Cô Vợ Lén Có Thai Của Tổng Giám Đốc Bá Đạo

Chương 29: Hoài tâm yêu cha đứa trẻ


Trong phòng bệnh, Giản Nhụy Ái khẽ mở mắt ra, mới vừa rồi rõ ràng đang cãi vả với Đơn Triết Hạo, thế nào đột nhiên té xỉu? Cô đã ngất bao lâu rồi?

Đây là đâu vậy?

Cô đưa tay đi xoa xoa huyệt thái dương của mình, cô phát hiện trên tay mình còn có một cây kim truyền dịch?

Nơi này là bệnh viện? Cô khẽ cau mày, nhớ tới Đơn Triết Hạo cũng bị thương, vừa định đứng dậy đi tìm Đơn Triết Hạo, đã nhìn thấy Quyền Hàn và Trác Đan Tinh từ đi vào cửa, sắc mặt hai người vô cùng kém.

Nhìn thân thể to lớn đang đi lại: “Nhụy Ái, đã tỉnh? Thân thể có nơi nào không thoải mái?”

Giản Nhụy Ái sững sờ, nhìn hai người, hỏi “Các người. . . . . . Tại sao lại ở chỗ này?”

“Mới vừa rồi có người báo cho chúng tớ biết.” Trác Đan Tinh kéo Quyền Hàn, sợ anh không khống chế được cảm xúc, thương hại chạy tới bên cạnh Giản Nhụy Ái.

Giản Nhụy Ái vô lực gật đầu một cái, nhìn chai nước biển trên tay mình, thản nhiên cười nói: “Bác sĩ nói thế nào ạ? Tại sao lại muốn em giữ gìn sức khỏe?”

Quyền Hàn đưa mắt nhìn sắc mặt tái nhợt của Giản Nhụy Ái, tận lực đem lòng đau xót của mình che kín: “Nhụy Ái, em mang thai!”

“Cái gì?” Giản Nhụy Ái khiếp sợ ngồi dậy, hướng Quyền Hàn hỏi rõ ràng mọi chuyện.

Anh đi nhanh đến đỡ lấy thân thể cô, Quyền Hàn biết khi cô nghe được tin tức này, sẽ khiếp sợ, làm cô không thể nào tin nổi: “Nhụy Ái, có phải là con của Đơn Triết Hạo hay không? Anh không phải đang khi dễ em, nói cho anh Quyền Hàn biết, coi như anh ta là kẻ giàu có, vậy thì thế nào? Anh Quyền Hàn sẽ thay em đòi lại công bằng.”

“Anh Quyền Hàn, anh không cần kích động như thế, xem một chút vẻ mặt Nhụy Ái, anh định lấy lại công đạo cho ai vậy?.” Trác Đan Tính kéo Quyền Hàn kích động đi ra ngoài, tốt bụng nhắc nhở rằng chuyện này chỉ có Nhụy Ái mới có quyền lên tiếng.

Giản Nhụy Ái lấy tay che miệng, mắt đẹp lộ ra một tia hạnh phúc không dám tin: “Anh Quyền Hàn, em thật sự đã mang thai sao?” Giọng nói của cô đầy run rẩy.

Quyền Hàn nhìn thấy nụ cười kinh ngạc mang theo vui mừng của Giản Nhụy Ái, trong lòng anh có cổ ghen tuông, nhưng ghen tuông này lại không thể cho Giản Nhụy Ái đang chìm trong vui mừng phát hiện ra.

Anh lắc đầu một cái, lộ ra nụ cười gượng: “Đúng, em đã làm mẹ, nếu như em. . . . . .” anh nghĩ nói nếu như không muốn, có thể phá thai … Lời nói, lại bị Giản Nhụy Ái ép buộc quay vào.

“Em mang thai!” Giản Nhụy Ái kinh ngạc trợn to hai mắt, hốc mắt dần dần ửng hồng, nước mắt xông thẳng ra ngoài.

Đây là sự thực? Cô sắp làm mẹ sao? Cô cúi đầu vuốt ve chiếc bụng nhỏ của mình, thật không ngờ trong đây đang chứa đựng một sinh mệnh nhỏ.

Cô và Đơn Triết Hạo đều chưa có kinh nghiệm sống, trận này sẽ là khảo nghiệm chân chính nhất về cảm giác trong lòng Đơn Triết Hạo, lúc vừa mới hiểu lòng, lại xuất hiện một sinh mệnh nhỏ!

Cô nghi ngờ vì sao mình mang đứa bé của Đơn Triết Hạo!

Cô tự hỏi mình có thích đứa bé này không?!

Trời cao đưa cho bọn họ một đứa bé, là có ý gì? Chẳng lẽ ông trời cũng cảm thấy bọn họ nên ở bên nhau sao?

Hạnh phúc, giống như cơn gió lớn thổi tới, tràn vào nội tâm Giản Nhụy Ái, làm hạnh phúc ngập muôn lối.

Trên mặt cô lộ ra nụ cười hạnh phúc, làm sao Giản Nhụy Ái có thể nghi ngờ? Thời điểm bọn họ làm chuyện kia, cho tới bây giờ Đơn Triết Hạo đều không dùng biện pháp ngừa thai nào, mà cô cũng không uống thuốc tránh thai, về phương diện này Đơn Triết Hạo rất mạnh mẽ, không muốn nghi ngờ gì nữa. . . . . .

Đứa bé, kết tinh của cô và Đơn Triết Hạo, nhưng Đơn Triết Hạo sẽ thích đứa bé này sao?

Mắt đẹp thoáng qua chuyện anh kiên định cứu cô, người đàn ông kia phân thân cứu cô, có phải trong lòng anh đã có cô không.

