Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 779


Chương 779: Chuyện về Vương Yên Nhiên (8)

 

Trên xe, Tuệ Minh ôm tôi làm nũng. Con bé

này gần đây gầy đi nhiều quá, chẳng còn bao

nhiêu da thịt trên người nên ôm cũng không thoải

mái: “Mẹ, hai người có phải đi công tác nữa

không? Bây giờ mẹ có thể dẫn con theo được

không? Con muốn ở với mẹ thôi chứ không muốn

ở một mình. Gần đây mẹ bận rộn quá nên không

có thời gian đến thăm con, mẹ không cân con

nữa rôi ư?”

 

Lời trẻ con không kiêng dè gì cả, tôi bất đắc dĩ

xoa mái tóc vẫn chưa kịp dài của con bé: “Tuệ

Minh, sao mẹ không cần con được? Chỉ là mẹ còn

quá nhiều chuyện bận rộn chưa giải quyết xong,

chờ thêm mấy ngày nữa mẹ sẽ ở lại thủ đô với

con luôn được không?”

 

Bé con uất ức lắm nhưng thấy tôi nói thế rồi

con bé chỉ biết gật đầu xem như đồng ý, đến nhà

họ Mạc, bảo mẫu bèn ôm Tuệ Minh vào trong còn

tôi và Phó Thắng Nam thì tiếp tục đi tới nhà họ Thẩm.

Trên xe, tôi nhìn Phó Thắng Nam rồi do dự

hỏi: ‘Phó Thắng Nam, có phi Trịnh Tuấn Anh sẽ ra

thù trước thời hạn không?”

 

Đột nhiên nhắc tới Trịnh Tuấn Anh, Phó Thắng

Nam giật mình rồi liếc sang nhìn tôi: “Sao khi

không lại nhắc tới Trịnh Tuấn Anh? Có chuyện gì thế?”

 

Tôi cười yếu ớt lắc đầu nói: ‘Không có gì, chỉ

là đột nhiên em nghĩ với thế lực nhà họ Trịnh thì

chắc Trịnh Tuấn Anh se ra tù sớm hơn một chút,

suy cho cùng anh ấy cũng là người nhà họ Trình”

 

Phó Thắng Nam không nhạy cảm về vấn đề

này như thể, có lẽ trong mắt anh Trịnh Tuấn Anh

có thể ra tù sớm chỉ là chuyện may mắn mà thôi.

Suy cho cùng thì bọn họ cũng từng là bạn bè thân

thiết, dù lúc xảy ra bất trắc chúng tôi có oán hận

nhưng chuyện qua rồi thì mọi thứ cũng thành mây

khói, thời gian có thể xóa nhòa rất nhiều khúc mắc.

Anh lái xe, nói: “Chắc chắn nhà họ Trình sẽ

sắp xếp cho Trịnh Tuấn Anh, hơn nữa có thể sau

này cậu ta sẽ đến Thanh Xuân, chúng ta sẽ không

liên lạc được.”

 

Tôi mím môi, xem ra việc này cũng khá giống

với dự đoán của tôi. Nếu ban đầu Phó Thắng Nam

tàn nhẫn và dứt khoát với Thanh Xuân thì bây giờ

anh đã xua tan nỗi oán hận của mình với anh ta rồi.

“Nếu… Em bảo là nếu thôi nhé!” Tôi nghiêm

túc nhìn Phó Thắng Nam, nói: “Em không muốn

Trịnh Tuấn Anh ra tù, em muốn anh ta cứ ở trong

đó, chết già trong đó luôn thì anh có phản đối hay không?”

 

Đáp án cho câu hỏi này là thứ tôi không thế

nắm bắt, Phó Thắng Nam nhìn sang tôi, khó hiểu

hỏi: “Vì bệnh của Tuệ Minh ư? Em hận cậu ta

không muốn cho cậu ta ra tù? Muốn cậu ta chịunhiều đau khổ hơn?”

 

“Đúng nhưng không hoàn toàn!” Nếu ban đầu

tôi chỉ hãi hùng về Trịnh Tuấn Anh thì bây giờ sự

khiếp sợ đó đã biến thành căm ghét. Con người ta

luôn có những mặt đen tối, dù là người chính trực

hay xuất sắc cách mấy thì vẫn có. Nhưng có

người khống chế kiểm soát được nó, có người lại lờ đi.

Trịnh Tuấn Anh đáng hận vì anh ta có gương

mặt của một người chính trực đàng hoàng nhưng

trong lòng anh ta lại không có hai chữ thiện lượng,

nếu ban đầu bệnh của Tuệ Minh chỉ là ngoài ý

muốn thì chắc chắn nó không còn là sự cố khi

dính líu đến Lâm Diên.

Anh ta cố tình giết người. Tôi không biết rốt

cuộc anh ta đã làm gì với Lâm Diên để cô ta phải

chịu cảnh này nhưng tôi có thể chắc chắn anh ta

cố tình đặt Tuệ Minh vào nhà máy hóa chất và

gây ra bệnh của con bé.

