Tổng Tài Đừng Nghịch Ngợm - Thẩm Ngân Tinh

Chương 37 "Ngày mai tớ lập tức đi từ chức."


Du Văn bận rộn lo lắng lấy ô che trên đỉnh đầu Thẩm Ngân Tinh, không để cô bị ướt một góc áo nào. 

Trái tim mới bắt đầu lạnh lẽo của cô bỗng nhiên trở nên bình tĩnh. 

“Cô Thẩm cẩn thận.” 

Giọng Du Văn đặc biệt cung kính, đôi mắt thậm chí có phần khẩn trương mà nhìn cô chằm chằm, giống như thật sự sợ cô xảy ra sơ xuất gì. 

“Cảm ơn.” 

Thẩm Ngân Tinh khom người xuống xe, trước tiên đóng cửa xe lại. 

cửa xe đóng chặt ngăn lại dòng nước lạnh bên ngoài, trong xe dần dần trở nên ấm áp. 

Bạc Hàn Xuyên ngồi ở trong xe, đôi mắt đen láy tĩnh lặng có tia sáng đang nhẹ nhàng chuyển động, khóe môi hơi hơi nâng lên. Cô gái đáng yêu. 

Thẩm Ngân Tinh ở nhà nghỉ ngơi một ngày, gọi điện cho Hứa Thanh Vy nói một tiếng chuyện cô đã xuất viện. 

Kết quả là nhận được lời oán trách của Hứa Thanh Vy. 

“Cậu nằm viện tớ không đi thăm được, xuất viện cũng không nói trước với tớ, cậu cố ý muốn để tới phải áy náy có đúng không?” 

“Đúng vậy, cậu áy náy, tớ mới có cơm ăn nha.” 

Thẩm Ngân Tinh cười khẽ, bỗng nhiên cảm thấy cuộc đời của cô vẫn còn 

khá tốt. 

Hứa Thanh Vy ngồi trong văn phòng, nghe được giọng điệu trong trẻo hiểm có của Thẩm Ngân Tinh, vô thức nhướng mày. 

Cô ấy cho rằng một người cố chấp như Ngân Tinh nhất định sẽ sa sút tinh thần một đoạn thời gian. 

Cô ấy đã chuẩn bị rất nhiều lời an ủi, cũng biết rõ một vài đạo lý mà Ngân Tinh còn chưa rõ. Nhưng mỗi người đều giống nhau. 

Đạo lý đều hiểu những chuyện xảy ra trên người mình, không ai có thể thay mình chia sẻ cảm xúc. 

Cô ấy đã đoán được việc cảm xúc của Thẩm Ngân Tinh tụt dốc, nên hôm nay khi nghe được giọng điệu này của cô, cô ấy cũng rất ngạc nhiên. 

Có điều như vậy lại càng tốt. 

“Không phải chỉ là một bữa cơm thôi sao? Cậu có bản lĩnh ăn sập trời, tới cũng mời cậu ăn.” 

“Vậy thì thật là tiếc quá. Tạm thời tớ còn chưa có được cái bản lĩnh đấy.” 

Thẩm Ngân Tinh cầm di động từ phòng tắm đi ra, ngoài cửa sổ, trời đã tối sâm. 

“Chừng nào thì cậu tới công ty của Tô Vũ từ chức?” 

Hứa Thanh Vy cân nhắc rất lâu, cuối cùng vẫn lên tiếng hỏi: “Tuy rằng tớ vội vã muốn cậu tới nơi này của tớ, nhưng tớ cũng không thiếu một hai ngày này.” 

“Tớ chỉ muốn cậu phủi sạch quan hệ với bọn họ sớm một chút. Ngân Tinh, lúc trước tớ đã nói với cậu…” 

“Tô Vũ này, cả đời không thể tha thứ, tớ biết cậu không thèm so đo với anh ta, tình cảm tám năm nói bỏ liền bỏ! Nhưng anh ta cũng thật tồi tệ, tám năm đó nha, hơn nữa cuối cùng lại lăn đến cùng một chỗ với Thẩm Tư Duệ… Đê tiện, ra vẻ đạo mạo ngụy quân tử!”. 

Giọng điệu Hứa Thanh Vy nghe có vẻ càng ngày càng tức giận, nhưng vì có gia giáo tốt đẹp từ nhỏ nên cô ấy không thể dùng những lời lẽ quá khó nghe để chỉ trích Tô Vũ. 

Biểu cảm của Thẩm Ngân Tinh có phần bị thương, tám năm, ai mà chả biết tình cảm tám năm trời không dễ từ bỏ, nhưng Tô Vũ anh ta vì Thẩm Tư Duệ thật sự đã làm được rồi. 

Cô hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại đem cảm xúc bị thương trong mắt đè xuống, rồi lại mở mắt ra, thở ra một hơi nặng nề: “Tớ biết rồi.” 

“Ngày mai tớ lập tức đi từ chức.” 

“… Tốt.” Hứa Thanh Vy trầm mặc nửa giây, mới thản nhiên nói ra một chữ. 

Hứa Thanh Vy vốn đang tăng ca nên sau đó hai người cũng không nói quá nhiều, rất nhanh kết thúc cuộc trò chuyện. 

Đặt điện thoại di động lên bàn trà, Thẩm Ngân Tinh rót một ly nước ấm, đi đến bên cửa sổ, từ trên cao nhìn xuống màn mưa bụi tiếp tục bao phủ Bình Thành. Ánh đèn lộng lẫy, rực rỡ giờ đây có chút ảm đạm, tuy rằng dòng xe vẫn như nước chảy, nhưng so với lúc trước, toàn bộ thành phố rõ ràng yên tĩnh hơn rất nhiều. 

Cô cứ đứng im lặng như vậy thật lâu, gương mặt xinh đẹp hờ hững thờ ơ. 

Trong đêm mưa lặng lẽ này, chính là lúc những suy nghĩ cứ miên man, tràn lan. 

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.