Tổng Tài Đừng Nghịch Ngợm - Thẩm Ngân Tinh

Chương 38 Cảm giác tồn tại của anh quá mãnh liệt.


 

Cô không phủ nhận, khi nhắc tới Tô Vũ trong lòng không có cảm giác là giả. Nhưng so với những thứ cô đã chuẩn bị để đối mặt, thì đó chỉ là chút xúc động bé nhỏ không đáng kể. 

Về nguyên nhân, có lẽ cô đã nhận ra được một phần, chỉ là vẫn mờ mịt không muốn thừa nhận. 

Có lẽ là… 

Đều là vì người đàn ông bá đạo kia, hống hách dữ dội xông vào cuộc đời cô. 

Cô vốn không dễ dàng cự tuyệt, cũng không có cách nào xem nhẹ. 

Cảm giác tồn tại của anh quá mãnh liệt. 

Lần đầu tiên cô gặp được một người như vậy trong cuộc đời, đối với cô mà nói, chuyện này rất khó giải quyết, có phần không biết phải làm sao. 

Uống xong ly nước, Thẩm Ngân Tinh xoay người đặt ly xuống, cầm di động đi vào phòng ngủ. 

Đã nói từ hôm nay sẽ bắt đầu lại, vậy thì cô phải nghỉ ngơi dưỡng sức để cuộc sống mới không còn khiến bản thân phải chật vật nữa… 

Sáng sớm ngày hôm sau, thứ hai. 

Một chiếc Volkswagen CC màu đen trên đường lớn chậm rãi chạy tới tòa nhà Tô thị. 

Hôm qua mưa cả ngày khiến thành phố này tươi mát hơn nhiều. 

Thẩm Ngân Tinh hạ cửa sổ xe, một bàn tay chống trên cửa sổ, một tay vững vàng giữ vô lăng. 

Trên tay cô mang một đôi găng tay mỏng màu đen, chiếc áo gió màu caramel bọc lấy thân hình mảnh khảnh, tóc đen búi gọn sau đầu, cả người thoải mái, tươi mới. 

Trên gương mặt lãnh đạm không có một chút biểu cảm, đôi mắt lạnh lẽo lại có vài phần sắc bén, tăng thêm sự uy nghiêm cùng ngạo khí. 

Chiếc xe dần tiến tới tòa nhà Tô thị, Thẩm Ngân Tinh nâng cửa sổ xe, nắm chặt vô lăng bằng cả hai tay, quay xe, chậm rãi tiến vào bãi đỗ xe ngầm. 

Thời điểm Thẩm Ngân Tinh cầm chìa khóa và túi xách đóng cửa xe lại, bãi đỗ xe trống trải vang lên một tiếng còi chói tai. 

Thẩm Ngân Tinh dừng chân, xoay người nhìn đến chiếc Rolls-Royce của Tô Vũ lướt qua cô, đỗ lại ở vị trí cách đó không xa. 

Ngay sau đó lại thấy Tô Vũ nhanh chóng xuống xe, đi đến vị trí ghế phụ, mở cửa xe, duỗi tay, một đôi tay trắng nõn tinh tế đặt vào tay anh ta. 

Trên người Thẩm Tư Duệ mặc váy len Chanel từ trên xe bước xuống. 

Mái tóc màu trà sữa xõa trước ngực được xử lý kỹ càng, lớp trang điểm trên khuôn mặt nhỏ đương nhiên không hề qua loa, cô ta đứng tại chỗ, ngửa đầu nhìn về phía Tô Vũ, lộ ra một nụ cười ngọt ngào xinh đẹp. 

Mắt của Thẩm Ngân Tinh khẽ lóe lên, không dừng lại, xoay người đi tới thang máy. 

“Ngân Tinh.” 

Còn chưa đi được hai bước, Tô Vũ bỗng nhiên gọi cô lại. 

Thẩm Ngân Tinh không hề có ý định dừng lại, đi đến cửa thang máy, giơ tay lưu loát ấn nút. 

Tô Vũ và Thẩm Tự Duệ theo sát phía sau cô, giọng nói của Tô Vũ lại một lần vang lên. 

“Ngân Tinh, em xuất viện lúc nào vậy? Sao không nói với anh một tiếng?” 

Thẩm Ngân Tinh cả người đều không nhúc nhích, đưa lưng về phía hai người kia, trong lòng chỉ có sự lạnh nhạt và châm chọc. 

“Tôi và anh có quan hệ gì, dựa vào cái gì muốn tôi phải nói cho anh biết?” 

Sắc mặt Tô Vũ cứng đờ, con ngươi thâm thúy lướt qua vài tia xấu hổ lại phức tap. 

Thẩm Tư Duệ ở một bên nhìn dáng vẻ của anh ta, cúi đầu khẽ cắn môi, chậm rãi ngẩng đầu liếc nhìn Tô Vũ một cái. 

Phát hiện ánh mắt ủy khuất yếu đuối của người con gái bên cạnh, Tô Vũ thu hồi sắc mặt, cúi đầu cười an ủi cô ta. 

Trong lòng Thẩm Tư Duệ thả lỏng, dưới ánh mắt của Tô Vũ, lắp bắp nhìn bóng dáng Thẩm Ngân Tinh trước mặt, nhẹ nhàng nói: “Chị, chị không biết bơi, thời gian ngâm nước lại dài, không nên xuất viện sớm như vậy.” 

Trong lòng Thẩm Ngân Tinh dần dần bị bao phủ bởi một tầng lạnh lẽo. 

Không biết bơi, thời gian ngâm nước lại dài? 

Người khác nghe không hiểu, cô sao có thể nghe không hiểu chứ? 

Thẩm Tư Duệ này chỉ ước từng giây từng phút nhắc nhở cô… 

Cho dù biết rằng cô không biết bơi, Tô Vũ cũng không một chút do dự mà lựa chọn cứu Thẩm Tư Duệ cô ta chứ không phải là cô! 

Một hồi lựa chọn sống hay chết, đủ để thấy được người bị bỏ rơi đáng thương, bị ai như thế nào. 

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.