Thằng Đức

Chương 134 It’s too late …buddy ( thượng )


Ngày cuối năm 2020 chúc anh em vui vẻ Tác giả :Lạt Ma

-Các em có biết bọn nầy là ai không?Họ từ Đà Nẳng đến tìm anh thanh toán đó…nhưng hay cái là họ chưa biết mặt mủi anh ra sao…hắc hắc….

-“Hiểu rồi…Nancy nói anh….” Mỷ Chi sực nhớ ra…Nancy đã có nói qua với nàng…dặn dò nàng chú ý cho sự an nguy của hắn…

-Đúng vậy… Kim Chi ‘bộp’ tên Hoàng kia một phát…Con mụ nầy là chị của hắn…Hôm nay tới đây là muốn tìm anh ai dè…anh sờ sờ trước mặt mà mụ ta không biết…

-“Nếu anh nói sớm..em dứt điểm chúng…” Vịnh Hà hung hăng trợn mắt…

-Từ từ đi cưng…chuyện vui con dài…Bây giờ lấy phòng..vào nghỉ ngơi tắm rửa…Chiều anh đưa đi chơi một vòng…

-“Phải vậy chứ…’Ông xả’.Anh thật tốt…

-Còn tốt hơn thế nửa…Có dịch vụ đặc biệt nửa…Anh hầu hạ ..chà lưng cho các em lúc tắm…hi hi…

-“Chỉ chà lưng thôi đó..Không được chộn rộn nầy nọ…”Bích Hà giả vờ ra ‘điều kiện’…

-“Hi hi ha ha..” Bốn người vừa `làm thủ tục check in vừa rù rì to nhỏ vô cùng âu yếm….Không để ý bọn người Huê đại tỷ nhìn họ với ánh mắt giết người…Tên thuộc hạ bị Vịnh Hà đá ngay ngực bây giờ đã tỉnh lại.Mặt hắn tái nhợt chứng tỏ ‘hậu chấn’ của Bruce Lee sidekick do Vịnh Hà tung ngay ngực hắn rất nghiêm trọng…Bị đá một cái…hình như vẩn chưa phục…Thỉnh thoảng lắm lét nhìn Vịnh Hà với ánh mắt kinh sợ pha lẩn hận thù…

Cách bố trí của của Vinpearl Discovery Hà Tỉnh và Azerai Cần Thơ không khác biệt nhiều…Ở đây Biêt thự nầy cách biệt thự kia là con đường thơ mộng với nhiều hoa cỏ …Đức chọn hai Biệt thự ba phòng ngủ…phía sau có hồ bơi riêng …Chỉ cần vài chục bước là có thể đặt chân lên cát trắng của bải biển tuyệt đẹp…

Thời buổi đại dich cúm tàu hoành hành… không khó để mướn được hai căn biệt thự …Ba chị em Mỷ Chi không hiểu..tại sao hắn mướn hai căn ?Lại cách nhau khá xa mà sát hoặc gần nhau nhưng không hỏi…Hắn có mục đích của hắn…

-“Wow…thiệt là đẹp..nhưng hơi phiền phức…” Vịnh Hà nhăn mặt…có vẻ rất bất mản..

-“Như ruồi muổi bay ngang tai…Thật khó chịu”… Bích Hà nhíu mài…

-“Tốt mà…bọn chúng tự nộp mạng…thì cho chúng toại nguyện thôi” Mỷ Chi nhếch miệng cười lạnh…

-“Yên chí đi…sẻ mau chóng giải quyết chúng thôi…” Đức biết ba chị em nói gì…Đám người Huê đại tỷ rỏ ràng đang có mưu đồ ‘thanh toán’ cho việc xãy ra hồi nãy để lấy lại mặt mủi…Bọn họ ..Trái một căn,phải một căn…kẹp căn biệt thự của bốn người vào giửa…

Hiên giờ có vài thằng đàn em đang nhìn bên nầy …Có thằng kéo hẳn quần xuống…khoe ƈôи ȶɦịt…Làm những động tác vô cùng ɖâʍ dật … Cả đám cười hô hố lên…Bọn chúng đã chuẩn bị hết rồi…chỉ cần đại tỷ gật đầu là sẻ nhào tới trước là hãm hϊế͙p͙ sau là rửa nhục…

Huê đại tỷ đang đắc ý….Bọn bây coi như cá nằm trong rọ…Không cần phải gấp…

-“Hửu…canh chừng tụi khốn nầy cho tao…Tụi nó chạy thoát…tao lột da tụi mầy…Còn nửa gọi điện cho thằng Chủ tịch Hưng kia…nói tới gặp tới gặp tao…” Huê đại tỷ nhìn về biệt thự bên kia …trong đầu đang nghỉ đến trò chơi thích thú ‘mèo vờn chuột’…Bà sẻ cho bọn chúng mầy muốn sống không được….muốn chết không xong….

-“Dạ..đại tỷ..” Hửu bước ra ngoài…cầm di động gọi…

Hai ngày nay…Tâm trạng của Hưng đang ở đáy vực … Hắn cảm thấy địa vị Phó Chủ tịch bị lung lay…chỉ cần một ngọn gió nhỏ thổi đến thì sẻ sụp đổ tan tành…Hiện nay hắn cãm nhận được sự thay đổi từ trong ánh mắt của những cán bộ công nhân viên làm việc trong ủy ban… Con đỉ Bích thì hai ngày nay cáo bệnh …trốn biệt.Hưng âm thầm nguyền rủa…

Hắn đóng cửa ngồi trong văn phòng suy nghỉ nát óc để tìm cách thoát thân nhưng nhất thời chưa tìm được cách nào…Nhớ tới lúc khui thùng…Hưng muốn giết người…Đây rỏ ràng là một cái bẩy mà hắn lại tự nguyện chui đầu vào…ȶɦασ má..Thằng khốn nạn kia giỏi vậy sao?biết có người tới cướp mà giăng bẩy?

