Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full

Chương 429


CHƯƠNG 429: KHÔNG PHẢI LÀ BẢO TÔI ĐÍCH THÂN ĐẾN MỜI SAO?

Tiểu Nhan với Hàn Minh Thư quen biết nhiều năm như vậy, sao có thể không hiểu Hàn Minh Thư.

Cô sẽ không làm chuyện gì không nắm chắc, cho nên bảo cô ta với Bé Đậu Nành rời khổ, thật sự là có chuyện muốn tránh bọn họ.

Mà nhân vật lớn trên tầng kia, Tiểu Nhan đi theo cô lâu như vậy, cẩn thận suy nghĩ, đại khái cũng có thể đoán được là ai.

“Dì Tiểu Nhan, chúng ta không ăn bữa ăn thịnh soạn nữa sao?” Bé Đậu Nành đưa đôi mắt tròn xoe, hỏi một câu.

“Đổi hôm khác, hôm nay mẹ cháu đột nhiên phải làm công việc, cho nên chúng ta phải rời khỏi trước”

Ánh mắt của Bé Đậu Nành lóe sáng, hình như có ánh sáng gì đó vụt qua, nhưng cậu bé cuối cùng vẫn ngoan ngoãn gật đầu, sau đó để mặc Tiểu Nhan đội mũ lên đầu cậu bé, sau đó dắt tay của cậu bé cùng rời đi.

Ánh mắt của Dạ Âu Thần tự nhiên vẫn dừng trên người bọn họ.

Đợi đến khi Tiểu Nhan và cậu bé đó đứng dậy, Dạ Âu Thần mới chú ý trước mặt Hàn Minh Thư vậy mà nhiều thêm một đứa trẻ, có điều anh không có nghĩ nhiều, chỉ là cảm thấy… đứa trẻ đó khả năng là con của đồng nghiệp của cô.

Chỉ là không biết như thế nào, khi đứa trẻ đó được Tiểu Nhan dẫn rời khỏi, ánh mắt của Dạ Âu Thần vậy mà như ma làm nhìn theo, khi đi đến cửa nhà hàng, cậu bé đội mũ đó đột nhiên ngẩng đầu, lộ ra nửa gương mặt.

Liếc nhìn, sắc mặt của Dạ Âu Thần lập tức thay đổi.

Đứa trẻ đó…

Lúc này, mấy người dưới tầng đẩy cửa đi vào.

Âm thanh phát ra đã cắt ngang dòng suy nghĩ của Dạ Âu Thần, anh hoàn hồn lại, ánh mắt lạnh lùng nhìn mấy người đó, dường như đang hỏi.

Sắc mặt của mấy người hơi thay đổi, sau đó bước lên trước vài bước.

“Cậu, cậu Dạ.. “

Mấy người bọn họ liếc nhìn phía dưới, phát hiện hai người trước mặt người phụ nữ đó đã rời kh: ¡ dọa sợ mà vội giải thích: “Không phải là chúng tôi ép đi, chúng tôi chỉ là mời cô ấy lên ngồi cùng mà thôi, không có nói gì khác”

Nghe vậy, Dạ Âu Thần nhướn mày: “Mấy người đã nói là tôi sao?”

“Đương nhiên không có” Mấy người xua tay: “Chúng tôi chỉ nói với cô ấy bên trên có nhân vật lớn”

Mấy người thành thật nói ra, bao gồm cả câu nói mà Hàn Minh Thư đã nói ở dưới tầng là kêu anh đích thân xuống mời.

Mấy người này khi nói những lời này với Dạ Âu Thần, còn vừa quan sát biểu cảm của Dạ Âu Thần, trong lòng vô cùng lo sợ, định nếu như trên mặt Dạ Âu Thần xuất hiện vẻ không vui, bọn họ phải Hàn Minh Thư một chút màu sắc để nhìn rồi.

Nhưng trên mặt Dạ Âu Thần không có biểu cảm gì, dáng vẻ bình tĩnh cứ duy trì mãi.

Bọn họ nhất thời cũng không thấu được trong lòng Dạ Âu Thần rốt cuộc là nghĩ như nào.

Một người trong đó muốn thăm dò một chút, vì thế bèn tức giận quát: “Người phụ nữ này thật sự quá đáng, cô ta cho rằng mình là ai, vậy mà để cậu Dạ đích thân xuống mời, cậu Dạ, cậu đừng sốt ruột, tôi bây giờ cho người của tôi dân cô ta lên”

Nói xong, người đó muốn vẫy tay cho người của người đi ra.

Ánh mắt sắc bén như dao của Dạ Âu Thần quét qua: “Ai kêu ông tự ý chủ trương?”

*… Cậu Dạ?”

Một giây sau, Dạ Âu Thần ngoảnh đầu xuyên qua cửa sổ sát đất nhìn Hàn Minh Thư ngồi ở đó, môi hơi nhếch lên, kêu anh đích thân xuống mời sao?

