Dẫn Dụ Sói Vào Hang

Chương 20: Em bị thương sao?


Lần đầu tiên trong đời cô được ngồi trên một chiếc ôtô đắt đỏ đến vậy. Tần Lãng vẫn tập trung lái xe, bàn tay anh thon dài lả lướt trên vô lăng rồi xoay mạnh mấy vòng để bẻ lái xe rẽ hướng. Cô thấy anh có vẻ hơi mạnh tay, xoay vô lăng chẳng chút thương tiếc trong khi chiếc xe này có giá trị tận hơn chục tỷ.

– Nhóc à, xe này là của em sao?

Không nhịn được tò mò nên cô đã hỏi thử. Còn nhớ lần trước cô gặp Tần Lãng, anh cũng ngồi trong một chiếc xe ôtô, có lẽ tay lái của “em trai” cũng không tệ.

– Phải.

Anh đáp lời ngắn gọn, nhẹ nhàng nhưng lại khiến cô càng thêm sốc. Ninh Mịch đang nghĩ một cậu nhóc mười tám tuổi đã sở hữu một chiếc xe đắt tiền như vậy, ắt hẳn gia thế của anh rất khủng khiếp. Điều này khiến cô càng thêm chắc chắn về suy nghĩ ban đầu của mình, Ninh Mịch khẳng định anh chính là con trai của ông trùm khoáng vật Ngụy Tần Lãng.

– Ùm… bạn bè của em chắc rất trầm trồ khi thấy em chạy chiếc xe này.

Cô nói nửa đùa nửa thật, chỉ đơn thuần muốn đùa một chút để bầu không khí bớt trầm lặng. Tần Lãng không nghĩ ngợi nhiều, anh thành thật đáp:

– Tôi không thường chạy xe này.

Nghe anh nói vậy, cô nở nụ cười rồi ngây ngô đáp:

– Chắc do em còn nhỏ nên ba mẹ…

Cô vẫn chưa nói hết lời thì anh đã chốt hạ bằng một câu khiến cô ê cả mặt:

– Tôi hay chạy những chiếc khác.

Một nốt lặng vang lên trong tâm trí cô. Ninh Mịch vừa định nói do “em trai” còn nhỏ nên có lẽ ba mẹ của anh không yên tâm để anh thường xuyên lái chiếc xe đắt tiền như vậy. Nhưng nào ngờ câu trả lời của anh khiến cô sốc không nói nên lời.

Phải chăng đây là cách mà Tần Lãng flex (khoe khoang) đầy tinh tế mà lại chẳng hề lố bịch.

– À phải rồi, chuyện gây rối ở bệnh viện là thế này, lúc trưa hôm nay…

Cô nhiệt tình kể lại mọi chuyện với đứa em trai lạnh lùng và kiệm lời. Dẫu thái độ của anh cục súc, hay thờ ơ nhưng chẳng hiểu sao Ninh Mịch lại thấy thoải mái khi nói chuyện với anh. Có lẽ vì dạo gần đây cô có nhiều áp lực, đặt biệt là biến cố chị hai bị hôn mê. Do vậy đôi khi cô chỉ cần một người ở bên cạnh, cứ im lặng mà lắng nghe cô tâm sự. Vừa hay Tần Lãng lại xuất hiện vào đúng lúc.

Cả hai chẳng thân thiết nhưng giờ đây cũng không phải người hoàn toàn xa lạ. Hơn nữa vì cô nghĩ anh chỉ là một cậu nhóc dưới hai mươi tuổi nên Ninh Mịch xem anh như đứa em trai và càng dễ dàng chia sẻ với anh.

Nghe cô kể rõ sự việc, ánh mắt sâu thẳm tựa hồ nước trong veo nhưng đầy bí hiểm của anh khẽ híp lại. Dường như anh đã khẳng định được danh tính của những kẻ gây rối tại bệnh viện. Ngoài ra anh còn khá bất ngờ trước sự liền lĩnh của cô, đánh đấm với côn đồ ngay trong bệnh viện. Thảo nào thuộc hạ của anh từng nói cô rất có máu chiến, tuy bị thương nhưng lại khiến bọn họ lao đao truy bắt hết lần này đến lần khác.

