Vợ Yêu Anh Muốn Tái Hôn

Chương 44


“Thẩm Xuân Hinh” Anh nổi
giận, đôi mắt đen hiện lên tơ máu:
“Theo ý của cô, Phó Thắng Nam
tôi là người rất tệ, không xứng làm
cha của con cô sao?”

Tôi sửng sốt, giọng nói có
chút ấp úng: “Không phải, em chỉ
lo lắng anh sẽ vì Lâm Hạnh
Nguyên, không cần đứa bé.”

“Cho nên cô suy đoán theo lễ
đương nhiên?” Anh cười mỉa, nếu
không phải tôi đang nằm, tôi dám

cam đoan, anh nhất định sẽ xé tôi
ra: “Thầm Xuân Hinh, cô nghe kỹ
cho tôi, đây là con của ông đây, cô
phải bảo vệ đứa bé thật tốt.”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy
Phó Thắng Nam giống như rất tức
giận, nhưng giống như rất vui.

Tôi không mỡ miệng, nghe
giọng điệu của anh, hẳn là đứa bé
vẫn còn.

Không lâu sau, một bác sĩ mặc
áo blouse trắng đi tới, sau khi hỏi rõ
tình hình, vẻ mặt ông ta xấu hổ nói
với Phó Thắng Nam: “Có thai ba
tháng đầu rất nguy hiểm, sau này
nên cố gắng khống chế một chút.”

Tôi bĩu môi, chỉ thấy sắc mặt
Phó Thắng Nam khó coi gật đầu
với bác sĩ.

May mà thai nhi không có gì
đáng ngại, chỉ vì do gần đây tôi áp
lực quá, cho nên mới dẫn đến chảy
máu.

Bác sĩ nói một số chuyện bình
thường cần chú ý xong, lập tức rời
đi, để lại tôi và Phó Thắng Nam
đều im lặng.

Tôi biết anh hơi tức giận, cũng
không muốn ở lại bệnh viện, cho
nên nhìn anh nói: “Phó Thắng
Nam, chúng ta về nhà được
không?”

Anh nâng mắt nhìn tôi một cái,
lạnh như băng, tôi thở ra một hơi,
tiếp tục nói: “Buổi tối em còn chưa
ăn gì cả, bây giờ rất đói.” Cố ý chỉ
vào bụng, tôi nhìn anh nói: “Đứa bé
cũng rất đói.”

Một lúc lâu sau, tôi vốn cho
rằng anh sẽ mặc kệ tôi, trái lại
không ngờ tới anh đột nhiên đứng
dậy nói: “Muốn ăn cái gì, tôi mua
tới cho cô.”

Tôi sửng sốt, trên gương mặt
xuất hiện nụ cưỡi, vươn tay ra nắm
lấy áo của anh nói: “Em muốn ăn
móng heo, cá nướng, còn có mì mà
anh nấu nữa”

Thật ra chỉ muốn lừa anh tr
về, tôi thật sự không muốn ở trong
bệnh viện.

Bỗng nhiên anh nhìn tôi một
lát, sau đó có chút bất đắc dĩ nói:
“Tôi đi làm thủ tục xuất viện “

Nói xong, anh nghiêm túc nhìn
tôi nói: “Nằm yên di.”

Thấy anh ra khỏi phòng bệnh,
tôi ngẩng đầu nhìn bình truyền
dịch, chỉ còn xíu nữa, sắp truyền
xong rồi, tôi ấn chuông, có y tá tiến
vào, thấy bình truyền của tôi sắp
xong, lập tức rút ra hộ tôi.

“Còn truyền dịch tiếp nữa
không?” Tôi mở miệng, ước gì bây
giờ có thể lập tức trở về nhà.

Y tá kia nhìn tôi một cái nói:
“Không cần truyền dịch nữa, cô
Phó nằm yên nghỉ ngơi một lát di.”

Tôi sửng sốt, nhanh như vậy
đã biết tôi là bà Phó rồi.

Y tá kia dọn bình truyền, có
chút hâm mộ nói với tôi: “Cô Phó,
chồng cô đối xử với cô thật tốt, vừa
rồi lúc cô tiến vào phòng phẫu
thuật, anh Phó không rời một bước,

nhìn có vẻ vô cùng sốt ruột, người
đàn ông trường thành như vậy lại
giống như đứa bé bất lực đợi ð bên
ngoài phòng phẫu thuật.”

Trong lúc này tôi hơi thất thần,
trong đầu ong ong, Phó Thắng
Nam khẩn trương vì tôi sao? Hay là
vì đứa bé?

“Nghĩ cái gì thế?” Bên tai
truyền tới giọng nói trầm thấp, tôi
nâng mắt thì thấy y tá vừa rồi đã đi mất.

Không biết Phó Thắng Nam
đã đi vào từ lúc nào, cầm một xấp
giấy trong tay, còn cầm rất nhiều.

