Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 780


Chương 780: Chuyện về Vương Yên Nhiên (9)

 

Hồ Diệp gật đầu, than thở nói: “Bảo Dương cai

sữa quá sớm, tôi lo cho sức khỏe thằng bé. Tôi cứ

có cảm giác con nó nhỏ hơn những đứa bé khác

rất nhiều, trông hơi đáng thương. Tuệ Minh nhà

cậu cũng không còn bú sữa mẹ nữa rồi đúng không?

 

Tôi gật đầu: “Vũ Linh đi khi Tuệ Minh mới ra

đời, lúc đó tôi đã gặp phải rất nhiều chuyện nên

không chăm sóc tốt cho con bé. Thế nên con bé

luôn đi theo .John và Trân Húc Diệu, hai gã đàn

ông con trai chăm sóc con nít cũng không phải là

chuyện dễ dàng gì. Sau đó tôi cũng muốn cho con

bé uống sữa mẹ nhưng qua kỳ mẹ có sữa rồi thì

sữa mẹ chẳng còn chất dinh dưỡng gì cả nên suy

đi tính lại thì Tuệ Minh chưa được uống sữa mẹ

lần nào. Hồi xưa con bé còn nhỏ con hơn cả Bảo

Dương, sau đó tôi đưa con bé đến Hoàng An sông

vài năm, môi trường xung quanh tốt, nghỉ ngơi

nhiêu nên con bé mới khỏe khoắn hơn, tôi bèn

đưa con bé về thủ đô. Nghĩ lại thì khi đó tôi đã

không lo nghĩ chu đáo, Tuệ Minh nó bệnh thế này

là do tôi.

 

Hồ Diệp kéo tay tôi nói: “Đây đâu phải là

chuyện cậu muốn thế, thật ra cậu không cần phải

tự trách mình như thế. Bây giờ nếu như nghỉ ngơi

chăm sóc sức khỏe thì biết đâu chừng Tuệ Minh

sẽ ngày càng khỏe mạnh hơn, đúng rồi, tôi nghe

chú ba nói lát nữa có người tới đây đúng không?”

 

Tôi gật đầu: “Là người anh tôi xem mắt, con

gái lớn nhà họ Trà, chắc là cậu có nghe nói tới.”

 

Hồ Diệp gật đầu: “Có nghe, nhà họ Trà ở thủ

đô này là dòng dõi thu hương, con trai con gái đều

được học đủ thứ trên trời dưới đất, Có điều tôi

không hiểu tại sao nhà họ Trà lại muốn kết thông

gia với nhà họ Thẩm?”

 

Tôi nhún vai: “Cũng không hẳn là kết thông

gia, người ta hơn ba mươi tuổi và từng có một đời

chồng, không có con cái gì không thể sinh được.

 

Có lẽ bọn họ đồng ý kết hôn với Thẩm Minh

Thành để có một gia đình vậy thôi. Suy cho cùng

thì Thẩm Minh Thành cũng có con rồi, không cần

thêm con nối dõi, anh ấy kết hôn để có một người

ở nhà chăm lo cho con trai và chú ba thôi. Sau

này chú ba lớn tuổi thì có rất nhiều việc cần bàn

tay phụ nữ lo liệu.”

 

Hồ Diệp à lên, nhìn tôi nói: “Thẩm Minh Thành

là người kiêu ngạo là thế, chẳng lẽ anh ấy đồng ý?”

 

Tôi lại nhún vai: “Chú ba bắt anh ấy phải đồng

ý, vả lại hôm nay người gọi Trà Lê Nguyên tới là

Thẩm Minh Thành, anh ấy biết mình đang làm cái

gì nên chúng ta không cần phải quan tâm nhiêu.”

 

Trong khi chúng tôi đang nói chuyện thì Thẩm

Minh Thành và Trà Lê Nguyên đã bước vào. Trà

Lê Nguyên mặc chiếc váy dịu dàng nền nã hơn,

lớp trang điểm cũng được thay đổi cho thích hợp

khiến người ta nhìn vào cảm thấy thân thiết hơn nhiều.

Thấy người tới, tôi và Hồ Diệp đều đứng dậy

đón, cười khẽ nói: “Chào cô Lê Nguyên, mừng cô

đến nhà chơi!”

 

Tôi đã được chứng kiến những pha hành

động thân kỳ của Trà Lê Nguyên nên vẫn phong

cách cũ, cô ấy hỏi han xong thì quay sang nhìn Hồ

Diệp, hỏi: “Cô chính là Hồ Diệp đúng không?”

Câu hỏi này có biến!

Hồ Diệp sững sờ rồi cười yếu ớt nói: “Xin

chào, tôi là Hồ Diệp”

 

Thẩm Minh Thành chỉ im lặng khi đứng trước

mặt Hồ Diệp thế này, ánh mắt hờ hững ấy chất

chứa sự đau đớn và không cam lòng.

Xem ra anh đã quyết định chuyện Trà Lê Nguyên rồi.

 

Mọi người tập trung đông đủ, chú ba gọi

người giúp việc dọn thức ăn đã chuẩn bị sẵn lên.

Hoàng Chính ôm Bảo Dương xuống nhà trông

thấy Trà Lê Nguyên thì cũng cười khẽ xem như

chào hỏi.