Hưng thừ người nghỉ ngợi…Thình linh..Hai mắt hắn sáng lên…

Phải rồi…đâu có trùng hợp như vậy..Nhất định là số tiền bị nó nuốt hết rồi..Sau đó cho người nhét giấy vào…ai ngờ trời xui đất khiến…Bị bọn Hoàng lảo đại làm bể mánh…Chắc chắn là như vậy…

“Ý..không có lý…Nếu không bị cướp…Mấy thùng tiền trước sau cũng được khui ra …vậy lúc đó hắn làm sao giải thích?” Hưng ngồi thừ người ra…suy nghỉ miên man…một lần nửa hắn vổ bàn ..phấn khích…

-ȶɦασ má.hiểu rồi..Lúc đó hắn sẻ đổ lổi là đem tiền tới Hà Tỉnh rồi bị đánh tráo..Như vậy đổ lổi cho Hà Tỉnh….Khong sai…Chính là như vậy…ȶɦασ đỉ mẹ…Thằng nầy thiệt thâm độc…

Càng nghỉ…Hưng càng tin tưởng khám phá của mình…

Ngay lúc nầy chuông di động hắn vang lên…

-A lô…Tôi là Cao Tuấn Hưng của Ủy Ban nhân dân…

-Chủ tịch Hưng…Huê đại tỷ muốn gặp ông…đúng 7 giờ chiều nay tại nhà hàng trong Vinpearl Discovery…Biết chuyện gì rồi chứ?Ông không tới thì sau nầy tự gánh lấy hậu quả…

Người bên kia không nói mình là ai…chỉ nói vậy rồi cúp máy…

-“Tới đúng lúc lắm..Huê đại tỷ”…Hưng Chủ tịch tắt máy…cười hiểm ác…Chỉ cần Huê đại tỷ giết thằng ƈôи ȶɦịt đó…Người chết thì không biết nói..Chuyện còn lại…Mình chịu khó thao tác một chút…Chuyện lớn hóa nhỏ…chuyện nhỏ hóa không…Như vậy…Sau cơn mưa trời lại sáng…Hưng tin tưởng mọi chuyện sẻ dể dàng…

Suy nghỉ của Hưng Chủ tịch cũng rất hợp lý và có sức thuyết phục…Nhưng hắn thật sự không biết là tất cả kế hoạch của Đức …Từ Lý Hoàng Chương đên Lệ Bí Thư,Chủ Tịch Diểm và Điệp Bí thư đều rỏ..hơn nửa tiền sau đó cũng đã được chuyển tới…

Hắn không biết..chỉ vì trong đầu hắn đang rối ren..khủng hoảng…

Cùng lúc nầy…nơi quầy tiếp tân xuất hiện ba mỷ nử…dáng người mãnh khảnh…Ai cũng đẹp như minh tinh xứ Hàn…

-“Hello…Nhờ anh xem giùm…Ông xả tôi có đặt một căn biệt thự ba phòng ngủ…ocean view…” Phương Anh nói với người đàn ông làm việc tại quầy lể tân…Mặt nàng thoáng hồng…đây là lần đầu tiên nói với người khác Đức là ‘ông xả’…

Bên cạnh nàng…Thục Linh,Kim Chi Khẻ nhếch miệng cười…trêu chọc…

-“Dạ được…xin hỏi người đặt phòng tên gì ạ?” Nam lể tân mĩm cười hỏi…

-Trần Đức…

-“..Xin vui lòng chờ chút..” Nam lể tân có chút sửng sốt..gả nhớ không lầm cách đây hơn tiếng đồng hồ..người tên Trần Đức kia không phải cùng với ba phụ nử tuyệt đẹp sao?…Bây giờ có thêm ba người khác?Không chứ hả..phong lưu vậy sao?Hèn chi đặt hai biệt thự hai nơi khác nhau…Người giàu có hèn chi quá phong lưu…Nam lể tân thầm hâm mộ…

-“Người nhà của chị đã đặt biệt thự cho hai đêm…”Nam lể tân sau khi kiểm tra trong vi tính,tươi cười vừa nói vừa ra dấu cho người nhân viên khác giúp khách đem hành lý lên xe điện chở khách đến biệt thự…

Người nầy vừa cầm hành lý của ba vị nử khách …gả ngấm ngầm kinh hãi…Sao nặng vậy…

-“Để tôi được rồi..”Thục Linh ,Kim Chi kịp thời ngăn lại..toàn là ‘đồ chơi’…không cẩn thận…rơi ra thì phiền phức

Phương Anh bấm di động…

-“A lô…tới rồi à..check in chưa?” Đường dây vừa thông..Tiếng Đức vang lên..hắn đang chờ…mọi chuyện đã toan tính trước..nếu hắn là bọn họ…đêm nay hắn sẻ ra tay …Vì vậy…cần phải hành động trước…

-“Vừa xong..đang trêи xe đi đến biệt thự..Anh đang ở đâu?” Phương Anh biết hắn đang ở đâu nhưng vẩn hỏi …trong lòng có chút không thoải mái khi nghỉ hắn đang ở bên ba con ‘hồ ly’ kia…

-10 phút nửa..anh ra bải biển…lúc đó bọn em quan sát tình hình…Sau đó chúng ta cùng họp trực tuyến bàn thảo kế hoạch một chút…Đêm nay mình phối họp hành động…

-“Ừm…” Phương Anh cúp máy…

Xe ngừng trước cổng biệt thự..Cả ba xuống xe…Người phục vụ đi trước mở cửa…cẩn thận phụ giúp khách đem hành lý vào biệt thự…Thục Linh rút tờ 200 nghìn cho tiền ‘boa’ …

-“Cám ơn…Nếu quý khách cần gì khác xin cứ gọi…” Người phục vụ cung kính nghiêng người chào….quay người bước ra ngoài…thầm nghỉ …”nếu ngày nào cũng được khách ‘sộp’ như vầy thì quá tốt…”

-“Sang quá ha…” Kim Chi nhìn Thục Linh cười tủm tĩm…

-“Hi hi….Gì chứ…Có tiền phải xài cho sướиɠ tay…” Thục Linh cười…Từ ngày đi theo Thiếu tướng ..Được phân phối nhiệm vụ làm việc theo sở thích lại còn được trả lương hậu…và có chút cổ phần trong công ty…

-“Cũng phải…Bây giờ là tiểu phú bà rồi…” Phương Anh trêu…Cả ba coi như quen biết hơn 5 năm nay…từ lúc còn ‘hàn vi’…Sinh hoạt bây giờ so với lúc trước..một trời một vực..