“Thứ gì thế?” Tôi cúi đầu nhìn
túi thuốc trong tay anh, anh vươn
tay bế tôi lên nói: “Thuốc cho thai
phụ, mang về cho cô uống.”

Anh ôm tôi đi ra ngoài, tôi vội
vàng vùng vẫy muốn xuống: “Phó
Thắng Nam, anh bỏ em xuống dị,
em có thể tự mình đi được.”

Quá xấu hồ.

“Muốn về nhà thì ngoan
ngoãn đừng nhúc nhích.”

Vì thế tôi được Phó Thắng
Nam ôm nghênh ngang ra khỏi
bệnh viện, thật sự là vô cùng… Xấu hổ.

Đặt tôi ð trong xe, anh ngồi
vào vị trí lái, nhìn tôi một lát, sau đó
cơ thề cao lớn hơi nghiêng về phía tôi.

Tôi có chút mơ hồ, cho rằng
anh muốn hôn tôi.

Tôi không khỏi rụt người về
phía sau: “Phó Thắng Nam, bên
ngoài còn có người.”

Buộc dây an toàn, anh nâng
mắt nhìn tôi một cái, trong đôi mắt
đen lóe lên ánh sáng: “Cô nghĩ gì
thế?”

Tôi… Hiểu lầm. Tôi không nghĩ
tới anh sẽ thắt dây an toàn cho tôi.

Cười với anh một cái xong, tôi
quay đầu nhìn phong cảnh bên
ngoài cửa sổ.

Ngón tay bị nắm lấy, nhiệt độ
nóng bỏng chậm rãi lan tỏa, tôi
sửng sốt, cúi đầu thì thấy một tay
của Phó Thắng Nam lái xe, một tay
khác thì đang nắm lấy đầu ngón
tay của tôi.

Thấy tôi nhìn anh, anh cầm lấy
tay tôi đặt bên môi hôn một cái:
“Ngoại trừ móng heo, cá nướng ra,
còn muốn ăn gì không?”

Ấm áp yên bình hiếm có khi ở
chung như vậy, trong lúc này tim

tôi đập rộn lên, gương mặt hơi
nóng rát, chỉ cảm thấy lòng bàn tay
bị anh hôn đã nóng bỏng lợi hại.

Rút tay về, tôi ấp úng mờ
miệng: “Đều được cả.” Bây giờ ăn
gì cũng được hết.

Bên tai truyền tới tiếng cười
trầm thấp của anh, tôi có thể cảm
nhận được, hôm nay tâm tình của
Phó Thắng Nam rất tốt.

Trờ lại biệt thự, tôi còn chưa
xuống xe, anh đã mờ cửa xe ra
vươn tay về phía tôi.

“Em có thể tự mình đi được.”
Tôi thực sự không cần chiều như
vậy, lên xuống xe còn cần phải ôm.

“Lại đây.” Nói ra hai chữ, anh
vô cùng bá đạo bế tôi lên, đưa tôi
vào biệt thự.

Đặt tôi lên ghế sofa trong
phòng khách, anh lấy thuốc lấy từ
bệnh viện về ra, nhìn kỹ một lúc,
sau đó bắt đầu phân loại thuốc,
đưa mấy viên thuốc đen tuyền cho
tôi nói: “Uống những viên thuốc
này đi.”

Tôi nhíu mày, không muốn
uống.

Thấy vậy, anh đứng dậy đi vào
phòng bếp, lúc đi ra thì cảm một

viên… Đường phèn màu: trắng
trong tay.

“Uống thuốc xong uống thứ
này vào sẽ không đắng nữa.”

Quả nhiên có đôi khi chỉ số
thông minh của đàn ông bằng
không, không phải thuốc đông y,
tôi ăn đường phèn làm gì?

Nhận viên thuốc màu đen
trong tay anh, tôi nhét hết vào
trong miệng, uống một hớp nước,
sau đó tôi đi thằng về phòng ngủ.

Ò bên Phó Thắng Nam một
lát, tôi lo lắng mình sẽ biến thành
già mồm cãi láo.

Vốn lăn qua lăn lại tới rất
muộn, trở lại phòng ngủ, tôi không
nhịn được leo lên giường ngủ thiếp
đi mất.

Đại khái là quá mệt, Phó
Thắng Nam nằm bên cạnh tôi lúc
nào tôi gần như không phát hiện.

Hôm sau, tôi ngủ thẳng tới khi
mặt trời lên cao.

Khi tôi mờ mắt ra thì thấy
gương mặt cương nghị tuấn tú của
Phó Thắng Nam, ở khoảng cách
quá gần tôi gần như có thể thấy
được lỗ chân lông trên mặt anh,
không thể không thừa nhận, làn da
của Phó Thắng Nam thật sự rất tốt.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.