Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 786


Chương 786: Sự thật dần dần sáng tỏ (5)

 

Cô ta cau mày, nhìn tôi: “Thẩm Xuân Hinh, cô

muốn làm gì?”

Tôi nhìn cô ta: “Không phải nói làm ăn sao?

Tôi đây, sao cô không nhận?”

“Cô là đàn bà, nếu cô muốn làm nhục tôi thì

không cần thiết. Tôi như bây giờ quá lãng phí thời

gian của cô rồi, cô hoàn toàn không cần thiết làm

như vậy đâu. Nếu như bởi vì chuyện của đứa bé

kia mà cô ghi hận trong lòng trong với tôi, thi tôi

thật sự xin lỗi, tôi cũng đã gặp phải báo ứng rồi,

cô không cân phải làm nhục tôi nữa đâu” Câu từ

của cô ta rất bình tĩnh, mang theo thái độ chấp nhận.

 

Tôi than thở, có hơi không biết phải làm sao:

“Đi thôi, đưa tôi đến chỗ ở của cô, chắc là cũng ở

gần đây chứ? Rõ ràng cô biết cô có lỗi với Tuệ

Minh, vậy thì cô không có quyền từ chối bất kỳ

yêu cầu nào mà tôi đưa ra cho cô, không phải sao?”

Cô ta nhìn tôi, hồi lâu, vẫn nhận lời, nhìn tôi

nói: “Đi theo tôi.”

 

Sau đó cô ta dẫn tôi và Helen đến một ngõ

hẻm, đi một đoạn, tôi ngừng lại nhìn cô ta, mở

miệng nói: “Cô không cảm thấy cô nên giúp tôi

một chút sao?”

Helen đã say như chết, tôi đỡ cô ấy đi, quả

thực phải cố gắng hết sức..

 

Lâm Diên quay đầu nhìn tôi, mím môi, âm

thanh lạnh lão, nói: “Tôi không có cách nào đỡ cô

ta đi được, sau mấy lần hóa trị, ngay cả đi bộ tôi

cũng phải cố gắng hết sức, không có cách nào

dùng sức để giúp đỡ một người khác được cả,

mặc kệ là cô có tin hay không, nhưng cái này là sự thật”

 

Tôi ngẩn người ra, nhìn cô ta, mím môi, nhún

vai, lạnh nhạt nói: “Được, vậy cô đi trước dẫn đường đi”

 

Tôi cũng không thể ép cô ta đỡ Helen được.

Đi được một đoạn, cuối cùng cũng đã tới nơi.

Nhìn chỗ ở của cô ta, tôi cau mày, nhìn về phía cô

ta: “Cô hoàn toàn có thể trở về Thành phố Giang

Ninh, Bác sĩ Lâm sẽ nghĩ cách chữa khỏi bệnh

cho cô, cô ở bên ngoài như vậy, chỉ sẽ khiến mình

càng ngày càng trở nên tệ hại hơn thôi”

 

Cô ta cho tôi rót một ly nước, sắc mặt lãnh

đạm: “Tóm lại là cuối cùng cũng đều phải chết, chỉ

bằng chọn một nơi đặt chân rồi chết đi. Tôi đã cố

chấp cả đời rồi, muốn leo lên lại không thể leo lên,

vậy thì cầu mong kiếp sau tôi có thể được sinh ra

trong thành phố này, để tôi có thể gần thứ tôi

mong muốn hơn một chút”

 

Lâm Diên là cô gái duy nhất mà tôi không có

cách nào hiểu nổi, gia cảnh của cô ấy cũng không

phải là không tốt, nhưng mà nhìn cuộc sống của

cô ấy tôi lại không tài nào hiểu được. Cô ta một

lòng muốn bước chân vào cuộc sống giàu sang,

cho nên mục đích ngay từ đầu của cô ta chính là

Phó Thắng Nam, nhưng mà sau khi nhận ra Phó

Thắng Nam không có hy vọng, cô ta liên chuyển

hướng mục đích sang Trịnh Tuấn Anh. Mục đích

của cô ta dường như rất rõ ràng, chính là muốn

bám vào một người đàn ông, nhưng mà bám vào

những người đàn ông này, cô ta muốn cái gì?

Tiền? Nhưng nhà họ Lâm không thiếu tiền.

 

Quyền? Nhưng bản thân Phó Thắng Nam và

Trịnh Tuấn Anh cũng chẳng có quyền hành gì.

Tình yêu? Vậy thì càng không thể, nếu như là

tình yêu, cô ta sẽ không dễ dàng đem tình cảm

của mình rời đi dễ dàng như vậy được, cho nên là

tôi không thể hiểu nổi.

 

“Tôi và cô ấy cần ở lại đây đêm nay” Tôi mở

miệng, tiếp tục nói: “Tiên sẽ trả đủ cho cô không

thiếu một xu, điêu kiện tiên quyết là tối nay cô

phải ở lại giúp đỡ chúng tôi. Còn nữa, đừng làm

tiếp những chuyện làm ăn như thế nữa, chính cô

cũng hiểu rõ những người ra vào nơi đó là hạng

người gì, sức khỏe cô vốn đã không tốt rôi, dính

vào bệnh gì nữa, cô cảm thấy mình sống quá dài

rồi à, hay là muốn chết sớm đi?’

 

Cô ta nhìn tôi, hơi híp mắt một chút: “Cho nên,

cô đang quan tâm tôi sao?”