 

Thật ra Tuệ Minh và Lâm Diên đều ở trong nhà máy

hóa chất, bọn họ trúng bấy chứng tỏ

những người ở nhà máy đó đều bị thương, có lẽ

số lượng phải hơn nữa, có lẽ những người đó

đang có gia đình cần nuôi nấng chăm sóc, họ cần

được sống. Họ chị kiếm tiền để sống nhưng vì

căn bệnh đó, có lẽ đời này bọn họ không thể tiếp

tục nữa rồi.

Thế nên tôi căm ghét Trịnh Tuấn Anh, đó là sự

căm ghét đối với những thứ dơ bẩn. Từ khi ra khỏi

bệnh viện tôi đã luôn nghĩ cách để anh ta tiếp tục

sống trong tù cả đời, tôi sẽ không bao giờ cho Tuệ

Minh biết Trịnh Tuấn Anh dù chỉ là một lần.

Phó Thắng Nam nhíu mày, không phản bác lời

tôi nói ngay mà im lặng rồi lên tiếng: “Em muốn làm gì?”

 

“Anh có thể điều tra nhà máy hóa chất của

nhà họ Trình được không?”

 

Anh nhíu mày: “Hôm nay em đã gặp được ai hả?”

 

“Lâm Diên, cô ta bị ung thư phổi và cũng là

cấp tính!” Tôi nghĩ cách giải quyết tình huống này

của mình hơi cực đoan nhưng tôi thật sự không

thể nghĩ ra được còn cách nào để giải quyết được

Phó Thăng Nam không ngốc, anh nghe thế

lập tức hiểu được bảy tám phần nên sau khi im

lặng một lúc thì lên tiếng: “Chuyện này anh sẽ tìm

người điều tra, nếu có liên quan đến cậu ta thật thì

không cần em phải ra tay vì anh sẽ liên lạc với

cảnh sát điều tra. Thẩm Xuân Hinh, đừng nghĩ

đến những chuyện không có liên quan đến chúng

†a nữa, chúng ta không thể cứu vớt được thời gian

nên điều duy nhất mình làm được chỉ là bảo vệ

mảnh đất dưới chân mình thôi, em hiểu ý anh không?”

Tôi giật mình, lời Phó Thắng Nam nói khiến tôi

phải suy nghĩ. Tôi cũng không biết đó là cảm giác

gì, hơi bất ngờ, may mắn, đột nhiên cảm thấy

mình muốn nhất là điều gì. Anh nói rất đúng,

chúng tôi đều nhỏ bé nên chỉ bảo vệ được mảnh

đất dưới chân mình thôi là tốt lắm rồi, chúng tôi

không cần phải phí mất thời gian của mình vì

người khác.

Biệt thự nhà họ Thẩm.

Tôi và Phó Thắng Nam đến nơi thì Hồ Diệp và

Hoàng Chính đã đến, lâu rồi không được gặp con

nên Hồ Diệp đang ôm Bảo Dương trên phòng

chơi, Hoàng Chính thì ở bên cạnh cô ấy, ánh mắt

nhìn Hồ Diệp cực kì ấm áp.

Còn Thẩm Minh Thành, tôi nghĩ anh ấy thích

bị hành hạ, biết rõ rằng mình sẽ bị kích thích bởi

hình ảnh ấm áp này nhưng vẫn ngồi đồng ở

phòng Bảo Dương, tìm cớ ra ngoài rồi ngồi một

mình trong phòng khách thả hồn theo mây gió rồi

lại bò lên. Lặp lại vài lần như thế, chú ba cũng

không nhịn nổi nữa: “Con đừng có đứng ở đây

nữa, con bảo Lê Nguyên sắp tới mà, đi ra ngoài

đón người ta đi. Cái khu này lớn, chắc là con bé

không biết đường đi đâu”

 

Thẩm Minh Thành lười biếng nói: “Ngoài cửa

có người dẫn đường mà, sao lại bắt con đi.”

 

Chú ba tức tới mắng: “Đi đón khách là luật bất

thành văn của nhà họ Thẩm chúng ta, con không

biết hả? Bảo con đi thì đi đi, chẳng lẽ con không

biết tại sao cha lại bảo con đi à?”

 

Ông ấy gào lên thế nên Thẩm Minh Thành

đứng dậy ra ngoài sân đón người.

Phó Thắng Nam và chú ba nói chuyện phiếm,

Bảo Dương chơi được một lát thì bắt đầu bám lấy

Hoàng Chính, không biết có phải là do con nít

thường thích chơi với cánh đàn ông không.

Bị ngó lơ nên Hồ Diệp bèn ra ngoài ngồi bên

cạnh tôi nói: “Mang thai chín tháng mười ngày rồi

lại sinh ra một đứa bỏ bú mẹ thế này, uổng công

tôi ngày nào cũng nhớ nó, ngày nào cũng không

thể ngủ ngon. Thì ra là người ta không thèm quan

tâm gì tới người mẹ này.”

 

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.