anh bảo vệ em không tốt.

Sau này sẽ không như vậy, có Tuệ Minh sống với

chúng ta là đã đủ rồi, em đừng nghĩ nhiều nữa.

Em rất muốn thi nghiên cứu sinh đúng không?

Hay là giờ chuẩn bị một chút, sang năm thi?”

 

Anh vẫn còn nhớ rõ chuyện này, tôi cười yếu

ớt, gật đầu nói: “Cũng được, vậy em đi hỏi Chúc

Minh Toàn thử xem, tìm ít tư liệu, ở nhà chuẩn bị

cho việc thi nghiên cứu sinh, sẵn tiện giết thời

gian, anh phải nhanh trở về đấy, hay là bảo chú

Lâm đi Thành phố Tân Châu với anh?”

 

“Không cần, anh sẽ xử lý tốt chuyện ở bên đó,

chú ấy ở lại Thủ đô thư giãn một chút cũng được,

sắp sang xuân rồi, chắc chú ấy cũng sắp đi Macao”

 

Quả thật là như vậy, dù sao người một nhà

của Lâm Quang Tuyến cũng đều ở Macao, ông ta

ở Thủ đô đã lâu, chỉ sợ trong lòng cũng rất nhớ người nhà.

Nhớ ra trước đó Lâm Uyên cũng từng nói về

chuyện sum họp, tôi không khỏi nói với anh: “Mấy

ngày trước mẹ em có nói, Trần Húc Diệu đến Thủ

đô, đợi khi nào rảnh thì cùng nhau ăn cơm một

hôm, tất cả mọi người đều là người một nhà, dù

sao em và anh ta cũng là anh em trên giấy tờ, tóm

lại cũng phải qua lại cho phải phép”

 

Anh gật đầu: “Những chuyện này em cứ sắp

xếp đi, chờ anh từ Thành phố Tân Châu về, chúng

†a dẫn theo Tuệ Minh đi miền Nam ở lại một

khoảng thời gian ngắn, em rất muốn đi biển đúng

không? Mùa đông đi cũng rất đúng lúc”

 

Tôi gật đầu, động tác sấy tóc của anh rất dịu

dàng, tôi không tự chủ được dựa vào trong lồng

ngực anh, cơn mệt mỏi, buồn ngủ ập tới, dựa vào

anh, không muốn động đậy.

Sấy tóc xong, anh đặt tôi lên giường, mình thì

vào trong phòng tắm tắm rửa, tôi ngủ mơ mơ

màng màng, bị anh kéo vào trong lòng ôm lấy, tôi

hơi buồn ngủ, thực sự không muốn, bèn đẩy anh ra.

“Thẩm Xuân Hinh!” Anh kề sát tai tôi, môi dán

vào trên tai, tôi cảm thấy hơi ngứa, gật đầu, ‘ừ”

một tiếng, nhưng vẫn không mở mắt ra.

Bàn tay của anh ranh mãnh xoa khắp người

tôi: “Được không?”

 

Tôi sững sờ, đầu óc tỉnh táo hơn một chút, híp

mắt nhìn anh thì thấy ánh mắt anh sáng rực:

“Chúng ta sẽ rất lâu không gặp, đêm nay được.không?”

Khuôn mặt tôi đỏ bừng, nóng không chịu

được, giọng khàn khàn nói: “Anh…”

Được rồi, chuyện này tốt nhất là nên im lặng,

dùng hành động thể hiện ra là được.

 

Ngày hôm sau!

Phó Thắng Nam tỉnh dậy rất sớm, đương

nhiên là tôi cũng biết, nhưng bị anh giày vò một

đêm, tôi thật sự không dậy nổi, nằm lì ở trên

giường, thấy anh sau khi rửa mặt xong thì mang

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.