 

Tôi bĩu môi: “Không tính. Tôi chẳng có lý do gì

mà phải quan tâm một người vốn không hề quan

trọng gì với tôi cả. Chỉ có điều, tôi đang muốn

nhắc nhở cô mà thôi”

 

Cô ta ngồi bó gối trên giường, bật cười chua

xót: “Đúng là trêu chọc mà, không ngờ rằng tôi đi

đến bước đường này, cửa ải lòng người thứ nhất

của tôi lại là cô. Thẩm Xuân Hinh, cuộc sống này

thật là biết cách trêu chọc người ta mà”

 

Tôi không có cách nào trả lời tiếp câu nói này,

cho nên đành lựa chọn cách im lặng.

 

Cô ta nhìn danh thiếp trong tay, tự giễu nói:

“Tôi không phải là không nghĩ tới việc trở về,

nhưng mà nếu muốn trở về thì tôi không nên trông

như vậy. Lúc rời khỏi Thành phố Giang Ninh, tôi

cũng biết, nếu như phải quay về Thành phố Giang

Ninh thì lúc đó tôi phải rất hạnh phúc, hoặc là tôi

phải có tiếng nói. Nhưng mà, cả hai thứ đó tôi đều

không có. Bây giờ cuộc sống của tôi rất tồi tệ,

không xứng đáng quay về, chỉ có thể ở lại thành

phố này chờ chết mà thôi”

 

Tôi nhìn cô ta, trong lòng có chút bi thương:

“Tại sao phải làm khó mình? Rõ ràng có rất nhiều

sự lựa chọn, tại sao nhất định phải tự ép mình

đến đường cùng? Có lẽ, người nhà của cô cũng

đang chờ cô quay về đấy?”

 

Cô ta lắc đầu: “Không có ai chờ tôi cả, chỉ có

một mình tôi chờ tôi thôi” Cô ta cúi đầu, nước mắt

từ trong hốc mắt trực tiếp rơi xuống, nhỏ giọt

xuống đất: “Lúc tôi hai tuổi thì cha mẹ qua đời hết,

chú tôi đưa tôi vào trong trại trẻ mồ cô sống suốt

mười năm trời mới đón tôi trở về. Lý do là hai vợ

chồng bọn họ có thể sẽ không thể sinh con.

Nhưng sau đó bọn họ lại sinh được một đứa con

trai, cho nên tôi lại là người bị vứt bỏ. Nói đến thật

buồn cười, tôi vốn cho rằng chỉ cần tôi tìm được

một người xứng đáng để tôi giao phó cả cuộc đời,

là tôi có thể có một mái nhà yên ổn. Tôi cũng có

thể sinh ra những đứa bé kháu khỉnh, một ngôi

nhà hạnh phúc. Nhưng quanh đi quẩn lại, cuối

cùng vẫn chỉ có một mình tôi, cuối cùng còn bị

người mình lựa chọn làm ra nông nỗi này, buồn

cười không?”

 

Tôi không biết phải an ủi cô ta như thế nào,

nhìn cô ta khó chịu, cũng chỉ có thể đưa khăn giấy

cho cô ta, mở miệng nói: “Làm người ai mà chẳng

có thứ mình theo đuổi, không có gì đáng buồn cười cả”

 

Cô ta tự giễu, cười một tiếng: “Đây cũng là số

phận, số phận của tôi đã như vậy rồi, tôi chấp nhận thôi.”

Nhìn cô ta che ngực, khuôn mặt lộ ra vẻ đau

đớn, tôi không khỏi mở miệng nói: “Cô sao thế?”

 

Cô ta hít một hơi thật sâu: “Giúp tôi qua bên

kia cầm một ít thuốc trong ngăn kéo ra đây, thuốc giảm đau”

 

Tôi đứng dậy, đi tới ngăn kéo bên cạnh, kéo

ngăn kéo ra, thấy một đống thuốc bên trong, rất

nhiều, tìm được thuốc giảm đau, tôi liền đưa

thuốc cho cô ta rồi rót cho cô ta một ly nước, đưa

cho cô ta.

 

Cô ta uống thuốc xong, trạng thái khá hơn

một chút, nhìn tôi nói một câu: “Cám ơn”

 

Tôi lắc đầu, nhìn căn phòng của cô ta nhỏ tới

nỗi dường như chỉ cần quay người cũng có thể

chạm tới nhau, tôi nhìn cô ta, hỏi: “Trước giờ cô

vẫn ở đây sao?”

 

Tuy tính cách của mấy anh em nhà Phó

Thắng Nam khác nhau, nhưng đều rất chịu chỉ

tiền cho phụ nữ. Mạc Hạnh Nguyên đi theo họ

nhiều năm như vậy rồi, ba anh em nhà này cũng

cho không ít đồ.

 

Lâm Diên từng sống cùng Trịnh Tuấn Anh, chỉ

cần cô ta không phải loại người tiêu tiền ăn chơi

chác táng, cũng không đến mức phải lăn lộn vất

vả như thế này.

 

Cô ta lắc đầu: “Trịnh Tuấn Anh có cho tôi một

căn hộ ở Tam Hoàn, nhưng gần đây tôi cần tiền

nên tôi đã cho thuê căn hộ đó rồi chuyển tới đây.

Ở đây cũng tốt, rất tiết kiệm lại gần trung tâm

thành phố”

 

Tôi mím môi, tôi biết chi phí cho việc làm hóa

trị, chỉ sợ là qua mấy ngày này, tiền trên người cô

cũng sớm cũng đã tiêu hết rồi, cho nên cô ta mới

chỉ còn cách bán thân mình.

 

Một đêm này, cũng chỉ có Helen ngủ say đến

nỗi bất tỉnh nhân sự. Lâm Diên không ngủ, tôi

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.