Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 787


Chương 787: Sự thật dần dần sáng tỏ (6)

 

Tiệm ăn sáng.

Đầu óc Helen dần dần tỉnh táo hơn, nhìn tôi

nói: “Tại sao buổi sáng chúng ta lại ở đó? Cô đưa

tôi tới đó làm gì?”

“Không biết phải đưa cô đi đâu, cho nên đưa

cô qua đó nghỉ ngơi một buổi tối”

 

Khóe miệng cô ấy co giật: “Cho nên? Buổi

sáng cô để lại thẻ ngân hàng, là tiền phòng?”

Tôi gật đầu.

Cô ấy có hơi sửng sốt, còn muốn hỏi tiếp, tôi

đã mở miệng nói: “Sau này cô đã có tính toán gì hay chưa?”

Nói tới đây, cô ấy liền im bặt, trâm mặc một

lúc rồi nói: “Tôi cũng không biết phải làm như thế nào cả”

 

“Trên người có mang theo thẻ ngân hàng

không?” Tôi hỏi cô.

Cô ấy gật đầu: “Có mang theo!”

“Vậy chút nữa chúng ta tới tiệm làm tóc, spa,

sau đó đến trung tâm thương mại.”

 

Cô ấy hơi sửng sốt, sau đó vẫn gật đầu,

nhưng nhìn tôi nói: “Đứa trẻ còn ở nhà”

“Có bảo mẫu không?”

Cô ấy gật đầu: “Có, sữa đã vắt rồi, hôm qua

lúc tôi đi cũng đã giao lại hết cho bảo mẫu”

Tôi ừ một tiếng: “Vậy thì được rồi”

Ăn sáng xong, tôi và Helen đến thẳng tiệm

làm tóc. Tiệm làm tóc ở thủ đô không phải loại

phổ thông mà chính là loại cao cấp, không phải

người bình thường nào cũng có thể tới được. Tôi

gọi cho Mạc Thanh Mây, cô ấy biết tôi đột nhiên

muốn làm tóc, ngạc nhiên nói: “Sao thế? Đột

nhiên nghĩ đến việc đi cắt tóc, chịu đả kích gì à?”

 

Tôi ôm trán, trí tưởng tượng của người này

thật phong phú, không có cách nào trình bày:

“Không có, muốn đưa một người bạn đi làm tóc,

cậu có đang rảnh rỗi không? Ra ngoài với bọn

mình, đi dạo phố”

 

“Có có, đương nhiên rồi. Ở đâu thế? Gửi địa

chỉ cho mình” Cô ấy lên tiếng, tương đối kích

động, nói: “Gần đây Hiên Hiên lúc nào cũng hành

hạ, giày vò mình. Mình cảm thấy mình sắp thoát

khỏi xã hội này rồi, làm một người mẹ tốt như vậy,

bây giờ mình đã không còn là một người phụ nữ

nữa rồi. Bây giờ mình cần phải đi ra khỏi cửa”

 

Tôi ngẩn người, mở miệng nói: “Chút nữa

mình sẽ gửi địa chỉ cho cậu, cậu giao Hiên Hiên

cho bảo mẫu, hoặc là đưa đến chỗ mẹ mình, nhờ

bà ấy trông giúp cho”

Cô ấy tặc một tiếng, nói: “Thẩm Xuân Hinh,

mình phát hiện ra cậu mới là nhẹ nhàng nhất, con

cái có cha mẹ trông giúp, công ty cũng có chông

quản lý, cậu chỉ cần làm việc mình thích là được,

cậu đây cũng quá thả lỏng rồi đấy”

Tôi cười cười: “Vậy thì đổi với nhau thử không,

mình với cậu trao đổi đời người thử xem, cậu có

đồng ý không?”

 

“Vậy cũng không được, chồng mình là tốt

nhất, là thiên hạ vô địch rồi, không đổi chồng

mình đâu” Cô ấy lên tiếng, giọng nói đầy hoạt bát.

Tôi buồn cười: “Được rồi, đừng lảm nhảm nữa,

mau đi đi, mình với bạn mình ở đây chờ cậu.”

 

Cúp điện thoại, tôi và Helen tìm một quán cà

phê, ngồi uống cà phê chờ Mạc Thanh Mây.

Thấy lòng Helen còn có chút không yên, tôi

không khỏi mở miệng: “Sao thế? Nghĩ gì vậy?”

 

“Tôi có hơi lo lắng cho con. Tối hôm qua tôi

đã ra ngoài cả tối rồi, cũng không gọi cuộc điện

thoại nào về nhà. Cố Diệc Hàn cũng không hề gọi

điện thoại đến hỏi, cô nói xem, có phải căn bản

anh ta không hề quan tâm tôi làm gì đúng không?”

Thấy cô ta nhìn chiếc điện thoại di động im

lìm, tôi không khỏi than thở: “Cô gọi điện thoại về

cho bảo mẫu thử xem, hỏi han tình hình của đứa

bé, còn Cố Diệc Hàn thì không cần để ý đến anh

†a. Cô không cần phải suy nghĩ quá nhiều chuyện

anh ta có quan tâm hay không. Cô vì anh ta mà

đánh mất chính mình suốt bao nhiêu năm qua rồi,

bây giờ, cô phải trở về làm chính mình của trước

đây. Sau đó, biến mình càng ngày càng trở nên tốt

hơn, những thứ khác, không cần suy nghĩ đến nữa đâu:

Mùi vị theo đuổi có yêu hay không, quả thực

quá nhàm chán, đời người có nhiều khả năng như

vậy, tại sao phải hết lần này tới lần khác lựa chọn

thứ lãng phí cuộc đời mình chứ?

