Xin Chào Thiếu Tướng Đại Nhân

Chương 160 : Trả lại cho cô ta


Editor: Nguyetmai

“Xứng đôi ư?” Hoắc Thiệu Hằng còn không thèm quay đầu lại, “Cậu nói ai?”

“Đương nhiên là nói bọn họ rồi…” Trần Liệt cười hi hi chỉ vào Hà Chi Sơ và Cố Niệm Chi trên màn hình laptop, to gan nói tiếp: “Anh nhìn mà xem, nam thì anh tuấn, nữ thì xinh đẹp, có phải giống như trời sinh một cặp không?”

Hoắc Thiệu Hằng liếc sang, ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ nhìn Trần Liệt: “Trời sinh một cặp? Trong đầu cậu chứa toàn mấy thứ vớ vẩn gì thế hả?”

“Lẽ nào không phải vậy sao?” Trong lòng Trần Liệt vô cùng vui vẻ, thầm nghĩ ai bảo cậu cứ giả vờ hả, bây giờ không giả vờ được nữa, lại thẹn quá hóa giận rồi chứ gì…

“Đương nhiên không phải.” Hoắc Thiệu Hằng kiên quyết phủ nhận, ngón út, ngón áp út và ngón giữa tay phải cong lại, ngón cái đè lên ba ngón kia, ngón trỏ chìa ra chỉ vào Hà Chi Sơ trên màn hình, “Anh ta là thầy giáo của Niệm Chi, cậu không biết quy định của các trường học ở Mỹ à? Nếu thầy trò yêu nhau thì thầy giáo sẽ bị cách chức, nếu như học sinh còn đang tuổi vị thành niên thì thầy giáo sẽ phải ngồi tù… Nếu như Hà Chi Sơ muốn thân bại danh liệt thì tôi có thể giúp anh ta.”

Trần Liệt ngẩn người há hốc mồm nhìn Hoắc Thiệu Hằng, anh ta bỗng cảm thấy sao cái dáng tay mà Hoắc Thiệu Hằng dùng để chỉ màn hình kia nhìn giống hình dạng một khẩu súng thế!

“Dù gì cậu cũng là bác sĩ nổi tiếng khắp cả nước, còn được mệnh danh là thần y trong quân đội, thế mà sao trình độ kiến thức của cậu lại nông cạn như vậy nhỉ?” Hoắc Thiệu Hằng không quên chế nhạo Trần Liệt, hơn nữa còn đánh rắn dập đầu, đả kích rất đúng chỗ vào kỹ năng chuyên ngành của anh ta.

Trần Liệt ghét nhất là bị người khác nghi ngờ năng lực chuyên môn của mình. Anh ta tức đến mức nhảy cả lên, đi tới đi lui trong phòng, muốn đáp trả nhưng cứng họng nghĩ một lúc lâu cũng không biết nên phản kích thế nào. Hồi lâu sau, anh ta mới ngượng ngùng vớt vát lại thể diện cho bản thân: “Anh tức giận như vậy làm gì? Tôi cũng chỉ thuận miệng nói thế thôi mà… Hơn nữa, Giáo sư Hà cũng là nhân tài kiệt xuất trong giới Luật sư, làm gì có chuyện để người khác nắm được điểm yếu chứ.”

Hoắc Thiệu Hằng quay đầu tiếp tục xem video, lấy ổ cứng di động ra, sau đó chuyển video vào trong ổ cứng, “Cậu đừng có nói bóng nói gió nữa, chẳng lẽ tôi còn không hiểu mấy cái suy nghĩ xấu xa của cậu sao?”

“Tôi có tâm tư xấu xa gì hả?” Trần Liệt chợt phát hiện ra, dường như người đang thẹn quá hóa giận là bản thân anh ta mới đúng.

Trên mặt Cố Yên Nhiên hiện lên nụ cười lạnh, chụm ngón cái và ngón giữa lại thành hình hoa lan sau đó dùng dĩa ngà voi xiên lấy một miếng dưa Ha-mi trong đĩa bỏ vào miệng.

Nếu như Thiếu tướng Hoắc đã muốn như vậy, vậy thì cô ta sẽ giúp anh được như ý.

“Người đâu, chuẩn bị mười triệu đô la Mỹ, chuyển vào số tài khoản mà Phó Giám đốc Từ đưa.” Cố Yên Nhiên vừa ăn dưa Ha-mi vừa dặn dò cấp dưới.

Bên cạnh cô ta lúc nào cũng có năm, sáu thư ký cao cấp, mỗi ngày đều có vô số quyết sách chờ cô ta phê duyệt, mỗi giây mỗi phút đều là các cuộc làm ăn hàng triệu đô la Mỹ.

“Còn nữa, nói với Phó Giám đốc Từ rằng bốn mươi triệu còn lại, chúng ta sẽ chuyển theo từng kỳ.” Cố Yên Nhiên ăn hai miếng dưa Ha-mi rồi ngừng, đứng lên đưa đĩa dưa cho thư ký của cô ta, “Dưa Ha-mi này ăn khá ngon, hôm qua vừa được chuyển đến bằng đường hàng không đấy. Cái này do trang trại trồng riêng theo cách tự nhiên nên chất lượng cũng có thể so với hàng cao cấp ở đây.”

Mỗi người thư ký ở đây chia nhau, mỗi người ăn thử một miếng, sau đó Cố Yên Nhiên lại tiếp tục dặn dò, “Đặt thêm mấy vé máy bay đi, tôi muốn về Barbados. Ở đây lâu quá rồi, tạm thời phải quay về đã.”

Cố Yên Nhiên vừa đi chưa được mấy hôm, Phó Giám đốc Từ đã nhận được tin tức thông báo rằng, Cố Yên Nhiên vốn đồng ý quyên góp năm mươi triệu đô la Mỹ nhưng chỉ góp mười triệu trước, số tiền bốn mươi triệu còn lại sẽ chuyển theo từng kỳ.

Ông ta rất bất mãn. Vì chuyện của cô ta, họ đã đánh liều cả mạng sống của quân nhân nước nhà, vậy mà bây giờ mọi chuyện xử lý xong rồi thì cô ta lại bắt đầu giở trò…

Nghe Phó Giám đốc Từ oán trách trong điện thoại, Hoắc Thiệu Hằng chỉ lạnh nhạt nói: “Chuyển trả lại mười triệu kia cho cô ta đi. Bản vẽ của cô ta coi như thù lao rồi, chúng ta không dây dưa thêm với cô ta nữa.” Anh dừng lại một chút rồi cảnh cáo Phó Giám đốc Từ: “Ông Từ, về sau bất cứ chuyện gì liên quan đến người phụ nữ này ông cũng không được phép lo chuyện bao đồng, không được có bất cứ liên hệ gì với cô ta nữa, nghe thấy chưa?”


Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.