-“So với hai vị quý phi nương nương Thu Tâm ,Phương Anh…tớ thua xa ..hi hi” Thục Linh ‘phản pháo’…

-“Con quỷ nầy…mi nói gì đây?”Phương Anh mặt ngoài ngượng ngùng…trong bụng thầm sung sướиɠ..Chuyện nàng và Thu Tâm cùng Thu Hà trở thành người phụ nử của hắn không còn là bí mật gì nửa…

-“Tao nghe con Thu Hà nói…hắn khủng lắm….?Kim Chi hiếu kỳ…Thu Hà rất ‘bạo miệng’ chuyện gì cũng ‘khoe’ nên nàng biết…

Thật ra Kim Chi cũng hai lần rinh thấy tận mắt hắn hành sự…Nàng đã thấy hắn ‘phập’ Phương Anh ở dưới góc cây dừa…nhưng vẩn tò mò muốn biết thêm hơn nửa…

-“Mi muốn biết thì tự đi tìm hiểu lấy” Phương Anh nghe Kim Chi hỏi..mặt đỏ lên..’gắt’..ngoe nguẩy bỏ ra phía sau biệt thự..không quên cầm theo cái ống nhòm…

-“Kim Chi nầy…Cái gì khủng?”Thái độ của Phương Anh khiến Thục Linh thắc mắc…ngây ngô hỏi…

-Hi hi..là chuyện đó đó…

-Chuyện đó là chuyện gì?mi không nói rỏ sao ta biết được chứ?

-“Hi hi…Mi đừng có mà giả mù sa mưa nha…Ta chính mắt thấy mi hai lần…rinh hắn…hi hi..mản nhản chứ?Ê ê…mi đừng chạy…”

Thục Linh chạy xa rồi…lúc nầy thường hay bị ‘ám ảnh’ vì mấy hình ảnh trong đầu…

Phương Anh ra phía sau biệt thự quan sát…Vài phút sau… từ một căn biệt thự đi ra cách đây khoảng ba bốn trăm thước nàng thấy ‘ông xả’ cùng ba chị em Mỷ Chi đi ra…Ba con ‘hồ ly’ đang mặc Bikini trông thật sexy…

Ngay lúc nầy chuông di động nàng reo lên…Là hắn gọi…

-“Bọn chúng 12 người…chia làm hai nhóm ..Một nhóm ở bên trái…Một nhóm bên phải căn biệt thự của Mỷ Chi…Kẹp bọn anh ở giửa…Em liên lạc với Thu Tâm…10 phút nửa chúng ta họp trực tuyến” Hắn nói xong..không chờ nàng ừ hử..cúp máy…

-“Có động tịnh gì?” Thục Linh,Kim Chi từ phía sau lưng nàng..hỏi…Trêи tay Thục Linh cũng có ống nhòm…đang nhìn theo hướng Phương Anh nhìn…

-Không có gì …Chuẩn bị..10 phút nửa có cuộc họp…

-“Bọn chúng 12 người…ý anh là vầy…Không cần thiết thì không bắn nhau…Cho nên nghỉ cách bắt con mụ đầu đảng trước..Rắn mắt đầu bọn đàn em sẻ tự loạn…Lúc đó mình lụm từng tên mọt…Các em thấy sao?”

Song Hà bên ngoài..đề phòng bất trắc..Trong phòng..Chỉ có Mỷ Chi bên cạnh…Hắn cầm điên thoại… nói ý định của mình…Cách đó vài trăm thước là bọn Phương Anh…xa hơn nửa trong căn biệt thự ở xả Kỳ Hoa …bọn Thu Tâm cũng đang tập trung trước màn hình của chiếc laptop…Tất cả đang có cuộc họp trực tuyến…

“Bắn bọn nầy là phương pháp giải quyết nhanh nhứt nhưng hệ lụy quá lớn…đó là hạ sách..” Không nghe ai ừ hử gì…Hắn giải thích thêm…

-“Mụ ta có hơn 10 thằng đàn em bảo vệ…bắt mụ trong yên lặng…không dể đâu..” Mai Thảo ‘bên kia’ nhíu mày…

-“Nhưng không phải là không có cách…Tôi có ý kiến nầy…không biết có thể thực hiện được không…” Mỷ Chi mĩm cười xen vào…

-Em nói nghe thử xem…

-Tìm cách cho mụ ta ngả bệnh ..phải đưa vào bệnh viện…Ra tay từ đó…

-“Cách nầy được..nhưng không dể làm cho mụ ta ngả bệnh…” Thu Tâm không chắc…gây mê thì dể nhưng ngả bệnh phải đi bệnh viện…không phải là không được nhưng nàng và đám chị em… không ai mang theo thứ đồ chơi nầy…Lần nầy…chỉ mang theo ‘hàng nóng’…

-“Chuyện nầy để chúng tôi làm…Các người săn sóc mụ ta chu đáo trêи đường đi đến bệnh viện là được…”

-“Không thành vấn đề…Cứ quyết định như vậy…Vậy khi nào mình hành động?” Thu Tâm bên kia gật đầu…hỏi.

-Dỉ nhiên là ‘Tiên hạ thủ vi cường’…Tối nay…Các người chuẩn bị đi…45 phút sau khi hành động…Mụ ta sẻ ngả..Lúc ra tay …Anh ấy sẻ gọi các người…

-“Ừm”… Sau tiếng ‘ừm’…các màn hình tắt…Cuộc họp chấm dứt…

-“Phải ha…Mỷ Chi…Anh nhớ rồi..Thằng Giám đốc Sở Tài Chánh Hậu Giang nằm liệt trong nhà thương…

-“Hi hi..Bây giờ nhớ rồi sao? Thôi đừng nói nửa…Còn sớm …Chúng ta ra biển tắm…” Nói xong..nàng thản nhiên thay bikini trước mặt hắn…Miệng mĩm cười…Nào chỉ có minh nàng…Vịnh Hà,Bích Hà cũng thoát y..tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ thay bikini trước mặt hắn…Nụ cười khêu khích hơn nhiều…

