Tiên Hồng Lộ

Chương 39: Hà đạo hung hiểm


Dương Phàm ngồi xếp bằng trong căn phòng sang trọng này. Bên ngoài cũng lục tục có người lên Thuyền. Con thuyền lớn như thế mà cũng lập tức trở nên náo nhiệt

Trong đó. có tới hơn một nữa ở cùng nhau trên boong. Chỉ có một số người, bởi vì các nguyên nhân khác nhau mà lựa chọn phòng riêng, cũng hiếm người sử dụng nhưng phòng sang trọng.

Tuy rằng những căn phòng sang trọng này có cấm chế nhưng Dương Phàm vẫn lo lắng như trước, lại bố trí thêm một tầng cấm chế nữa!

Một tầng tế văn màu lục dung nhập vào trong phòng, biến mất trong tường. Đây chính là cấm chế cảnh báo độc đáo của Tiên Hồng Quyết, chỉ cần có thần thức thăm dò là Dương Phàm sẽ lập tức phát hiện ra.

Thân là tu sĩ Luyện Khí kỳ, bình thường đối với thần thức của tu sĩ cấp cao thì sẽ phải thúc thủ vô sách nhưng Dương Phàm lại là một ngoại lệ.

Hắn nhắm hai mắt lại. bắt đầu vận chuyển Khô mộc công. điều tiết khí tức trên người.

Nhưng bất kể hắn điều tiết như thế nào. chỉ cần vẫn bảo trì ở tu vi Luyện Khí kỳ thì khí tức ôn hòa của hắn vẫn không có cách gì hoàn toàn thu liễm lại được.

Trừ khi Dương Phàm hết sức chăm chú. tâm thần hợp nhất. không quan tâm tới ngoại vật mói có thể trăm phần trăm thu liễm cỗ khí chất như là bẩm sinh này.

Hô!

Dương Phàm thở phào một hơi. trên trán túa ra một chút mồ hôi nhưng vẫn không thể hoàn toàn ngăn cản được cỗ khí tức này.

– Chỉ có thể tận lực thu liễm

Dương Phàm cũng rất là bất đắc dĩ. Trừ khi hắn áp chế tu vi của mình xuống mức độ của một phàm nhân bình thường nếu không không thể chân chính khống chế được cỗ khí tức này.

Tuy nhiên, nếu áp chế tới mức độ phàm nhân thì hắn làm sao có thể chữa thương cho nhưng người tu tiên được?

Đột nhiên hắn nghĩ tới Vân tiên tử thần bí lúc trước. Tu vi của nàng càng cao thâm thì cũng có được loại khí tức tương tự. đủ để bất cứ người nào mà lần đầu tiên thấy nàng đều tâm sinh hảo cảm. Nếu là nam tu sĩ thì thậm chí có thể nói vừa gặp đã thương yêu.

– Có lẽ nàng cũng có sự phiền não như thế này! Khó trách luôn đội một tầng khăn che mặt!

Dương Phàm nghĩ đến đây trong lòng khẽ động. Khăn che mặt. mặt nạ. thuật dịch dung!

– Nhưng thuật dịch dung bình thường rất khó lừa được người tu tiên.

Dương Phàm nhướng màv. Nhưng đối tượng mà hắn trị liệu thường là những người tu tiên đồng cấp hoặc cao hơn mình.

– ừm! Lần này đi Tú Ngọc Các phải chú ý nhiều hơn. Hẳn là có một số pháp khí hoặc đạo cụ phụ trợ về mặt này!

Dương Phàm hạ quyết tâm. trong lòng nhất thời buông lỏng.

Tú Ngọc Các cũng không phải là một phường thị quỵ mô nhỏ của người tu tiên. Các loại pháp khí. pháp bảo. linh đan. diệu dược. tài liệu tu tiên. vật kỳ lạ có thể nhìn thấy khắp nơi.

Thở nhẹ ra một hơi. chân mày Dương Phàm hơi giãn ra. đi ra khỏi căn phòng sang trọng này. Hắn muốn hỏi xem thời gian cụ thể để đi tới Tú Ngọc Các.

