Kết Hôn Nhanh Chóng

Chương 1072


Hoa Ngọc Thành ngồi ở trong thư phòng, Lý Sơn nhìn anh ta, hỏi: “Chuyện tối ngày hôm qua, ngài định xử lý như thế nào?”

Hoa Ngọc Thành tối hôm qua tức giận như vậy, Lý Sơn cho là, Cố Đinh Cẩn chết chắc, Hoa Ngọc Thành hôm nay khẳng định sẽ đi tìm hắn. Kết quả Hoa Ngọc Thành hôm nay lại không có nhắc đến chuyện này.

Chuyện này làm cho Lý Sơn không nịnh được hoài nghi, Cao Thanh Thu đã đổ thuốc mê gì cho Hoa Ngọc Thành

Hoa Ngọc Thành nói: “Trước hãy chờ xem!”

Cao Thanh Thu có thể nghĩ tới sự tình, anh ta cũng có thể muốn lấy được.

Nếu Thu Thu đã đi tìm Cố Sâm rồi, rồi mình lại ra mặt, chỉ sẽ làm cho sự số gắng của Cao Thanh Thu uổng phí.

Đối với Cố Đinh Cẩn, mạnh bạo, chỉ sẽ khiến anh ta càng ngày càng không nghĩ ra, cho nên có lúc, cũng cần những thủ đoạn ôn hòa.

Lý Sơn than thở, “Hy vọng cậu ta lần này có thể suy nghĩ ra đi!”

Đừng không ngày nào không đều tự tìm đường chết.

Lý Sơn coi như người ngoài cuộc, nhìn đến quả thực là run sợ trong lòng.

Khi hai người vừa nói chuyện, cửa bị gõ, tiếng gõ cửa rất nhẹ, cũng không có quy luật.

Lý Sơn đi mở cửa, nhìn thấy Bóng Đèn Nhỏ đứng ở trước cửa, để trần đôichân, “Cậu nhóc, sao con lại tới đây?”

“Ôm một cái.” Bóng Đèn Nhỏ hướng về phía Lý Sơn đưa tay ra.

Lý Sơn cười một tiếng, không có chút sức nào đề kháng được mà bễ nó ôm vào lòng đi vào, nói với Hoa Ngọc Thành: “Ngài Hoa, Dương Dương tới rồi.”

Hoa Ngọc Thành nhìn đứa bé này một cái, “Con tới đây làm gì? Ba đang làm việc.”

Mỗi lần đối mặt với con trai, Hoa Ngọc Thành luôn với bộ dạng lạng lùng.

Dù sao đây chính là tình địch số một của anh ta.

Bóng Đèn Nhỏ nhìn vật trang trí nhỏ trên bàn làm việc của Hoa Ngọc Thành, đưa tay ra, “Con muốn…”

Hoa Ngọc Thành trừng mắt liếc nó một cái, ghét bỏ, “Con làm sao cái gì cũng muốn?”

Mặc dù nói như vậy, anh ta vẫn nháy mắt cho Lý Sơn, “Cho nó.”

Lý Sơn lấy cái vật trang trí nhỏ, đưa tới trong tay Bóng Đèn Nhỏ, Hoa Ngọc Thành nói: “Không thể thả trong miệng.”

Nói xong, ánh mắt của anh ta lại rơi vào đôi chân trắng nhỏ Bóng Đèn Nhỏ, “Làm sao không mang giầy?”

Mặc dù trong nhà không lạnh, nhưng anh ta vẫn không thích cậu nhóc này đi trần chân, không mang giày

Ngược lại tại nơi Hoa Ngọc Thành, đối với con trai rất nghiêm khắc là được rồi.

Lý Sơn không nhịn được kháng nghị: “Ngài Hoa,tôi cảm thấy ngài đối với cậu chủ nhỏ quá nghiêm túc rồi.

Đối với con ruột mình cũng dữ dội như vậy, Lý Sơn nhất thời cảm thấy mình bình thường bị đối xử thế nào cũng không có chút nào oan uổng rồi.

Hoa Ngọc Thành nói: “ý kiến rất lớn? Cũng không phải con của cậu, mắc mớ gì tới cậu?”

“…” Lý Sơn không nói gì, được, ngài là ong chủ, ngài nói gì cũng dúng!

Anh ta ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ, thấy nó thật sự quá đáng yêu, “Nếu không tôi đem đưa cậu chủ nhỏ ra đi, không quấy rầy đến ngài làm việc?”

Ngược lại Hoa Ngọc Thành cũng không thích Bóng Đèn Nhỏ.

Lý Sơn đang ôm lấy Bóng Đèn Nhỏ đi ra cửa, chỉ nghe thấy Hoa Ngọc Thành nói: “Bế nó cho tôi!”

Người không có nhìn lầm, Hoa Ngọc Thành chính là cái loại này, miệng nói không muốn, nhưng thật sự yêu con mình yêu muốn đến mức mất cả tính mạng cũng được.

Mỗi lần Bóng Đèn Nhỏ đến tìm anh ta, mặc dù anh ta miệng nói ghét bỏ, nhưng trong lòng lại rất vui vẻ.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.