ƈôи ȶɦịt trong quần dị ứng với sự khiêu khích trắng trợn…ngổng cao đầu..cứng ngắt…Hắn định đè một trong ba nàng xuống ‘xử lý’ nhưng tất cả đã chạy nhanh ra ngoài bải biển…Chỉ nghe tiếng cười hi ha…

-“Đại ca…đêm nay cho tụi em hưởng một phen chứ hả..mấy con nhỏ quá đã…” Phía sau căn biệt thự …Đám đàn em Huê đại tỷ nhìn ba chị em Mỷ Chi nô đùa trêи bải biển với ánh mắt thèm khát..Một gả mặt sẹo không nhịn được nói…

-“Phải cẩn thận mới được…con nhỏ kia không phải thứ hiền đâu…thằng kia có súng…”

Hửu cũng rất thèm thuồng…Có ai nhìn thấy gái đẹp mà không nứиɠ ƈôи ȶɦịt?Nhưng hắn là người vô cùng cẩn thận…nhìn trước ngó sau trước khi hành động…Làm việc rát có đầu óc…Nhờ vậy mà hắn được Huê tin dùng…

-“Chó táp phải ruồi thôi mà đại ca…nó có súng mình cũng có mà…Bên mình mười mấy người…” Gả đàn em nói…

Hửu động tâm…Hắn cũng như bọn đàn em…bυ” ɭ*и Huê đại tỷ chỉ là ‘làm việc’…Bυ” hoài cũng chán…Hôm nay nhân cơ hội thịt mấy em nầy …Bọn họ chỉ có 4 mà chỉ có thằng khốn đó có súng …Nhưng rồi sao chứ…Cho dù ba con kia cũng có súng đi…Vậy thì 4 chọi 4…ăn chắc..Nhưng Hửu không tin mấy con kia biết chơi súng..Họ được vài chiêu Tae Kwon Do đấm đá thôi…

-“Vậy …để tao hỏi ý chị Huê…Nếu được tối nay…mình ra tay…” Hửu gật đầu…

-“Hắc hắc…Đại ca..theo quy củ ha..Anh hưởng ‘nước đầu’ tụi em bao chót…hắc hắc…” ‘Mặt sẹo’ cười ɖâʍ đãng…

-“ȶɦασ má…Đêm nay tao nắc mấy con ghẹ thằng kia trước mặt nó…” Hửu nghỉ đến chuyện ɖâʍ ɖu͙ƈ khuya nay…hắn phấn khởi…

Song Hà và Mỷ Chi chẳng sợ trời…sợ đất..Ba chị em cứ thản nhiên nô đùa trong nước…Mỷ Chi đeo sát …Hai tay nàng quàng qua cổ ,hai chân cặp eo hắn…Nhờ sức đẩy của nước…Đức không cãm thấy nặng chút nào…Hai người cứ như vậy mà ‘đá lưởi’…Tay nàng đưa xuống lòn thẳng vào quần hắn…mơn trớn…

-“Trêи bờ cũng khêu khích…dưới nước cũng khêu khích…Anh phải ‘xử lý’ em mới đước…” Đức ‘hung hăng’ đưa tay kéo mảnh dưới (Bikini có hai mảnh..mảnh trêи che ngực…mảnh dưới che lồn) của Mỷ Chi ra ngoài cầm trêи tay…Vì vậy nàng đang ở truồng trong nước…Mỷ Chi cười khúc khích..Hai chân kẹp eo hắn..tay cầm ƈôи ȶɦịt hắn..sục vài cái…rà ngay vị trí…

-“..Em muốn thử..dưới nước…” Nàng kề miệng sát vành tai hắn rù rì… vừa dứt lời…ƈôи ȶɦịt hắn đã len lỏi đâm vào…chẳng mấy chốc lút cán…

Bị kϊƈɦ thích trong hoàn cảnh mới lạ…lần đầu ȶɦασ nhau dưới nước…Bởi vậy khi Mỷ Chi cầm ƈôи ȶɦịt hắn để ngay cửa..Hắn kéo sát nàng vào …đồng thời ‘nhấn’ tới…Bên ngoài nước mát…Bên trong..ƈôи ȶɦịt hắn được bao bọc bởi một vùng không gian ám áp chật hẹp…Cãm giác thật tuyệt vời…

Trong nước…không cần nắc..Sóng nước cứ liên tục đẩy đưa hai thân hình…Hai chân càng lúc càng kẹp mạnh..Xiết chặt…hai tay nàng khoát nước như hai máy chèo…

Hai tay hắn giử chặt lấy eo nàng…nắc trong nước…

Song Hà biết hắn và Mỷ Chi đang ‘phê’..lẳng lặng đề phòng bất trắc…

-“OMG…chẳng lẻ..hắn…” Cách đó vài trăm thước..Hai mắt Kim Chi nhìn trong ông nhòm..miệng lẩm bẩm…nghi hoặc…phía dưới có chút ươn ướt…

-“Đồ mắt dịch…” Thục Linh ‘mắng’…Hai mắt cũng dang tập trung nhìn trong ống nhôm..Đây là lần thứ ba nàng thấy hắn…Đêm nay sẻ không dể ngủ nửa rồi..

***

Đối với các người trong Ủy ban…Phó Chủ tịch Hưng oai phong lắm nhưng trước mặt Huê đại tỷ …Hắn sợ hải… Có câu dân không đấu với quan..Quan không đấu với thổ phỉ..là đạo lý nầy… Hơn nửa..Người đàn bà nầy coi mạng người như cỏ rác… giết người như giết một con kiến…

Chủ tịch Hưng ngồi chờ Huê đại tỷ như mổi khi các Trưởng phòng hoặc Các Chủ tịch ,Bí Thư xả đến chờ gặp hắn để được hắn chỉ đạo công tác…Nét mặt hắn đầy vẻ thành kính… Thấy Huê đại tỷ xuất hiện từ xa..Hắn đã vội đứng lên..nghiêng người…

-Huê đại tỷ..Chị khỏe…

“Hưng Chủ Tịch…anh biết lý do tại sao tôi đến tìm anh chứ?” Hửu kéo ghế..Huê chểm chệ ngồi lên ..hất hàm hỏi.. không thèm nhìn Hưng Chủ tịch đến nửa con mắt…Đám đàn em tản ra đứng hai bên…Nhìn Huê đại tỷ vô cùng oai vệ….bừng bừng khí thế.

