Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 781


Chương 781: Chuyện về Vương Yên Nhiên (10)

 

Căn bản là cô ta không đáng được yêu, nên

tôi không thích cô ta.

Nghe thấy giọng của tôi, vẻ mặt của cô ta trở

nên hơi dữ tợn: “Thẩm Xuân Hinh, lại là cô à? Rốt

cuộc tôi đã động chạm gì tới cô? Sao cô lại chia

rẽ tôi và Thẩm Minh Thành hết lân này đến lần

khác như vậy? Tôi tự hỏi, mình chưa từng làm

chuyện gì có lỗi với cô, tại sao cô lại phải như vậy,

không chịu buông tha cho tôi?”

 

Tôi nhíu mày: “Cô nói là cô không động chạm

gì đến tôi, nhưng tôi cũng không hê chia rẽ cô

Thẩm Minh Thành, giữa cô và Thẩm Minh Thành,

chính cô cũng biết rõ, căn bản là anh ấy không

thích cô, trong lòng cô phải rõ ràng chuyện đó hơn

bất kì ai khác. Mục đích của cô cứ bám theo anh

ấy mãi là gì vậy, làm người nên biết thỏa mãn, cô

đi theo anh ấy lâu như vậy rồi, thứ anh ấy cho cô

cũng đủ nhiều, nếu cô đã thỏa mãn rồi, nên câm

tiền anh ấy đưa cho cô, biến mất khỏi nơi mà cô

không thuộc vê đi. Đương nhiên cô cũng có thể

không đi, nhưng tôi cũng đã nói rồi đấy, nếu cô để

tôi phải ép cô đi, thì tôi sẽ làm cho cô cả đời này

không ngẩng đầu lên được”

 

“ý cô là sao?” Cô ta nhìn tôi, cô ta ăn mặc hơi

phong phanh, run lấy bấy.

Tôi nhún vai: “Nói gì ý đó! Vương Yên Nhiên,

Nhà họ Thẩm không phải là nơi mà cô nên tới, tốt

nhất là cô nên thông minh một chút, nếu không cô

đừng hòng ở lại Thủ đô, thậm chí ở lại trong tâng

lớp thượng lưu nữa. Đúng rồi, quên nói cho cô

biết, bạn trai hôi còn sinh viên của cô tên là Trần

Phương Hạo đúng không? Trước đó cô ở cùng

anh ta, chưa từng hỏi thử xem rốt cuộc anh ta là

hạng người như thế nào à? Cô có chắc chắn là

anh ta sạch sẽ không?”

 

Cô ta mở to hai mắt, không thể tin được nhìn

tôi, cơ thể run dữ dội hơn, trông giống như là đã bị

lời nói của tôi dọa.

Thấy dáng vẻ này của cô ta, tôi nhịn không

được, mở miệng nói: “Lúc trước anh ta đã lăn lộn

đủ nơi, tiếp xúc đủ loại phụ nữ, lớn thì là bà chủ

nhà giàu, nhỏ thì là công chúa bên trong quán

karaoke, nghe nói sau này anh ta bị đá ra khỏi giới

thượng lưu là vì bị nhiễm thứ bệnh ghê gớm nào

đó, chuyện này cô cứ quay vê hỏi anh ta đàng

hoàng đi, còn nữa, cô cũng đi bệnh viện kiểm tra

đàng hoàng một lần đi, tôi thấy tình trạng gần đây

của cô rất cần kiểm tra đấy”

 

“Thẩm Xuân Hinh, ý cô là sao?” Cô ta gào lên

với tôi: “Cô nói bậy, Trân Phương Hạo là ai, tôi

không hề biết, ai biết cô đang nói tới ai, đơn giản

là đang nói bậy.”

 

Tôi nhún vai, không nói nhiều với cô ta nữa,

nhìn vệ sĩ nói: “Phiền các anh đưa cô ta ra ngoài,

đừng để cho cô ta ảnh hưởng đến những người ở

đây nghỉ ngơi, nếu cô ta lại tiếp tục làm ầm ï, các

anh cứ gọi 113 để cảnh sát đến đưa đi”

 

Nói xong, tôi liên lôi kéo hai người Phó Thắng

Nam và Hồ Diệp rời đi.

Trong bãi đỗ xe ở biệt thự nhà họ Thẩm, Hồ

Diệp nhìn tôi, mở miệng nói: “Cô tìm người điều tra

Vương Yên Nhiên rồi à?”

Tôi gật đầu: “Cô ta quá tham lam, không phù

hợp để vào nhà họ Thẩm”

 

Cô ấy nhìn tôi, chân thành và nghiêm túc nói:

“Thẩm Xuân Hinh, cảm ơn cô!” Ánh mắt của cô ấy

rất chân thành: “Tôi vốn cho rằng Thẩm Minh

Thành sẽ lấy cô ta, nên vẫn luôn định thảo luận về

việc giành quyền nuôi Bảo Dương với chú Ba, nói

thật, nếu cuối cùng người phụ nữ mà Thẩm Minh

Thành cưới là cô ta, tôi không yên tâm để Bảo

Dương ở lại nhà họ Thẩm, dù sao, Vương Yên

Nhiên cũng không phải là loại người tốt đẹp gì”

 

Tôi cười yếu ớt, nhìn cô ấy nói: “Cô không cần

phải cảm ơn tôi, nhà họ Thẩm có ơn với tôi, dù

giận Thẩm Minh Thành, nhưng dù sao anh ấy

cũng là anh trai tôi, nhiều năm như vậy, rất nhiều

lúc tôi khó khăn được anh ấy giúp đỡ tiến vê phía

trước, cho nên tôi sẽ không để anh ấy sai lầm

chọn Vương Yên Nhiên, cuộc sống hôn nhân của

anh ấy không nên qua loa như vậy”

 

Cô ấy gật đầu, vẻ mặt nhẹ nhõm nói nói: “Nếu

cuối cùng anh ấy có thể gặp được người phù hợp

với mình, tôi cũng sẽ thật lòng chúc phúc cho anh

ấy. Bảo Dương là con của anh ấy, dù có như thế

nào, chuyện này cũng không thể thay đổi được,

nếu sau này anh ấy gặp được người phụ nữ phù

hợp để kết hôn, tôi cũng hy vọng bọn họ có thể

hạnh phúc.”