Xem ra… người phụ nữ này chắc sớm đã đoán được anh là ai rồi.

Hàn Minh Thư ngồi nguyên ở đó một lúc, cô thất thời gian từng giây từng phút trôi qua, tính toán chắc Tiểu Nhan và Tiểu Đậu Nành chắc đã ngồi trên xe rời khỏi rồi, dứt khoát đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi.

Khi đứng dậy, Hàn Minh Thư cảm thấy trước mắt choáng váng một trận, suýt nữa ngã dúi về trước, may mà cô đưa tay vịn vào cái ghế mới không có ngã.

Hàn Minh Thư lắc lắc đầu, rất lâu không có giống như ngày hôm nay, khả năng là nhất thời không chịu được.

Cô phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, sau đó tìm một chỗ ăn chút gì đó.

Nghĩ đến đây, Hàn Minh Thư liền cất bước nhanh chóng đi về phía cửa.

Chỉ là vừa đi ra khỏi cửa, có một bóng người cản đường của cô.

“Đi đâu?”

Giọng nói lạnh lùng từ đằng trước truyền tới, Hàn Minh Thư nhìn người xuất hiện ở trước mặt cô.

Quả nhiên là anh~I Dạ Âu Thần!

Cô biết, ngồi xuống không lâu thì cảm nhận một ánh nhìn cứ dừng trên người mình, loại ánh mắt nóng bỏng này trừ Dạ Âu Thần ra còn có ai chứ? Có điều Hàn Minh Thư bây giờ không có thời gian và tâm trạng chơi cùng anh, bởi vì cô đã cả ngày không có ăn cơm, bây giờ dạ dày đã ẩn ẩn đau rồi.

Cô mím môi, miễn cưỡng nặn ra một nụ cười tiêu chuẩn.

“Thì ra là anh Dạ, ở đây gặp được anh thật sự quá khéo rồi, có điều tôi còn có việc phải xử lý, để hôm khác có cơ hội sẽ mời anh Dạ ăn cơm”

Nói xong Hàn Minh Thư liền muốn đi, kết quả khi vòng qua bên cạnh Dạ Âu Thần thì bị anh túm cổ tay.

“Tôi đến rồi”

Bước chân của Hàn Minh Thư khựng lại, có hơi ngạc nhiên nhìn anh.

Dạ Âu Thần quay đầu lại, đôi mắt đen láy dừng trên mặt cô: “Không phải là kêu tôi đích thân đến mời sao?”

“Lên tầng ăn cơm?”

Khóe môi của Hàn Minh Thư giật giật, cô chỉ là thuận miệng nói ra, bởi vì muốn tránh bọn họ, để Tiểu Nhan và Bé Đậu Nành rời khỏi, chưa từng nghĩ muốn lên tầng cùng ăn cơm.

Nghĩ đến đây, Hàn Minh Thư nhếch môi nói: “Anh Dạ sợ rằng hiểu lầm rồi, tôi chỉ là kêu anh đích thân đến mời, nhưng không có nói tôi nhất định sẽ đồng ý”

Nghe vậy, Dạ Âu Thần có hơi nguy hiểm nheo mắt lại.

“Cho nên, em đây là đang chơi tôi?”

“Đùa vui mà thôi” Hàn Minh Thư giằng tay ra, lùi về sau hai bước, kết quả loạng choạng suýt nữa ngã ra sau.

Có điều Hàn Minh Thư lùi mấy bước thì ổn định được cơ thể, sau đó cô ôm dạ dày, sắc mặt có hơi trắng bệch.

Dạ Âu Thần lập tức ý thức được cô không ổn, nheo mắt đánh giá cô.

“Sao thế?”

Hàn Minh Thư hít sâu một hơi, đứng ở đó từ từ cho giảm cơn đau dạ dày, không thể tiếp tục kéo dài được nữa.

Sắc mặt của cô tái trắng nhìn Dạ Âu Thần, nói: “Không sao, bệnh cũ”

“Bệnh gì?” Dạ Âu Thần nhìn chăm chãm cô, giống như rất quan tâm cô.

Hàn Minh Thư khẽ mỉm cười, tự nhiên là không có giải thích với anh, chỉ đi thẳng đến chỗ đỗ xe, Dạ Âu Thần đứng nguyên ở đó một lúc liền đi theo.

Đến bãi đỗ xe, dạ dày của Hàn Minh Thư càng lúc càng đau thắt lại, trán đã toát mồ hôi lạnh.

Cũng không biết ông trời muốn chơi cô hay là cô thật sự quá tùy hứng rồi, trước đây khi đau dạ dày sẽ không giống như như ngày hôm nay, là cô hôm nay quá đói, hay là quá khẩn trương bị tức, cho nên mới như này.

Bước chân loạng choạng, Hàn Minh Thư muốn vịn cái cái gì đó, kết quả túm vào thứ gì nóng ấm.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.