Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 808


Chương 808: Đi qua năm tháng (1)

 

Mấy trăm cảnh sát xuất hiện dưới lầu bao vây

cả căn biệt thự lại, tôi ngu người, chợt thấy bóng

dáng Phó Thắng Nam đẳng sau đám người đấy.

 

Mới mấy ngày không gặp, anh mặc chiếc áo

khoác dài đứng trong đám người nhưng chỉ cần

liếc mắt một cái là trông thấy bóng dáng anh

ngay, rõ ràng như thế, bắt mắt như thế.

 

Tôi chợt sững người, bốn mắt nhìn nhau,

không biết hệ thống sưởi nào đã được mở lên

trong lòng tôi. Khoảnh khắc đó, tôi vội vàng lao

đến chỗ anh không hề do dự.

 

Nỗi nhớ mấy ngày nay, lo lắng nằm sâu trong

lòng tôi bỗng chốc hóa thành con đập xả nước đổ ập xuống.

Cũng giống hệt như tôi, Phó Thắng Nam vội

vàng đi tới siết chặt lấy tôi, vòng tay ấy chưa bao

giờ vững chãi và mênh mông như thế. Tôi nhào

vào lòng anh, siết chặt lấy eo anh và vùi đầu mình

trong lồng ngực ấy.

 

Đó là lúc trong lòng tôi chỉ còn sự lo lắng và

thỏa mãn, mũi cay cay: “Em cứ tưởng cả đời này

em không còn được gặp anh nữa chứ, em tưởng

đây là lúc em phải một mình đối mặt với tất cả

những thứ này, em cứ tưởng anh sẽ không tới, em

cứ tưởng…’

 

“Ngốc!” Anh ôm tôi vòng lòng, trâm giọng nói:

“Sao anh có thể để em đối mặt với mọi thứ một

mình được. Bây giờ không, sau này cũng không.”

 

Tôi bắt đầu bình tĩnh lại khi năm trong lòng

anh, mọi thứ trở nên thật ấm áp, thật tốt. Chỉ cần

có anh ở bên cạnh thì lòng tôi mới bình yên và

cảm thấy mình có được cả thế giới này,

 

Ôm được một lát thì anh ấy đỡ lấy tô, dịu dàng

nói: ‘Ngoãn, chúng ta giải quyết chuyện này trước đã!”

Tôi gật đầu, trong biệt thự vẫn còn một đống

thứ cần giải quyết, đó mới là vấn đề quan trọng.

Cảnh sát đã bao vây cả căn biệt thự, người

dẫn đầu nhìn Phó Thắng Nam nói: “Anh Thắng

Nam, chúng ta có xông vào trong không?”

 

Phó Thắng Nam gật đầu: “Đâu tiên là tìm

kiếm Mục Dĩ Thâm, những người khác thì cứ giữ

lại, cố gắng giữ gìn nguyên vẹn hiện trường, đừng

phá hủy quá nhiều.

“Được!”

 

Sau đó bọn họ vào biệt thự, tôi lên tiếng nhắc

nhở: “Trên lâu ba có mấy thứ Mục Dĩ Thâm nuôi,

phần lớn là rắn độc và thắn lằn, mọi người nhớ

cẩn thận”

 

Cảnh sát gật đầu, nói: “Cảm ơn cô đã nhắc nhở!”

 

Tôi đứng bên cạnh Phó Thắng Nam, không

quay vào biệt thự. Thấy Phó Thắng Nam vẫn bình

tĩnh đứng đó tôi bèn tò mò hỏi: “Anh vê đây khi

nào thế? Thành phố Tân Châu và thủ đô cách

nhau khá xa, dù có đi nhanh cách mấy cũng phải

tốn khoảng bốn tiếng đồng hồ mà!”

 

Ánh mắt anh ấy dừng lại trên người tôi, nói:

“Trước khiem và Hoắc Tôn đến, anh ta đã gửi tin

nhắn cho anh. Mục Dĩ Thâm không bao giờ gọi

em tới mà không có mục đích gì cả. Không lấy

được chiếc hộp, anh ta giam lỏng em là chuyện

hết sức bình thường, hơn nữa nhà họ Mục đang

cần gấp bản hợp đồng để thu mua dầu mỏ nên

anh ta tìm tới em là chuyện hiển nhiên”

 

“Thế nên anh nhận được tin tức xong lập tức chạy về ư?”

 

Anh gật đầu: “Hoắc Tôn đoán được kha khá

tình hình thực tế của căn biệt thự này, anh kéo

cảnh sát tới đây được là một phần công lao rất

lớn của Hoắc Tôn. Mục Dĩ Thâm nhất định sẽ bị bắt.

 

Tôi gật đầu: “Anh điều tra mọi chuyện ở Tân

Châu thế nào rồi? Anh có khai thác được khẩu

cung hoặc là bằng chứng gì không?”

 

“Ừ, có khẩu cung, những chuyện sau đó cứ

giao cho nhà họ Trần giải quyết là được”

Chuyện này đến đây là kết thúc rồi.