Đồng thời hắn cũng có chút hứng thú với thủy vực của Thanh Giang hà. Trước kia hắn nghe nói thủy vực này cực kỳ hung hiểm. thậm chí còn có yêu thú ẩn núp.

Đạp chân lên boong tàu. gió thổi mát rượi. Hắn đi đến mép thuyền, ngưng thần nhìn về dòng sông kéo dài tới tận hạp cốc xa xa.

Thiên Hành Chu tuy lớn nhưng so với thủy vực dài tới mấv ngàn dặm này mà nói Thì cũng không đáng giá nhắc tới.

Chỉ một lát. Thiên Hành Chu đã đi tới một khu vực gấp khúc. nước chảy xiết. Nơi này, nước sông hung mãnh trôi, dốc tới chừng bốn mươi lăm độ. Nhưng thuvền bè bình thường đi đến đây phân nữa sẽ rơi vào kết cục tan tác.

Hô!

Thiên Hành Chu vững như thái sơn. ầm ầm lao xuống, khiến nước bắn tung tóe. Thậm chí một số vạt nước còn hắt lên cả người Dương Phàm. đánh thẳng vào mặt. hơi chút đau rát. Thật là mát mẽ. khiến người ta cảm thấy rất thoải mái.

Sau khi lao xuống chỗ hung hiểm này. dưới đó thật ra lại khá bằng phẳng, nhưng trong dòng sông cũng chứa không ít đá ngầm.

Vừa mới từ trên cao mạnh mẽ lao xuống, dù có thể may mắn không lậy thì thuyền bè bình thường nếu đụng phải số đá ngầm kia cũng sẽ rơi vào kết cục tan nát.

Ông!

Bên ngoài thân thuyền nổi lên nhưng luồng ánh sáng mông lung màu lam. Tốc độ của con thuvền giảm xuống, thong thả đi trẽn dòng sông. Mặc dù ngẫu nhiên gặp phải một vài khối đá ngầm nhưng thân tàu lại cực kỳ chắc chắn. lại có cấm chế bảo hộ nên trên dòng sông cũng chỉ bị lay động một chút.

Vượt qua đoạn sông có nhiều bãi đá ngầm này, cảnh sắc phía trước đột ngột thay đổi Thiên Hành Chu tiến nhập vào một mảnh thung lũng trông có vẻ xa xưa! Cảnh sắc nơi này tuyệt đẹp. nước sông lại trong xanh vô cùng! Những dãy núi hai bên sông chứa đầy quái thạch lởm chởm. u lam xanh mướt. Thỉnh thoảng lại có thể nghe được tiếng vượn kêu chim hót. Điều đó khiến cho tinh thần và Thể xác người ta rất an bình.

Lúc này đây cũng không ít tu sĩ từ những phòng chung hoặc phòng đơn đi ra. nhìn ngắm cảnh vật mông lung trong bóng đêm.

Trong bóng đêm kỳ ảo và mênh mông, tâm linh Dương Phàm lần nữa tiến vào cảnh giới dung nhập vào thế giới quanh mình

– Nước sông. bèo. rong. các loài cá. núi non. cây cối. đất đáđều rõ ràng trong óc hắn một cách kỳ lạ. như đang trong mộng cảnh.

Đám sương sinh mệnh trong cơ thể hắn lại vận chuyển như tơ lũ. thậm chí rời khỏi thân thể. cùng những dòng chảy sinh mệnh trong không gian xung quanh sinh ra một sự cộng hưởng khó có thể diễn tả được.

Cảm quan của Dương Phàm khuếch trương ra gấp chục gắp trăm lần. Trong phạm vi trăm dặm. hắn đều mơ hồ cảm giác được tất cả các dòng chảy sinh mệnh.

Đây là một cảnh giới vô thượng Thiên nhân hợp nhất. bản thân mình dung nhập với Thiên địa!

Nhưng Dương Phàm đang thông qua sự đặc biệt của công pháp. dưới sự cộng hưởng của các sinh mệnh. mơ hồ có thể tiến vào cảnh giới mờ mịt này!

Mơ hồ. Dương Phàm hiểu được. đám mây sinh mệnh trong cơ thể đang xây dựng một “cây cầu” hài hoa với nhưng dòng chảy sinh mệnh bên ngoài!