-Chị Huê…Chị không phải đến Hà Tỉnh tìm thằng kia để trả thù cho Hoàng đại ca sao? Hưng ‘sửng sốt’…

-“Thằng kia là thằng nào?” Hửu quát…Huê đại tỷ mặt lạnh lùng…

-“Cái gi? Anh cũng không biết thằng kia? Vậy thì lạ thật?” Hưng sửng sốt hết lần nầy đến lần khác khiến Hửu và Huê đại tỷ nhìn nhau..nghi hoặc…

-“ Hưng Chủ tịch..đừng dài vòng nửa…ông biết gì ..nói mau…” Huê quát…nét mặt vô cùng dử tợn…

-“Là như vầy..chị Huê…Hửu ca…Hoàng đại ca nói có mối làm ăn…nhờ tôi giúp đở…không có chuyện gì lớn..Hoàng đại ca muốn tôi cho mượn chổ thôi..Không ngờ…” Hưng đem câu chuyện mở thùng ra chỉ thấy toàn là giấy trắng…sau đó biệt thự của hắn bị bao vây..cho tới bây giờ hắn cũng đang bị điều tra…Cũng là nhờ Hoàng đại ca có mưu giả vờ bắt hắn làm con tin để cả hai cùng thoát thân..Ai ngờ..Hoàng đại ca bị bắn…

Cái chổ khôn khéo của hắn là dẩn dắt Huê đại tỷ hoặc tên Hửu tự kết luận lấy…Quả nhiên Hửu nghe xong..mặt hắn trầm xuống…

-Chị Huê…Xem ra Hoàng đại ca bị người ta gài bẩy…

-“Ngồi xuống đi..”Huê đại tỷ bình thản nói…

-”Dạ..Cám ơn chị Huê…” Hưng như con trừu non ngoan ngoản ngồi xuống… trong lòng vô cùng thất vọng…thầm nghỉ “lẻ ra mụ ta phải nổi trận lôi đình mới phải chứ…Sao một chút phản ứng cũng không thấy vậy? Thằng Hoàng đại ca là em ruột của mụ mà…”…

Chỉ là ý nghỉ trong đầu thôi..Ngoài mặt hắn rất thành kính..ngoan ngoản trước mặt Huê đại tỷ……Hửu thì khác..Đây là dấu hiệu Huê đại tỷ đang muốn giết người…Theo Huê đã nhiều năm..Hắn biết cá tánh của chị Huê…càng giận thì càng bình tỉnh..và một khi ra tay để xả giận thì thật là khủng khϊế͙p͙…

-Nói như vậy…Vậy..Hưng Chủ tịch chắc biết hắn là ai …Có phải không?

-“Hắn là…” Vừa nói tới đây… Hưng biến sắc…nét mặt trở nên dử tợn…nhưng trong phút chốc bình tỉnh trở lại…’trời cũng giúp ta’…

-“Chị Huê..Là hắn…người của hắn đã bắn Hoàng đại ca..” Hưng nói nhỏ..ánh mắt hướng về phía cửa nhà hàng…Đức và ba chị em Mỷ Chi đang đi vào…ung dung..nhàn hạ…yêu đời…

-“Đại tỷ..Bình tỉnh…Đêm nay..Chúng không thoát được…” Hửu sợ Huê đại tỷ thấy kẻ thù không dằn được nên nhỏ giọng khuyên…

Huê đại tỷ vô cùng bình tỉnh..Bình tỉnh đến độ khó hiểu…Mụ ta đon đã đứng lên…

-“Các vị..Chúng ta lại gặp nhau nửa rồi…Gặp nhau mấy lần mà không biết quí danh…Tôi là Huê…Bạn bè thường gọi là Huê đại tỷ…” Huê lịch sự đưa tay ra..ánh mắt nheo lại….Thật là thú vị khi mình biết người nầy sắp chết…mà hắn thì không biết gì…

-“Huê đại tỷ?ha ha.. Đúng vậy Thú vị..thú vị… Chúng ta thật là có duyên Tôi là Trần Đức…bạn bè nể mặt thường gọi là Đức ca…ha ha… Hưng Chủ tịch..Là ông à?Sao trùng hợp vậy?Các người quen nhau ?ha ha..Thiệt là không ngờ đó…

” Đức đưa tay bắt…Bốn mắt nhìn nhau…’thân thiết’…Chỉ có họ mới biết họ nghỉ gì…Cho tới lúc nầy…đôi bên đã biết đối phương là ai rồi…Chỉ còn xem ai sẻ hành động trước mà thôi…Nhưng tuyệt đối là không phải ở đây,ngay lúc nầy…

-Các bà xả..Chào Huê đại tỷ đi..biết đâu mai nầy không còn dịp nửa…

-Đúng đó…Ha ha…Thằng Hửu đâu rồi…tới đây chào Đức ca và các vị phu nhân …biết đâu sau nầy sẻ không bao giờ có dịp nửa…

Hai bên…mổi bên một câu…lời lẻ bên ngoài rất lịch sự khách sáo nhưng bên trong đều có chứa sáy ý …Hưng trong lòng đắc ý…liếc nhìn Đức như nhìn người đã chết….

-“Hi hi..Huê đại tỷ..xin chào…Hân hạnh..Gọi tôi là Vịnh Hà…Sorry chuyện hồi trưa nầy…hihi…” Vịnh Hà đưa tay…miệng cười…nụ cười tinh quái…Huê đại tỷ cũng đưa tay ra…hai bàn tay chạm nhau…xiết mạnh..rút về…Huê đại tỷ không cãm giác được kim chích vào lòng bàn tay…

-Bích Hà..Mỷ Chi chỉ vẩy tay coi như chào..cười khinh khỉnh…Một cái bắt tay của Vịnh Hà quá đủ rồi…

Đức và ba chị em Mỷ Chi đi đến bàn ngồi xuống…Hắn nhìn Phương Anh…Thục Linh…Kim Chi ..Cả ba đang cùng ngồi ở một bàn gần đó…Khẻ gật đầu…