 

Cô ấy gọi điện thoại cho bảo mẫu, hỏi han

tình hình của đứa bé, nghe không có chuyện gì, cô

ấy cũng buông lỏng chút, cầm điện thoại lên suy

nghĩ đến việc gọi cho Cố Diệc Hàn, liền bị tôi cản lại.

 

“Nếu anh ta thật sự muốn biết cô đang ở đâu,

chỉ sợ cô không chịu mở máy, anh ta sẽ sớm gọi

đến thôi. Trong khoảng thời gian này không nên

gọi điện trước, thử vứt anh ta sang một bên xem

nào, đừng có mà lúc nào cũng nghĩ tới anh ta, làm

vài chuyện khác để dời sự chú ý của cô đi, được

không nào?”

 

Nhìn tình hình thì có vẻ tối hôm qua Cố Diệc

Hàn chưa về, cho nên vốn dĩ không biết cô không

có ở nhà, tôi không đoán ra được suy nghĩ của Cố

Diệc Hàn, cho nên chỉ có thể khiến cho Helen

quay lại làm chính mình.

 

Có lẽ là Cố Diệc Hàn có yêu thích Hlen, nếu

như không yêu thích, ban đầu anh ta cũng không

trở về, chọn cách đính hôn với Helen. Việc kinh

doanh của cha mẹ Helen không chỉ bao phủ ở

nước Mỹ, anh ta chọn Helen nhất định là có nguyên nhân.

 

Lúc Mạc Thanh Mây tới, cả người mặc bộ đồ

lông chồn, trên tay còn đeo chiếc túi xách hơn giá

ba tỷ rưỡi, ngay cả bộ trang sức quý giá cũng lấy

ra đeo. Tôi bị cách ăn mặc của cô ấy làm cho kinh ngạc.

 

“Cậu tới khoe độ giàu có à?” Một bộ đồ trang

sức này cũng có giá hơn ba mươi tỷ, đây là một

bộ bốn món trang sức đeo lên người, có tiền cũng

không cần chịu chơi như vậy chứ!

 

Cô ấy cười ha ha, nói: “Thật sự quá lâu rồi

mình chưa ra ngoài, những thứ này được cất giữ,

quá lâu chưa được gặp ánh sáng mặt trời rồi.

Hôm nay vui quá, không nhịn được phải đeo mấy

thứ đồ này lên người, tóm lại là cậu không có

cách nào hiểu nổi mình đâu”

 

Tôi nhún vai, không nói nhiều nữa, điện thoại

di động trong túi reo lên, là Phó Thắng Nam gọi

điện thoại tới, tôi hơi sửng sốt, vừa nhận điện

thoại liền mở miệng nói: “Xin lỗi nhiều nha Phó

Thắng Nam, tối hôm qua em bận chăm sóc cho

Helen. Cô ấy uống say rồi, cho nên không thấy

điện thoại, cũng không để ý thấy tin nhắn điện

thoại. Sáng nay ngủ dậy muộn quá, nên là vẫn

chưa kịp gọi điện thoại chào buổi sáng. Anh ở

Thành phố Tân Châu thế nào rồi, vẫn thuận lợi chứ?”

 

Người đàn ông ở đầu dây bên kia dường như

có chút sự sống trở lại: “Anh nói cho em biết, bất

kể là có chuyện gì, cũng phải giữ điện thoại 24/24

sao? Không chịu nghe lời?”

 

Tôi lắc đầu: “Dĩ nhiên không phải, anh đừng

nóng giận mà, em biết lỗi rồi, lần sau sẽ không tái

phạm nữa, anh ở bên đó thế nào rồi? Thời tiết có

lạnh không?”

 

Bên kia truyền tới tiếng thở dài của anh, mang

theo bất lực không biết phải làm sao: “Em đó,

đúng là hết thuốc chữa. Bên này rất tốt, Đoàn

Thanh Lan cũng không có đối xử tốt với đứa bé

kia. Vương Bảo Kỳ tính tình nóng lạnh thất thường,

chắc có lẽ sẽ thuyết phục được ông ta. Còn em

thì sao? Tối hôm qua không về nhà, đã đi đâu?”

 

“Tối hôm qua em đưa Helen đến chỗ Lâm

Diên ngủ lại, cô ấy ngất ở đó cả tối, anh không cần

lo lắng, em không sao đâu”

“Lâm Diên? Em tìm cô ta làm gì?”

 

Chuyện này tốt xấu thế nào thì cũng nên nói

cho Phó Thắng Nam, im lặng một hồi, tôi nói: “Cô

ấy bị ung thư phổi, chắc là do khoảng thời gian ở

Thanh Xuân gây ra. Cho nên ngày trước em bảo

anh đi điều tra nhà máy hóa chất của nhà họ

Trịnh, xác suất này cũng quá cao rồi. Cả Tuệ Minh

và Lâm Diên đều bị ung thư. Nói trắng ra chính là

nhà máy hóa chất của nhà họ Trịnh không đạt đủ

yêu cầu, hơn nữa, em nghĩ bên trong chắc hắn vẫn

còn rất nhiều công nhân. Bao nhiêu đây cũng đủ

để hiểu hơn vấn đề một chút rồi”

 

Chuyện nhà họ Trịnh, chúng tôi không nên

nhúng tay vào, loại chuyện này, đối với cả tôi và

Phó Thắng Nam mà nói, chuyện không liên quan

mấy thì nên bỏ ngoài tay. Nhưng nghĩ lại, người

trong nhà máy hóa chất nhiều như vậy, những

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.