Ai cũng ngồi vào bàn hết rồi chú ba mới bải

mọi người ăn cơm, Trà Lê Nguyên thường nhìn

sang Hồ Diệp và Bảo Dương, cô ấy ngồi bên cạnh

tôi, vì khá gần nên tôi thấy một lát sau cô ấy quay

sang nhìn Thẩm Minh Thành, hỏi: “Cô vợ xinh đẹp

và đứa trẻ đáng yêu thế này mà anh để vuột mất ư?

 

Thẩm Minh Thành chợt khựng lại rồi lạnh

nhạt nói: “Ừ, có thể hiểu như vậy” Anh không hề

muốn giấu diếm điều gì nhỉ.

Tôi cứ tưởng Trà Lê Nguyên sẽ để bụng

chuyện này, không ngờ cô ấy chỉ nhún vai rồi cúi

đầu thán nhiên nói: “Đây là kết thúc dành cho

những gã đàn ông cặn bã không biết trân trọng

hòn ngọc quý đấy, gia đình đàng hoàng đầy đủ thì

không cần, cứ thích chạy rông ra ngoài chơi, chơi

tới nỗi vợ chạy mất, đáng đời!”

Tôi?

Tôi cứ tưởng những lời cô ây nói sẽ khiến

Thẩm Minh Thành nổi giận nhưng tôi lại tính sai,

bởi vì Thẩm Minh Thành chỉ nhún vai, lạnh lùng

nói: “Ừ, cũng được xem là nghiệp quật!”

 

Hai người này nói chuyện với nhau thật là… Kỳ quái.

Cơm nước xong, mọi người ngồi lại với nhau

một lát, cho Bảo Dương chọn đồ vật đoán tương

lai xong thì cả nhà cùng tán gấu với nhau.

Khi nghe tiếng ồn ào bên ngoài thì Bảo Dương

đã sắp ngủ rồi, chúng tôi đang định đứng dậy

chào ra về thì chú ba bảo người giúp việc ra ngoài

xem là chuyện gì.

Bảo mẫu quay lại nhìn Thẩm Minh Thành, ấp

úng muốn nói lại thôi: “Cậu chủ, người đó tìm cậu”

Thẩm Minh Thành giật mình: “Tìm tôi làm gì?”

Bảo mẫu hơi khó xử: “Người đang đứng ngoài

đó là cô Vương Yên Nhiên lần trước đã đến đây

cùng với cậu.”

 

Thẩm Minh Thành sững sờ rồi hờ hững nói:

“Có bảo vệ mà, nói cho bọn họ biết tôi không quen

cô ta, bảo bọn họ đuổi cô ta đi đi, đừng để cô ta

làm ô nhiễm nơi này”

 

Bảo mẫu tròn mắt nhìn nhưng vẫn làm theo.

Hồ Diệp và Hoàng Chính thấy đã muộn rồi

nên đứng dậy chuẩn bị đi, tôi và Phó Thắng Nam

cũng sắp về, chú ba quay sang nhìn Thẩm Minh

Thành, bảo anh ấy đưa Trà Lê Nguyên về.

Ngoài cổng nhà, chúng tôi vừa mới ra tới thì

đã trông thấy Vương Yên Nhiên bị bảo vệ chặn

ngoài cửa, mặc quần áo bệnh nhân cực kì mỏng

manh, trông hết sức đáng thương.

Nhìn cô ta vừa khóc vừa gọi Thẩm Minh

Thành thảm thiết, nghe có vẻ như Thẩm Minh

Thành là một tên khốn kiếp không ai bằng.

Biết tính tình Trà Lê Nguyên nên tôi không

quan tâm mấy đến hành động ngu ngốc của

Vương Yên Nhiên.

Nhưng cứ để cô ta đứng đây gào thế này

chắc danh tiếng của chú ba sẽ sụp đổ mất.

Tôi nhìn sang Thẩm Minh Thành, nói: “Anh

đừng để cô ta làm ầm lên khiến chú ba không yên

giấc được, anh giải quyết đi!”

 

Thẩm Minh Thành cũng cảm thấy người phụ

nữ này phiền phức, nhìn Vương Yên Nhiên đang bị

bảo vệ chặn bên ngoài, anh tức giận bước ra.

Thấy Thẩm Minh Thành, Thẩm Xuân Hinh lập

tức cất bớt vẻ khổ sở đi và trở thành người con

gái điềm đạm đáng yêu với nước mắt ngân ngấn,

rưng rưng: “Thẩm Minh Thành, cậu xin anh đừng

đuổi em đi được không? Em cũng không còn

cách nào khác, em thật lòng yêu anh quá nhiều,

xa anh em không thể sống được nữa, cầu xin anh

đấy! Dù anh muốn em làm gì em cũng chấp nhận

hết, chỉ cần anh đồng ý giữ em lại bên cạnh thôi,

em biết anh sắp cưới một cô gái danh môn vọng

tộc làm vợ nhưng em không quan tâm, em không

cần bất kì điều gì cả, chỉ muốn ở bên cạnh anh mà

thôi. Chỉ cần cho em ở bên cạnh anh thôi mà, em

yêu anh! Thật đó! Em thật lòng yêu anh nên đừng

bắt em đi!”

 

“Thì ra cái cô gọi là yêu chính là làm tình với

mấy người đàn ông rồi biết rõ người ta có vợ chưa

cưới vẫn mặt dày mày dạn chạy tới quấn quýt dây

dưa với người ta, đứng ở cái nơi này khóc lóc kể lể

anh ấy ức hiếp mình rồi mắng người ta khốn nạn,

phá hủy hết thanh danh của người ta? Vương Yên

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.