Tần Lãng điềm tĩnh cất lời:

– Hắn ta đáng chết.

Anh cố tình nói khá nhỏ nên cô nghe không rõ, Ninh Mịch nhẹ nhàng hỏi lại:

– Sao chứ?

Lúc này Tần Lãng im lặng, anh không lặp lại câu nói vừa rồi vì sợ cô sẽ phát hiện ra thân phận thật của anh.

– Chị nên cẩn thận, nghe chị kể, tôi thấy bọn người kia có vẻ rất nguy hiểm.

Ninh Mịch cũng công nhận điều này, vì cô đã trực tiếp phẫu thuật cho gã đàn ông kia nên cô sẽ là bác sĩ đảm nhận điều trị cho hắn. Không biết những ngày sắp tới mấy tên đàn em hung hăng của hắn có đến gây chuyện nữa không. Cô hy vọng bọn chúng sẽ bị tạm giam thay vì đóng phạt đơn thuần rồi được thả về.

– Chị cũng đang lo đây. Mà quên nữa, đến giờ chị vẫn chưa biết tên của em. Cứ gọi em là nhóc thế này cũng không hay cho lắm.

Anh vẫn tập trung lái xe, ánh mắt nhìn thẳng chẳng chút xao động:

– Cứ gọi là nhóc được rồi.

Câu trả lời lạnh nhạt, phũ phàng, anh rõ ràng không muốn nói cô biết tên. Nếu đã vậy thì Ninh Mịch cũng không hỏi nữa. Cô nghĩ dù sao cô và anh cũng chẳng mấy liên quan, hôm nay chỉ là vô tình gặp nhau. Sắp tới cô sẽ chữa trị cho “anh trai” của anh, mối quan hệ cũng nào có gì đặc biệt, anh không muốn nói tên thì thôi.

Xe cứ lăn bánh, nhân tiện đang ngồi trên xe của anh lại thuận đường, Ninh Mịch cất lời:

– Phiền em đưa chị về được không?

Vì vừa bị mấy tên xấu xa theo dõi nên bây giờ nghĩ lại cô vẫn thấy khá lo lắng nếu về một mình. Hơn nữa cũng đã lỡ chuyến xe bus, nếu anh không đưa cô về thì Ninh Mịch phải đi bộ hoặc tốn tiền taxi.

– Địa chỉ?

Anh đồng ý đưa cô về nhưng thái độ vẫn lạnh lùng, lời lẽ cụt ngủn, chẳng đầu chẳng đuôi.

– Nhà số 6, ở đường 91B.

Anh im lặng lái xe, khoảng mười lăm phút sau đã đến nơi. Xe dừng bánh trước cửa nhà cô, Ninh Mịch đưa tay tự tháo dây an toàn rồi nhìn anh nở nụ cười.

– Hôm nay nhờ có em mà chị đã thoát khỏi nguy hiểm, em còn đưa chị về nữa. Để cám ơn, chị sẽ mời nhóc một bữa chịu không?

Tần Lãng chẳng thèm nhìn cô, anh lạnh lùng đáp:

– Không cần đâu. Mau vào nhà đi.

Đứa “em trai” này cứ hay trả lời trống không, chẳng có chủ ngữ vị ngữ gì cả. Cô đang nghĩ có lẽ anh là một cậu nhóc sinh ra ở vạch đích từ nhỏ nên đã được gia đình chiều hư.

Ninh Mịch vừa định mở cửa xe thì đột nhiên nhìn thấy vết máu đang chảy loang ra áo ở tay trái của anh.

– Nhóc à, em bị thương sao?

Nghe cô hỏi, anh vội nhìn vào cánh tay của mình rồi lạnh giọng đáp:

– Cứ mặc tôi.

Là một bác sĩ, cô đương nhiên không thể làm ngơ khi thấy người đang bị thương ngay trước mắt. Theo thói quen nghề nghiệp, cô đưa tay muốn chạm vào vết thương của anh xem sao nhưng Tần Lãng lập tức giật tay lùi về sau.

– Mau xuống xe đi.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.