 

Phó Thắng Nam lái xe tới, tôi tạm biệt Hồ

Diệp, lên xe, đã vất vả cả một ngày nên vô cùng

mệt mỏi, lên xe chưa được bao lâu tôi đã ngủ mất.

Chờ sau khi tỉnh lại thì đã ở trong biệt thự, mơ

mơ màng màng thấy Phó Thắng Nam đang thu

dọn đồ đạc, tôi mới nhớ tới chuyện ngày mai phải

đi Thành phố Tân Châu.

Nằm lì ở trên giường, tôi híp mắt nói với anh:

“Bên kia đã có sẵn quần áo và đồ dùng hàng

ngày, anh chỉ cần mang theo giấy chứng nhận của

chúng ta là được rồi”

 

Anh quay ra sau, nhìn thấy tôi đã tính lại, bèn

cười nói: “Anh đánh thức em à?”

 

Tôi lác đâu, ngước mắt nhìn thoáng qua đồng

hồ trên vách tường, đã rạng sáng, không khỏi mở

miệng nói: “Ngày mai mấy giờ bay?”

“Chín giờ, sao thế?”

 

“Vậy không cần phải vội, đúng rồi, hình như

chứng minh nhân dân của em sắp hết hạn, anh

†ìm hộ khẩu mang theo giúp em, đợi xử lý xong

chuyện ở Thành phố Tân Châu rồi lại đi Thành

phổ Giang Ninh làm lại chứng minh nhân dân” Khi

trước vào lúc kết hôn với Phó Thăng Nam, tôi đã

chuyến hộ khẩu đến Thành phố Giang Ninh, cho

nên muốn bö sung thì phải trở về Thành phố

Giang Ninh, cũng muốn tiện thể đi thăm Vũ Linh,

ông nội và bà ngoại, nghĩ kỹ lại thì hình như đã lâu

rồi chưa đi thăm bọn họ.

Anh gật đầu, nhưng lại hơi chân chờ một chút,

nhìn tôi nói: “Em để hộ khẩu ở đâu rồi?”

 

Trong lúc nhất thời tôi cũng không nhớ ra nổi,

nói với anh: “Anh thử tìm xem, chắc là ở trong

ngăn tủ hay ở trong vali, đúng rồi, chắc là ở trong

cái túi xách sáng màu kia, lúc trước khi xử lý

chuyện từ thiện cho mẹ của Tôn Thiên Di, em có

mang đi dùng một lát, sau đó hình như không lây

ra, hãn là còn ở trong cái túi xách đó, anh tìm thử

xem, lâu quá rôi, em cũng không chắc chăn lắm”

 

Anh đứng dậy đi vào phòng cất quần áo, mở

cái túi xách đó ra, lấy ra, hơi nghỉ ngờ hỏi: “Em có

thói quen viết nhật ký à?”

 

Tôi lắc đầu: “Không, em lười như thế, sao lại

viết nhật ký được chứ!”

 

Anh mim môi, lấy một quyển nhật ký rất nhỏ

từ trong túi xách ra, nói với tôi: “Đây không phải

của em à?”

Quyển vở đó trông rất quen thuộc, trong lúc

nhất thời tôi không nhớ ra được, nhưng chỉ sau

mấy giây, tòi đã nhớ ra ngay: “Đó là của Tôn Thiên

Di, khi trước vào lúc đứa bé kia đang điều trị ở

trong bệnh viện thì đưa cho tôi, nói là nhật ký của

mẹ nó, nó tặng cho tôi”

“Nhật ký của Tôn Thiên Di?”

 

Tôi gật đầu, thấy anh mở ra nhìn, tôi cũng

không nén nổi tò mò bước qua, nhưng cũng chỉ là

một thứ do người qua đời viết ra, dường như cũng

không có gì đề xem, dù sao cũng chỉ là chuyện

quá khứ, căn bản cũng không nhìn ra được gì

“Thôi đừng xem, dù sao người ta cũng đã qua

đời rồi, hôm nào em tìm thời gian đưa quyền nhật

ký này cho mẹ của Tôn Thiên Di, dù sao cũng là

đồ vật của con gái bà ấy, để bà ấy giữ lại, xem như

làm một cái gì đó để kỉ niệm!”

 

Phó Thăng Nam đột nhiên khép vở lại, hơi cau

mày nói: “Ngay từ đầu anh đã không hiểu, lúc ở

Macao rõ ràng Bảo Khôn đã chết, tại sao sau đó

lại đột nhiên trở thành người phụ trách quán bar

Hoàng Giang, thì ra là vì vậy, chăng trách Mục Dĩ

Thâm biết rất rõ ràng em đang điều tra anh ta,

nhưng van không hề do dự mà cung cấp chứng

cứ cho em, xem ra anh ta đã chuẩn bị kỹ càng từ trước rồi!”

Tôi bị lời nói của anh làm cho tỉnh táo lại,

nhận lấy quyển vở, tò mò đọc thử

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.