Hắn say đắm vào ý cảnh vô thượng này, sợ rằng không cẩn thận sẽ phải rời ra.

Cùng với đó. thủy vực trăm dặm nơi này cũng xảy ra một ít biến hóa.

Những thực vật trong sông. trong nước nhất tề hướng về Thiên Hành Chu tiến tới, trong sự chuyển động đó mơ hồ truyền ra một loại thanh âm mà nhân loại không thể nghe được.

Nhưng mà Dương Phàm thông qua “cây cầu” Thần bí kia thì lại có thể nhận ra niềm vui của đám thực vật này.

Không chỉ có thực vật, ngav cả đất đá dưới sông, cây cỏ trên núi cũng lờ mờ phát ra một ít tin tức mờ mịt

Rầm rầm!

Tôm cá trong lòng sông cũng bị kinh động, tụ tập thành phiến hội tụ về phía Thiên Hành Chu.

Vừa mới bắt đầu thì chỉ có một hai con nhảy lên khỏi mặt nước. Theo thời gian. số lượng đã ngày càng nhiều.

Rầm rầm rầm!

Haiba conMười conMột trăm con

Sau một lúc. số lượng tôm cá đã đạt tới một con số kinh khủng.

Đưa mắt nhìn lại chỉ thấy một mãnh bóng sáng màu trắng bạc liên tục toát lên bên cạnh Thiên Hành Chu. từng đạo đường cong lờ mờ dường như đang suy diễn trí lý của nhưng sinh mệnh tự nhiên này.

– Mau nhìn kìa!

Chúng tu sĩ trên Thiên Hành Chu không khôi hô lên.

Giờ phút này, số lượng tôm cá cạnh Thiên Hành Chu cũng đã gia tăng lên.

Một ngànMột vạn

Sổ lượng tôm cá đã đạt tới một mức độ khiến người ta căng thẳng.

Tận mắt nhìn thấy mãnh trắng bóng này đủ để khiến người ta sợ mất hồn!

Nhưng mà dưới cảm nhận của Dương Phàm. hắn dường như thấy được những đứa nhỏ đang vui vẻ chơi đùa. Toàn bộ thể xác và tinh thẩn của mình cũng đang rất vui vẻ.

Trong ý cảnh vô thượng này, khí tức trên người hắn không ngờ dung nhập vào với môi trường xung quanh; trở thành một sự tồn tại mà người ta rất dễ không chú ý tới.

Khiến cho người ta cảm giác rằng hắn dường như nên đứng nơi đó. hon nữa cũng không có chút kỳ lạ nào!

Rầm!

Đột nhiên, có tới một hình cung màu bạc dài tới mấy chục trượng nhảy khỏi mặt nước.

Kia dĩ nhiên là một loài cá rất lớn, một cỗ khí tức khiến người ta cũng phải cảm giác áp lực truyền tới.

Yêu thú!

Những Tu sĩ trên Thiên Hành Chu vô cùng khiếp sợ.

Nhưng mà bốn phía Thiên Hành Chu cũng đồng thời truyền tới những khí tức tương tự, thậm chí còn cường đại hơn.

Từng con yêu thú. hoặc là cá. hoặc là tôm cua. hoặc là rắn lần lượt hiện thân bên cạnh. Yêu khí mà bọn chúng ngưng tụ lại đủ để cho các tu sĩ bậc cao cũng lâm vào biến sắc!

Năm người của Thiên Hành Chu đã sớm đi lên boong tàu.

Lý Nguyệt Sương kinh hoảng nói:

– Chuyện gì đã xảy ra? Chẳng lẽ là Hà bá của Thanh Giang hà sẽ xuống tay với chúng ta?

– Thần linh nào mà đủ uy lực như thế? Chỉ sợ chỉ có Yêu vương ở sâu dưới đáy Thanh Giang hà mới có thể làm được?

Viên lão khẽ thở dài trong mắt hiện lên một cỗ mờ mịt và sợ hãi.

– Chúng ta nên làm gì bây giờ? Hình lão nhị nói.

Những tu sĩ bốn phía cũng sẽ kinh hoảng.

Viên lão khẽ thở dài một hơi. thần sắc lại bình tình trở lại. thản nhiên nói:

– Mặc cho số phận!

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.