Phương Anh nhận được ‘tín hiệu’…liền gởi hàng text ra ngoài…Trong lòng cũng thắc mắc…nàng ngấm ngầm quan sát …Chỉ một cái bắt tay …nếu thiệt là con mụ kia trong vòng 45 phút sẻ ngả… Cũng lợi hại…Nếu có dịp phải so tài một phen…

Cùng thời gain…

Cách khu Vinpearl Dícovery khoảng vài trăm thước…Một chiếc xe tải loại trung đang đậu bên đường…Mai Thảo ở vị trí tài xế..Xuân Mai kế bên..Phía sau thùng xe ..Thu Tâm đang trước ngồi trước những thiết bị thông tin hiện đại nhưng nàng chỉ tập trung vào việc trang bị ‘đạn’ cho sáu khẩu súng hơi…

-“Xong chưa mày?Sao lâu vậy?” Xuân Mai quay nhìn phía sau hỏi…

-“Xong rồi..mổi người hai cây..ha ha…trong đạn có tối đa nửa mg Xylazine (1) …trong vòng tối đa 10 giây..bảo đãm con trâu cũng ngủ như heo”…Thu Tâm cười rộ…Loại nầy đã từng được dùng lúc đối phó bọn đàn em của Phạm bá Thành và Bùi Thế Hiển…

Mai Thảo,Xuân Mai..mổi người hai cây súng hơi…Bây giờ chỉ còn chờ…Kế hoạc đã tinh toán kỷ lưởng…Từ Vinpearl đến đây là một phút… Khi bọn chúng bắt đầu di chuyển…Phương Anh sẻ thông báo…Lúc đó Mai Thảo sẻ cho chiếc xa tải nầy ‘chình ình’ giửa đường…bắt buột chúng sẻ tạm thời ngừng xe…Vậy là được rồi…

-“Tao không có ý định giết chúng đêm nay…như vậy không có gì vui…Đêm nay bắt chúng đem về Đà Nẳng…” Huê đại tỷ nheo mắt nhìn về phía bàn bên kia nói với đàn em thân tín….tay nâng ly hướng về Đức ca ..cười xả giao ra vẻ…mời …Bên kia..Đức ca cũng nâng ly ‘trả lể’…miệng mĩm cười…Liếc mắt nhìn đồng hồ..Chắc cũng xấp xỉ rồi…

-“Tính toán xong hết rồi chị Huê…Tụi nó như cá nằm trong rọ…”Hửu biết chị Huê đang nóng lòng…Hắn khẳng định kế hoạch..

-“Như vậy…tôi xin phép trước…” Hưng thấy mục đích sắp đạt…Không biết nên đi hay ở..hắn đứng lên ..định kiếu từ..

-“Sao hả?Không thích coi náo nhiệt à?Ha ha…Ngồi xuống di…Chuyện nầy ..Hưng Chủ tịch..anh cũng có phần mà….Ngồi xuống đi…” Huê đại tỷ hất hàm ra lệnh…Lợi dụng cơ hội …kéo thằng nầy…nhập bọn…Trong tương lai dể sai khiến…

-“Vậy được…” Hưng ngoan ngoản ngồi xuống chờ xem chị Huê nầy xử lý thằng kia ra sao…

-“Chị Huê..Chị không sao chứ…” Hửu thấy nét mặt Huê đại tỷ đột nhiên tái nhợt..Hắn lo ngại hỏi…nhưng chẳng thấy Huê đại tỷ ừ hử gì….trêи trán mụ rướm mồ hôi…Gục trêи bàn…

-“Chị Huê..Chị Huê”..Bọn đàn em đang ăn uống vui vẻ…thấy chị Huê đột nhiên ngất xỉu…Cả bọn sửng sốt…

Đúng lúc giờ ăn tối nên thực khách trong khu nghỉ dưởng trong nhà hàng khá đông… Xãy ra sự cố… khiến nhiều ánh mắt hiếu kỳ đổ dồn tới…

-“Để tôi xem..Tôi là Bác Sỉ”…Thuc Linh bước tới….ngồi xuống nâng mặt Huê đại tỷ..vạch mí mắt..bắt mạch…một cách vô cùng ‘chuyên nghiệp’ khiến Đức ca âm thầm giơ ngón tay cái…

-“Đưa người nhà của anh đi bệnh viện liền đi..” ‘Bác Sỉ’ Thục Linh nét mặt nghiêm trọng…

-“Được..được..” Đại Tỷ bất thình lình ngả bệnh…may mắn có Bác Sỉ nầy ở đây…Bác Sỉ nói phải chở bệnh nhân đi bệnh viện liền…Có ai dám có ý kiến gì? Hửu nhanh chóng ẩm chị Huê ra xe…miệng quát..

-“Hưng Chủ tịch…phiền anh đi với tụi nầy..Tôi không rành đường…Thằng Minh..mầy lái xe đi với tao và Chủ tịch Hưng..Vị Bác Sỉ nầy nửa…chịu khó chút đi…Mấy thằng khác tụi bây ở lại…”

-“Được” ..’Bác Sỉ’..Thục Linh gật đầu..trong lòng cười lạnh…

-“Ò..” Tuy mất hứng nhưng Hưng vẩn tỏ vẻ sốt sắng…bọn nầy từ Đà nẳng tới..dỉ nhiên là không rành đường…Hắn đành phải đi theo…

Người bạn cùng bàn của ‘Bác Sỉ’ Thục Linh…Phương Anh nhìn bon đàn em ẩm chị Huê ra xe…mĩm cười…lấy di động ..bấm gởi hàng text ra ngoài…’They’re coming’…

Minh…Gả đàn em lái xe..Hưng ngồi bên cạnh chỉ đường..Hửu ngồi băng sau..bên cạnh là chị Huê..hai mắt nhắm nghiền..miệng sùi bọt mép…Kế đó là ‘Bác Sỉ’ Thục Linh vì tinh thần đạo đức nghề nghiệp …tình nguyện đi theo ..giúp đở

Chiếc xe đang phóng nhanh…bổng thắng lại…một chiếc xe tải đang chắn ngang đường…

-“ȶɦασ má …Xuống coi là chuyện gì…kêu thằng tài xế khôn hồn tránh ra…” Hửu quát..