Nghĩ tới đây tâm cô thở ra một tiếng, vì suy nghĩ lung tung của mình mà mặt mày đỏ bừng, cô không thể đợi chờ muốn mang tin tức này báo cho Đơn Triết Hạo.

“Nhụy Ái, thế nào? Chẳng lẽ em không thích đứa bé này sao?” Quyền Hàn nhìn vẻ mặt phức tạp của Giản Nhụy Ái, hiểu lầm tâm ý của cô, có chút lo lắng mà hỏi.

“Không có, em… em thật sự rất vui mừng, em nghĩ muốn đi nói cho Đơn Triết Hạo, anh Quyền Hàn, Đơn Triết Hạo đang ở đâu vậy?” Giản Nhụy Ái hỏi.

Quyền Hàn nhìn hai mắt tràn đầy hạnh phúc, vì chuyện mình mang thai của cô, cái loại kêu ngạo khi lên thiêng chức làm mẹ, khiến tim anh đau nhói.

Anh nhìn hai mắt Giản Nhụy Ái như đang đợi chờ đáp án của anh, Giản Nhụy Ái thích Đơn Triết Hạo, cái tin tức này anh không thể tiêu hóa được, nhưng cũng chẳng dám biểu lộ ra ngoài.

“Đơn Triết Hạo, đang phẫu thuật?”

“Cái gì?” Giản Nhụy Ái mãnh liệt đứng lên, ngực vì thế đau đớn kịch liệt, cô khổ sở dùng ta che ngực: “Đơn Triết Hạo, anh ấy như thế nào?”

Trác Đan Tinh vội vàng đỡ Giản Nhụy Ái trở lại giường, nhìn vẻ mặt Giản Nhụy Ái, trong lòng không đành lòng, nhưng bệnh tình Đơn Triết Hạo không cách nào giấu giếm: “Đơn Triết Hạo, anh. . . . . . cánh tay anh ta bị bom nơ-tron, không xử lý tốt, lại lây gió rét, sốt cao không lùi, bây giờ đang cấp cứu.”

Thân thể Giản Nhụy Ái bỗng chấn động, khiếp sợ với chuỗi tin tức vừa nhận được, lòng của cô giống như ngừng đập, bàn tay nắm chặt thành quả đấm, tin vui phút chốc chuyển biến thành ảm đảm.

“Đan Tinh, cậu nói cái gì?” Cô khẩn trương nắm lấy cánh tay Trác Đan Tinh, không thể tự tin hỏi.

Quyền Hàn thấy bộ dáng khẩn trương của Giản Nhụy Ái, anh vô cùng đau lòng, nhưng anh vẫn cố gắng nở một nụ cười, trấn an nói: “Nhụy Ái, em đừng khẩn trương như thế, bác sĩ bảo đây chỉ là một cuộc phẩu thuật đơn giản, chờ sốt cao giảm, Đơn Triết Hạo sẽ không có chuyện gì, Đơn Triết Hạo thân thể cường tráng, nghị lực kiên cường, không có chuyện gì.”

Giản Nhụy Ái mím môi, nói: “Vậy cũng tốt.” Trong lòng khẩn trương dần được thả lỏng, vẫn không yên lòng về Đơn Triết Hạo: “Em nghĩ em nên đi thăm anh ấy một chút.”

Quyền Hàn không biết đến nơi nào tìm được xe lăn? Đem Giản Nhụy Ái thả vào xe lăn, mặt anh mang theo một tia mất mát, nhưng Giản Nhụy Ái không chút phát hiện, mà Trác Đan Tinh vẫn nhìn chằm chằm Quyền Hàn, trong lòng yên lặng than thở .

“Lạc Tình Tình, không có sự đồng ý của Tổng giám đốc Đơn, cô không có quyền được thăm anh ấy.”

Từ khúc quanh Giản Nhụy Ái chuẩn bị xuất hiện, nghe được lời Y Thiếu Thiên nói, giật mình, quay lại nhìn Y Thiếu Thiên và cô gái đứng bên cạnh cậu ta, họ đang nói chuyện căn bản không để ý đến cô.

“Y Thiếu Thiên, anh cho tôi đi gặp Tiểu Hạo đi, nhất định anh ấy sẽ đồng ý gặp tôi.”

“LạcTình Tình, chẳng lẽ cô chưa hiểu sao? Từ khi cô chấp nhận rời bỏ bữa tiệc cầu hôn, tình cảm của hai người đã hết, Tổng giám đốc Đơn đã tìm được tình yêu mới, hi vọng cô đã quyết định đi rồi thì đừng quay lại.”

“Y Thiếu Thiên, tại sao lại đối với tôi như thế? Trước kia chúng ta là bạn bè mà?”

Sắc mặt Giản Nhụy Ái trở nên khó coi, Y Thiếu Thiên – người này cô biết đó chính là thư ký đi bên cạnh Đơn Triết Hạo.

Mà người đối diện với cậu ta, lại khiến Giản Nhụy Ái khiếp sợ – Lạc Tình Tình!

Cái tên này nhảy vào màng nhĩ của Giản Nhụy Ái, khiến cô hít thở không thông.

Lạc Tình Tình chính là người đã khiến Đơn Triết Hạo đau đớn, anh làm bữa tiệc trên du thuyền chính là vì cô gái này.

Giản Nhụy Ái biết tâm ý của anh, nghe được ba chữ Lạc Tình Tình, nó giống như Bom Nguyên Tử khiến trái tim Giản Nhụy Ái nổ tung.

Cô nên như thế nào đây, đúng vậy! Giản Nhụy Ái biết Đơn Triết Hạo một lòng yêu cô gái kia?

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.