Truyện Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc Thẩm Cửu Dạ Âu Thần Full

Chương 189


CHƯƠNG 189: CỨU NGƯỜI NHƯ CỨU HỎA

 

Hơn nửa đêm, Tống Thiến đi theo Lang An trên hành lang, vừa nghĩ linh tinh vừa nói: “Đã hơn
nửa đêm rồi, cậu cũng không biết điều cho tôi nhàn rỗi một chút, chuyện gì cũng đến tìm tôi”

Lang An tỏ vẻ sầu khổ: “Dì nhỏ Tống, tôi cũng không cố ý muốn làm phiền dì, thật sự là cậu Dạ
dặn dò, tôi không còn cách nào”

Tống Thiến lườm anh ta: “Lần này lại gây ra chuyện gì?”
“Mợ hai của chúng tôi bị người ta bỏ thuốc, vì vậy..

“Bỏ thuốc?” Tống Thiến trừng mắt: “Thuốc gì? Sẽ không phải là cái loại mà tôi đang nghĩ đấy
chứ?”

Lang An cười khổ gật đầu.

Hai người ngây ra nhìn cảnh tượng trong phòng.

muốn nổi giận, lạnh giọng trách mắng: “Còn không qua đây giúp đỡ?”
Sắc mặt Lang An thay đổi, vội vàng đi đến giúp.
Tống Thiến lại bật cười ha hả.

“Âu Thần, dì cháu sống nhiều năm như vậy rồi, cho đến bây giờ còn chưa từng nhìn thấy dáng
vẻ cháu luống cuống tay chân không biết làm sao như vậy đâu, chừng nào thì cháu lại trở nên thương
hương tiếc ngọc như vậy rồi? Trước kia… chưa chắc cháu sẽ làm như vậy?”

Nói xong, Tống Thiến sải bước đi về phía Dạ Âu Thần.

Lang An đi qua giúp đỡ kéo Thẩm Cửu ra, nhưng lại không dám động chạm bừa bãi, sợ chạm
vào chỗ không nên chạm, người đàn ông đến sau cũng luống cuống tay chân, căn bản không giúp
được gì.

“Dì Tống, làm sao bây giờ, dì là bác sĩ, mau nghĩ cách”

Hai tay Tống Thiến vòng ở trước ngực, dù gấp gáp nhưng vẫn ung dung nhìn cảnh tượng trước

mắt này.
“Dì nhỏ” Bất đắc dĩ, Dạ Âu Thần đành phải gọi bà ta.

Tống Thiến kinh ngạc trợn to mắt, lạnh lùng như Dạ Âu Thần, cho đến bây giờ đều rất ít gọi bà
†a, bây giờ… lại vì cô mà bày ra dáng vẻ cầu xin người khác?

Đây là vì sao?

Rõ ràng… anh là đàn ông, nếu như cô gái kia bị bỏ thuốc thì có thể…

Dạ Âu Thần giơ tay đón lấy cô, ôm cô vào trong ngực, trong ánh mắt vẫn còn hung ác nguy
hiểm.

“Như vậy là được rồi sao?” Anh hỏi.

Tống Thiến ngồi xuống mép giường: “Tất nhiên là không rồi, cháu cho cô ấy nằm ngửa, sau đó
cháu đi chỉnh trang lại mình đi, giao người cho dì”


Mà bên trong một phòng khác, Lang An mặc áo sơ mi trắng giúp Dạ Âu Thần, không nhịn được
nói: “Cậu Dạ, sao anh… sao anh không…” Anh ta không dám nói câu đẳng sau, sợ nói ra sẽ mất mạng.

Quả nhiên, sau khi anh ta nói xong, hơi thở trên người Dạ Âu Thần lạnh thêm mấy phần, một

ánh mắt như đao quét đến.
“Đến phiên cậu lắm miệng?”