-“Dạ…Hửu ca…” Minh mở cửa xe bước xuống…tiến gần xe tải…Bất ngờ cửa phía sau xe tải được kéo lên…Mọt họng súng đang chỉa ngay gả…Gả trợn mắt há mồm…chưa kịp lên tiếng

‘Chouff’…gả cãm thấy ngực đau nhói….hai mắt tối xầm..Ngả xuống…

Trời khá tối…nhưng nhờ có ánh đèn…Hưng ,Hửu cũng thấy rỏ…Sắc mặt cả hai đại biến..Chẳng hiểu mô tê gì…Hửu không thẹn là cánh tay mặt của Huê đại tỷ..Hắn móc súng đijnh mở cửa xe bước xuống…Bất thinh lình giọng nói lạnh lùng vang lên…

-It’s too late…buddy…’chouff’….

Hửu thấy lưng nhói lên…mặt mủi tối xầm…ngả xuống…trước khi ngủ say..hắn còn thấy nỷ nử Bác Sỉ đang cười trào phún….

Chủ tịch Hưng muôn đái trong quần..hắn lắp bắp..”Đừng..xin đừng giết tôi..”

-“Hi hi..Tôi đâu có giết anh… Đừng sợ..Nhưng hắn thì khó nói lắm…Ai kêu anh chọc hắn làm chi..Đồ ngu…” ‘Chouff’..

Chủ tịch Hưng hai mắt mờ đi…ngả xuống ngủ…

Không quá hai phút….bốn người đã nằm gọn trong thùng xe tải…Mai Thảo cho xe chạy về hướng bệnh viện Hà Tỉnh..theo phía sau là ‘Bác Sỉ’ Thục Linh điều khiển chiếc xe của Huê đại tỷ…

Đến khuôn viên bệnh viện..”Bác sỉ’ Thục Linh ngừng xe..tắt máy..Cẩn thận lau dấu tay trêи vô-lăng…Xong tiến vế chiếc xe tải đang chờ gần đó..mở cửa bước lên…

Mai Thảo cho xe chạy về biệt thự…

Màn đêm dày dặc…

***

Trừ khi có bà vợ kè kè bên minh thì phải chịu bó tay…Đại đa số đàn ông khi một minh đi ra ngoài… đến chổ lạ…Điều đầu tiên nghỉ trong đầu là muốn thưởng thức cái ɭ*и lạ…để xem cãm giác thế nào…

Tuấn Hào tuy chưa có vợ dỉ nhiên cũng có ý nghỉ nầy..Không chỉ có hắn..Bọn thằng Hưởng tắc kè cũng là thế đấy…y chang…Mấy thuở mới có dịp ra ngoài miền Trung..nhất là Hà Tỉnh…Có bài hát gì đó quên tựa rồi…nhưng đại khái là vầy…’Đi mô cũng nhớ về Hà tỉnh.Nhớ núi Hồng Lỉnh…

Hưởng vừa đi vừa hát nghêu ngao nho nhỏ…Hôm nay là lần đầu tiên hắn mang đàn em dạo chơi phố phường Hà tỉnh cho biết phố …Mục đích là kiếm mấy em Hà Tỉnh dê cho vui…coi như là kỷ niệm đi..Biết mai nầy có trở lại hay không…

-“Hưởng ca…Cái gì nhớ núi Hồng Lỉnh chứ…Không phải đâu…anh lộn rồi…nhớ cái ɭ*и lông mới đúng…hắc hắc hắc”…Một thằng nhóc đàn em cười ɖâʍ đảng…

-“Tao nói mầy nghe nha thằng Phúc…mầy đúng là kiến thức hạn hẹp…mầy không biết sao hả..Đàn bà con gái miền Trung…đại đa số ɭ*и không có lông…hoặc nếu có thì lưa thưa thôi à…” Hưởng tắc kè được dịp khoe ‘kiến thức’ với đàn em…

-Hắc hắc..em cũng có nghe nói..nhưng không chắc lắm…nếu thiệt vậy thì quá đã…

-Cái gì quá đã…mầy nói gì đây…

-“Hắc hắc…Hưởng ca…anh không biết đó thôi…Thằng Phúc nầy…nó thích nhất là bυ” ɭ*и…không biết nó bυ” kiểu nào…thường hay bị cọng lông ɭ*и vướng cổ..Lần nào cũng ho sặc sụa…” Tín…thằng đàn em khác nói…

-“Ha ha..hi hi” Cả bọn phá lên cười thích thú…

-“Suỵt..Nhỏ tiếng chút tụi bây…người ta nghe được thiệt là mất hình tượng..” Hưởng nghiêm nghị..sau một hồi cười ngả nghiêng…nó mới sực nhớ là đang ở xứ người..Không thể làm mất uy tín của Đức ca…

Sau một ngày làm việc..Là đàn anh..Hắn mang đàn em ra ngoài ăn nhậu…ngắm gái..nếu có thể cua được vài em..Sờ ɭ*и bóp иɦũ ɦσα..lấy thành tích…Mai nầy về Cần Thơ kể lại cho người ta nghe…thêm chút đường..muối ..bột ngọt thiệt là oai…Nói tới đây…Hưởng tôn sùng Đức ca…nếu mình được 1/10 của Đức ca cũng đở…Aiz…

-“DZô..Hưởng ca..” Phúc cầm chai bia lên mời đàn anh…

-“ừm..dzô…chăm phần chăm nha mầy..”..Hưởng nâng ly nóc cạn…để ly xuống..gắp một miếng chả cá đưa vào miệng nhai..cầm trái ớt hiểm cắn mọt miếng…ra vẻ kɧօáϊ trá…

-“Các chú trong Nam ra đây chơi à?Ở chổ ni trong Nam thế?” Một giọng đàn bà vang lên…

Hưởng quay lại…Là Bà chủ quán đang mĩm cười…hắn lể phép mĩm cười đáp….

-Dạ phải..cahfo cô…Tụi châu từ Cần Thơ đến đây được hai ngày rồi…

-Thế…các anh thuộc đoàn cứu trợ rồi…Quý hóa quá..