 

Mục Dĩ Thâm bị Âu Dương Noãn đập cho một

cái nên tạm thời hôn mê, cạnh sát lại ập tới quá

bất ngờ nên tìm thấy được rất nhiều động vật

hoang đã được liệt vào danh sách bảo vệ bậc một

trong biệt thự, cùng với rất nhiều súng ống dưới hầm.

 

Mục Dĩ Thâm liên quan đến hành vi phi pháp

nên bị đưa đi, còn những người trong biệt thự thì

được lấy khẩu cung rồi thả. Vì chuyện của Mục Dĩ

Thâm nên trong đêm hôm đó cả nhà họ Mục

cũng bị liên lụy.

 

Giá cổ phiếu vốn không cao đột nhiên rơi

xuống thảm hại, Mục Dĩ Thâm bị bắt giam.

 

Ngày hôm sau.

Giằng co cả một đêm dài, khi tôi tỉnh lại thì

Phó Thăng Nam vân còn năm bên cạnh. Tôi mở

mắt ra, ánh mắt dịu dàng của anh ấy đang nhìn

tôi, thấy tôi dậy lập tức cong môi cười: Tỉnh rồi hả?

 

Tỏi gật đầu nhìn anh ấy rồi bất giác cười rộ

lên, nhích người vào lòng ngực anh, giọng nói

khàn khàn: “Tôi qua em mơ thấy anh, em tưởng

anh đi công tác, nếu tỉnh lại không được gặp anh

chác em lại thấy hụt hàng mất. Không ngờ anh

van còn bên cạnh em khiến em đột nhiên thấy rất vui”

 

Không biết tại sao tôi lại nói ra những lời đó,

tiếng cười khẽ của anh ấy vang lên bên tai: Sau

này anh đi công tác em hãy đi cùng với anh, moi

lần tính lại không thấy em anh cũng thấy hụt hang,

tôi về không được ôm em trong vòng tay cứ thấy

trống vàng thế nào ấy”

 

Tôi gật đầu, vùi mình vào lồng ngực anh, râu rí

nói: “Chuyện Mục Dĩ Thâm đã được giải quyết rồi,

bên thành phố Tân Châu cũng giao lại cho người

khác chịu trách nhiệm rồi mà? Bây giờ anh không

cân phải sang đó nữa, với cả bên Macao anh

cũng không được đi, ở lại thủ đỏ nhé. Đúng rồi

Trần Húc Diệu sắp kết hôn rồi đấy”

 

Anh gật đâu, ánh mất sáng quác nhìn tôi

“Chờ Trần Húc Diệu giải quyết hôn lễ xong thì

chúng ta cũng làm một cái, nó là đám cưới thuộc

về em thôi được không?”

 

Tôi thoáng ngấn ngơ, nói: “Đám cưới của

chúng ta đã làm xong từ lâu rồi mà? Làm lại phiên

lãm, hay là chờ năm sau thời tiết tốt chúng ta ra

ngoài du lịch đi, lâu rồi em không được đi du lịch chơi đây”

 

Anh cười nhạt: ‘Chắc chăn phải đi những vẫn

phải tổ chức lễ cưới!”

 

Tôi ôm anh, híp mất nói: ‘Hay là chờ sau này

rồi hãng bàn, bây giờ chúng ta làm le kết hôn thì

chẳng khác gì lễ kỷ niệm’

 

Tôi vừa nói vừa tựa vào lông ngực anh, bắt

đầu buồn ngủ, tôi mở điện thoại lên xem đồng hồ

thì đã là giữa trưa, tôi bèn ngóc đầu dậy: “Anh đói

bụng không?”

Anh nhíu mày: ‘Em thì sao? Em có đói không?”

Tôi gật đầu: “Hơi hơi đi chút nhưng mà mấy

hôm nay trong nhà chăng có đồ ăn gì cả, dì cũng

không đến nên trưa này chúng ta ăn gì đây?

 

Tôi nghĩ nghĩ rồi nói: ‘Hay là chúng ta cùng tới

nhà cô kiếm gì ăn đi? Gần đây cô vừa mới mua

nhà trong thành phố, gần trường đại học thủ đô

lãm ấy, chúng ta ăn cơm xong có thể sang trường

để vào thư viện xem sách, được không?

 

Anh gật đầu, giơ tay búng mũi tôi rồi cưng

chiều nói: “Được, nghe em hết đó!”

 

Chúng tôi ngồi dậy, tôi ngôi đó cho tỉnh thật

lâu mới đuôi được con sâu ngủ đi. Phó Thăng

Nam đã đánh răng xong và thay quần áo, ra khỏi

phòng cất đồ.

Anh nhìn tôi: Còn buồn ngủ nữa không?”

 

Tôi lắc đầu: “Hết rồi, sao anh không mặc áo

khoác đen?” Hình như đây là lân đầu tiên tôi thấy

anh ấy không mặc màu đen, khá là bất ngờ.

 

Anh ấy bế tôi dậy, để tôi năm trên lưng mình

rôi đưa vào phòng tam, trên bồn rửa mặt có kem

đánh răng anh ấy chuẩn bị sản bèn đưa nó cho

tôi, anh cười nhạt: “Em không thích anh mặc quần

áo màu khác hả?”

 

Tôi lắc đầu, ngậm bàn chải đánh răng ậm ờ

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.