Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full

Chương 972


Chương 972:

 

Nhưng mà cô ta còn chưa nói xong, Đoan Mộc Ngạo Thiên vừa rồi vẫn còn ngồi ở trên ghế salon không nhúc nhích đã đứng dậy, không thấy động tác của ông ta như thế nào, bàn tay đã dùng sức vung ra đánh lên khuôn mặt trắng bệch của Đoan Mộc Tuyết.

 

Bốp.

 

Cái tát đột ngột này đã tạo ra một âm thanh lớn trong phòng khách yên tĩnh, nghe âm thanh của cái tát kia có thể cảm giác được một bạt tai này Đoan Mộc Ngạo Thiên đánh nặng đến mức nào.

 

Đoan Mộc Tuyết bị đánh ngã ở trên mặt đất, người giúp việc đứng ở đây đều sợ ngây người nhưng lại bị dọa đến nỗi không dám thở mạnh.

 

Trái lại Đoan Mộc Trạch đứng im ở đó, anh ta rủ mắt xuống che đi đôi mắt đẹp hơi nhếch lên kia, bên trong tròng mắt đen nhánh mờ mịt không rõ.

 

“Cháu còn dám gọi ông là ông nội sao? Nhà Đoan Mộc ông không có đứa cháu gái không biết xấu hổ như vậy, cháu lập tức thu dọn đồ đạc cút ra khỏi nhà Đoan Mộc cho ông.”

 

Một bạt tai kia đánh Đoan Mộc Tuyết trở nên hồ đồ thật lâu sau vẫn chưa thể lấy lại tinh thần, cô ta chỉ biết rằng lỗ tai bên phía bị đánh vang lên ong ong, giống như là có thứ gì đó bị đâm xuyên qua.

 

Ngay sau đó bên trong miệng cũng truyền tới mùi máu tươi, máu chảy đầy khóe môi.

 

Cho đến khi Đoan Mộc Ngạo Thiên muốn cô ta cút ra khỏi nhà họ Đoan Mộc thì Đoan Mộc Tuyết mới hồi phục tinh thần muốn đưa tay che mặt mình, thế nhưng ngón tay vừa đụng phải đã đau đến nỗi cô ta suýt kêu thành tiếng.

 

Nước mắt lập tức rơi xuống, Đoan Mộc Tuyết ngẩng đầu nước mắt rơi đầy mặt nhìn Đoan Mộc Ngạo Thiên.

 

Một cái tát kia rõ ràng cũng không làm cho Đoan Mộc Ngạo Thiên nguôi giận, trái lại cơn tức ở trong lòng càng ngày càng lớn.

 

Ông ta chỉ vào mũi Đoan Mộc Tuyết mắng.

 

“Cháu là con cháu của nhà Đoan Mộc thế mà lại làm ra loại chuyện bỉ ổi như vậy, nếu như truyền ra ngoài người nào không biết còn tưởng rằng là do Đoan Mộc Ngạo Thiên ông dạy cháu! Tên tuổi anh hùng cả đời của Đoan Mộc Ngạo Thiên ông đều bị hủy hoại ở trên người của cháu!”

 

Rốt cuộc thì Đoan Mộc Tuyết cũng không nhịn được khóc thành tiếng: “Ông nội cháu thật sự biết sai rồi, xin ông hãy tha thứ cho cháu.”

 

“Biết?”

 

Đoan Mộc Ngạo Thiên cười giễu: “Lần trước lúc tới khách sạn ăn cơm tình hình ở đó như thế nào? Người ta ở ngay trước mặt cháu từ chối cuộc hôn nhân này, bắt đầu từ lúc đó cháu nên cắt đứt tâm tư của mình, thật sự không ngờ cháu vậy mà lại tà tâm chưa chừa, trái lại học những người ở bên ngoài làm những chuyện bỉ ổi như vậy!”

 

Nhắc tới chuyện này Đoan Mộc Ngạo Thiên vô cùng tức giận.

 

Từ lần trước Uất Trì Thần ở trước mặt mọi người nói sẽ không đính hôn với Đoan Mộc Tuyết, sau khi Uất Trì Thần tư chối cuộc hôn nhân này trong lòng Đoan Mộc Ngạo Thiên vẫn còn tức giận.

 

Cháu gái của Đoan Mộc Ngạo Thiên mọi thứ đều tốt, gia thế cũng là rất xa mới tìm được một.

 

Uất Trì Thần vậy mà lại còn bắt bẻ? Cháu gái của ông ta có chỗ nào không xứng với Uất Trì Thần chứ?

 

Bây giờ sau khi Đoan Mộc Tuyết làm ra loại chuyện này thì Đoan Mộc Ngạo Thiên mới ý thức được tại sao người ta lại không xem trọng cháu gái của mình.

 

Càng nghĩ ông ta lại càng tức giận càng thất vọng, ông ta cũng rất đau lòng khi cháu gái duy nhất của ông ta trở nên như vậy, đôi mắt Đoan Mộc Ngạo Thiên đỏ ngầu vì tức: “Trách ông, đều tại ông. Do ông không để ý không dạy dỗ cháu cho tốt nên mới có thể để cháu làm ra loại chuyện như vậy, trách ông…”

 

“Ông nội.”

 

Đoan Mộc Tuyết tiếp tục khóc ô ô nói: “Ông nội đều do cháu không tốt, ông hãy tha thứ cho tiểu Tuyết lần này đi, lần sau tiểu Tuyết không dám nữa.”

 

Đôi mắt già nua của Đoan Mộc Ngạo Thiên nhìn về phía cô ta: “Cháu không dám thì làm được gì chứ? Mặt mũi nhà Đoan Mộc đều bị cháu vứt sạch, sau này…Ông còn mặt mũi nào đứng trước mặt Uất Trì Thần nữa chứ? Cháu lập tức cút cho ra khỏi nhà Đoan Mộc cho ông, sau này Đoan Mộc Ngạo Thiên xem như không có đứa cháu gái này.”

 

Đoan Mộc Tuyết thấy ông nội thật sự muốn cắt đứt quan hệ với mình thì lập tức trợn to mắt đi tới ôm bắp đùi của Đoan Mộc Ngạo Thiên: “Đừng, ông nội đừng như vậy, tiểu Tuyết không muốn đi, nơi này là nhà của tiểu Tuyết, ông là ông nội của tiểu Tuyết, cháu không muốn đi.”

 

Cô ta là cháu gái do chính mình nuôi dưỡng, Đoan Mộc Ngạo Thiên sao có thể không đau lòng được chứ?

 

Nhưng mà nghĩ đến những chuyện cô ta làm, Đoan Mộc Ngạo Thiên cảm thấy không còn sĩ diện gì nữa, tức đến mức một chân đá cô ta.

 

“Đừng gọi tôi là ông nội, tôi không có đứa cháu gái nội như cô, từ nay về sau ở đây không phải là nhà của cô nữa!”

 

Đoan Mộc Tuyết bị đá ra, chỉ cảm thất lòng ngực một cơn đau, cô ta vô cùng tuyệt vọng, nếu như cô ta mất đi sự che chở của nhà họ Đoan Mộc, vậy cô ta chẳng khác nào một đứa con gái bình thường, sau này cái gì cũng không có.

 

Không nghĩ tới chỉ đi sai một nước cờ, cô ta lại phải rơi vào bước đường như ngày hôm nay.

 

Ánh mắt cô ta dời qua nhìn Đoan Mộc Trạch đang ngồi bên cạnh, Đoan Mộc Tuyết liền bổ nhào đến ôm đùi lớn của anh ta.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.