-“Anh em cháu chỉ làm chút việc thôi…”Hưởng khiêm nhường trước ánh mắt ‘khinh bỉ’ của bọn đàn em…Chúng biết Hưởng ca rất thích máy lái máy bay..Bà chủ nầy trẻ không trẻ…già không già…tướng tá nhìn rất sạch nước cản…điện nước đầy đủ thuộc loại đàn bà ngực tấn công ʍôиɠ phòng thủ…Là ‘gu’ của Hưởng ca đấy…bảo đãm trăm phần trăm Hưởng ca đang nổi con lợn lòng nhưng ngoài mặt cứ làm ra vẻ thánh thiện lắm í…

Đi theo Đức ca khá lâu….dù sao cũng bị ảnh hưởng ít nhiều…Có thể nói hắn lấy tinh thần của Đức ca là kim chỉ nam để học tập… bởi vậy khi thấy bà chủ quán tỏ vẻ thân thiện…Trong bụng Hưởng mừng thầm … ƈôи ȶɦịt trong quần bắt dầu giựt giựt…nghỉ ngợi ʍôиɠ lung…thời buổi nầy… mấy bà sồn sồn thấy trai tơ thì tươm tướp…Trai tơ như hắn thấy mấy bà sồn sồn còn tươi mát thì vô cùng rạo rực…đàn bà tuổi nầy kinh nghiệm giường chiếu vô cùng phong phú…nhất là chuyện bυ” ɭϊếʍ…. không chê được…

-“Các anh từ xa đến giúp Hà Tỉnh chúng tôi thật là quý hóa …Để cô bảo nhà bếp làm món ‘Gỏi cá đục’ mời các anh nhé…..”

-“Vậy sao được…” Hưởng khách sáo…

-“ Không được từ chối đâu đấy..”Không đợi hắn ừ hử… Bà chủ quán cười tươi quay vào trong dặn dò nhà bếp…Chẳng mấy chốc trở ra…miệng cười tủm tỉm…

-Uống thêm bia nhé…Món ‘Gỏi cá đục’ sẻ được nhanh chóng mang ra…Thế các anh sẻ ở đây bao lâu?

-Dạ…khoảng hai tuần …

-Thế à…cực khổ nhỉ…người miền nam thật có lòng…vừa tặng gạo vừa tặng tiền…5 triệu cho mổi hộ…xả Kỳ Ninh nầy mấy ngàn hộ…

-“5 Triệu?” Hưởng sửng sốt…Sáng nay hắn thấy là mổi hộ 10 Triệu mà…Sao bây giờ bà chủ quán nầy nói 5 Triệu?

-“Ouf…Hi hi…không phải.là 10 Triệu mới đúng..nhưng sau đó Bân Chủ tịch và CA xả đến từng nhà thu hồi lại 5 Triệu..nói là để xây tượng đài Lê Nin và Cổng chào cho xả….Kìa.. món ‘Gỏi cá đục’ đến rồi..Các anh thử đi…Là đặc sản của Hà Tỉnh chúng tôi đấy…” Bà Chủ quán tươi cười..Trong lòng vô cùng đắc ý…nghỉ thầm ”Muốn đá bà ra? Không có dể đâu nhá?”…

Ở xả Kỳ Ninh ..Ai lại không biết bà chủ quán Quỳnh là trước kia là người tình của Bân Chủ tịch…Bà Chủ Quỳnh góa chồng..Chủ tịch Bân góa vợ…Hai người sáp vào nhau khong có gì để ngạc nhiên…Nhưng gần đây hình như ‘cơm không lành canh không ngọt’..nên đường ai nấy đi…Nói đúng ra là Bân Chủ tịch ȶɦασ đã rồi chán..có khuynh hướng chạy làng..hơn nửa lảo đã cởi được cái quần con gái xuống..Hằng chỉ mới hăm mấy…иɦũ ɦσα ɭ*и đều thuộc hàng thượng đẳng…vả lại được ȶɦασ con gái mình là điều Bân vô cùng kϊƈɦ thích..vì vậy chán Bà chủ Quỳnh…lảo từ từ tìm cách tránh xa…

Lẻ ra chuyện nầy cũng không làm bà chủ Quỳnh oán hận…Thích thì cùng nhau vui vẻ…không thích thì thôi..không sao cả…Nhưng khi lợi ích bị thiệt thòi thì là một chuyện khác…

…Người Pháp có câu :”Sự bất hạnh của người nầy là niềm hạnh phúc của người khác’ ( Le malheur des uns fait le bonheur des autres)… Miền Trung năm nào cũng bị bảo lụt.…ai khổ thì khổ… Đối với Chủ tịch Bân… Bảo lụt càng nhiều thì càng tốt …Đó là niềm hạnh phúc vô biên…Có bảo lụt mới có cứu trợ…Có cứu trợ thì lảo mới có rủng rỉnh tiền bỏ túi…Trước đây..khi còn là bạn ȶɦασ của Bân…Lảo và bọn CA có chén cơm thì bà chủ Quỳnh cũng có chén canh…vui vẻ cả làng…

Năm nay bà Chủ Quỳnh bị đá ra…mất chén canh ngon…làm sao không giận cho được..Hơn nửa…năm nay ngoài gạo và mì tôm..còn có tiền mặt…mổi hộ 10 Triệu..bọn lảo Bân ‘vớt’ phân nửa..Xả Kỳ Ninh có 2 ngàn hộ…Tính ra là 10 Tỷ đấy…Số nầy chia nhau..Bà sẻ được 1 tỷ..bây giờ 1 xu cũng không được…Ông Phật cũng nổi giận mà…Cho nên Bà Chủ Quỳnh nhất định ..’ăn không được thì phá cho hôi’…

-“Cái ni…tôi chỉ lở lời thôi..các anh chớ để ý nhé…” Mặt Bà Chủ Quỳnh ‘lắm lét’…nhìn quanh ra vẻ sợ hải…

-“Không sao…Cám ơn cô…Cháu biết phải làm sao rồi…”Hưởng mặt âm trầm..Chuyện nầy vô cùng nghiêm trọng…Hắn lấy di động ra bấm…Đức ca nói chuyện gì cũng phải báo cáo với Huỳnh Tuấn Hào…

(1):Xylazine :là loại mê dược được dùng trong các sở thú…Cọp/Beo/Sư tử?Voi…chỉ cần trúng ‘đạn’ với số lượng Xylazine thích hợp là sẽ ngủ trong ‘tít tắc’…Voi cần từ 5 đến 10 mg

***

Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.