Lang An vô thức nuốt nước miếng: “Không dám, tôi cũng chỉ hỏi mà thôi, không biết dì Tống có
thể hay không… ”

“Im miệng” Dạ Âu Thần không nhịn được nói, toàn thân khô nóng không chịu được, nơi nào đó
bởi vì ham muốn mà vẫn luôn căng cứng, rõ ràng là vợ của anh, nhưng anh lại vì lo lắng cho cơ thể cô
mà kiềm chế chính mình.

Ngẫm lại mà tức.
Đột nhiên, Dạ Âu Thần lạnh lùng nói: “Ra ngoài”
Lang An: “… Vâng, cậu Dạ”

Lang An đi ra, Dạ Âu Thần châm một điếu thuốc, tự xoay bánh xe đi đến bên cửa sổ, ngắm
nhìn cảnh đêm đầy những ánh đèn lấp lánh bên ngoài cửa sổ, hút mạnh một hơi thuốc.

Bên trong khói bụi mông lung, dáng vẻ đẹp trai của Dạ Âu Thần trở nên mơ hồ, ánh sáng nơi
đáy mắt chợt sáng chợt tắt trong sương khói.

Qua rất lâu, Dạ Âu Thần nghe thấy tiếng động từ bên ngoài truyền đến.
“Cậu Dạ”

Không biết Dạ Âu Thần đã hút đến điếu thứ mấy, nghe vậy thì lập tức dụi tắt, sau đó xoay bánh
xe đi ra ngoài.

“Mợ hai tỉnh rồi” Lang An nói.

Ánh mắt Dạ Âu Thần lạnh xuống, nói: “Biết rồi”

Khi Dạ Âu Thần vào phòng, Tống Thiến đang nói với Thẩm Cửu: “Tối nay cháu cứ nghỉ ngơi cho
tốt, yên tâm mà ngủ một buổi tối, sáng mai tỉnh dậy là không có chuyện gì rồi”

Sau khi Thẩm Cửu tỉnh táo lại thì nhớ đến chuyện xảy ra trước đó, trong lòng vẫn còn lo lắng:
“Thật sự không có chuyện gì sao? Cháu.. ”

Biết cô đang lo lắng cái gì, Tống Thiến khế khàng vuốt ve lông mày cô, giống như một bề trên lo
lắng cho cô, nói.

“Cô gái ngốc, tôi chính là bác sĩ đấy, đương nhiên tôi biết cháu đang lo lắng cái gì, yên tâm đi,
đứa bé không sao”

Cuối cùng bà ta cũng nhắc đến đứa bé, Thẩm Cửu nghe thấy bà ta nói đứa bé không sao, tất
nhiên trong lòng cũng thả lỏng: “Cám ơn cô”

Tống Thiến không nhịn được cười: “Cháu là vợ của Âu Thần, tôi là dì nhỏ của Âu Thần, về sau
cháu cứ gọi tôi một tiếng dì nhỏ giống như cậu ta đi”

Nghe nói vậy, Thẩm Cửu không nhịn được sững sờ, nếu như cô cũng gọi bà ta là dì nhỏ giống
Dạ Âu Thần, vậy chẳng phải là…

“Dì nhỏ”

Khi đang nghĩ ngợi, giọng nói lạnh lẽo của Dạ Âu Thần vang lên, Thẩm Cửu lập tức nhìn về nơi

phát ra tiếng gọi, nhìn thấy Dạ Âu Thần đang đi vào trong này.

Tối nay ý thức cô vẫn khá tỉnh táo, lúc này nhìn thấy Dạ Âu Thần đi vào thì lập tức nhớ đến
trước đó mình đã làm những gì, đặc biệt khi nhìn thấy mấy dấu đỏ ở cổ của anh, mặt Thẩm Cửu
không nhịn được càng đỏ rực.

Lúc đó cô ổm cổ Dạ Âu Thần, vừa hôn vừa cắn, quả thật là cầu xin người ta giúp cô.
Nghĩ lại, đột nhiên Thẩm Cửu cảm thấy mình dứt khoát không tỉnh, hoặc là… đánh chết cũng
không nhận là được tồi.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.