Sự Đầu Hàng Ngọt Ngào

Chương 24: Tiểu ngây thơ


Đôi chân dài của người đàn ông hơi dịch chuyển, vết rách trên quần lộ ra một mảng da trắng ngần, hai tay tùy tiện đặt trên đầu gối, ánh mắt lười biếng rơi trên người cô.

Cho dù như vậy cũng khiến người khác khó có thể kháng cự được mị lực của anh.

Nhiệt độ trên mặt Khương Sơ vẫn chưa giảm, cô biết rõ trọng điểm của Hứa Đình Thâm chính là nửa câu sau, nhưng vẫn không chịu phối hợp diễn với anh: “Giường của em sao có thể chứa nổi nhiều người như vậy?”

Hứa Đình Thâm đưa tay ra hiệu cho cô tới gần: “Bọn họ nói ngày nào cũng thức dậy trên giường em.”

Khương Sơ bước đến, bàn tay phải bị anh nắm, cô không dám tin nói: “Bọn họ nằm mơ à?!”

Hứa Đình Thâm cười xùy một tiếng, ngước đôi mắt đầy ý cười nhìn cô: “Anh cũng muốn nằm mơ.”

Khương Sơ rút tay về, phồng má, cúi đầu nghịch khẩu trang của anh, ngực phập phồng lên xuống, im lặng một lúc mới nói: “Em là người đứng đắn.”

Hứa Đình Thâm bị cô chọc cười: “Nhưng anh không phải người đứng đắn.”

Cô còn chưa kịp nói gì, một bàn tay hữu lực liền kéo cô ngồi trên đùi người đàn ông, Khương Sơ theo bản năng muốn thoát khỏi, lại bị Hứa Đình Thâm dùng sức giữ lại, cô ngước khuôn mặt hồng hồng lên, tức giận hỏi: “Có phải anh muốn làm vậy từ rất lâu rồi phải không?”

Lần trước cũng mượn danh nghĩa đóng phim để chiếm tiện nghi của cô, lại còn ra vẻ đứng đắn.

“Bị em phát hiện rồi.” Hứa Đình Thâm nắm cằm của cô, giọng nói khàn khàn mang theo hơi nóng: “Idol, có muốn ngủ với em không?”

Nếu không phải đang bị anh bao vây, thì Khương Sơ đã xử đẹp Hứa Đình Thâm rồi, cô cảm thấy toàn thân nóng lên, nhất là chân của anh: “Anh thả em xuống.”

“Không thả.” Rõ ràng Hứa Đình Thâm vẫn canh cánh chuyện kia trong lòng: “Anh có phải mối tình đầu của em không?”

Khương Sơ không hiểu sao đang yên đang lành mà anh lại hỏi vấn đề này, cô quay mặt đi chỗ khác: “Không… Không phải.”

Giọng nói của người đàn ông cất giấu vẻ đắc ý: “Hồi cấp ba em không yêu sớm, lên năm nhất cũng không hẹn hò với người khác, anh không phải mối tình đầu của em thì là ai?”

Cô hơi kinh ngạc: “Sao anh biết?”

Hồi năm nhất đại học, Khương Sơ vẫn luôn được người khác theo đuổi, vì thật sự không chịu nổi quấy rối nên dứt khoát tuyên bố với mọi người rằng mình đã có bạn trai lâu năm, chỉ là không học cùng trường. Chuyện này ngoại trừ Đàm Điềm và bạn cùng phòng ra thì không ai biết.

Cô chớp chớp mắt, ngay cả việc phủ nhận cũng đã quên mất.

Hứa Đình Thâm lại không nhịn được cười, đồ ngốc này ngay cả nói dối cũng không biết.

“Không phải anh… từ cấp ba đã bắt đầu thầm mến em rồi đấy chứ?” Khương Sơ thử dò hỏi.

Mặc dù Nghiêm Hi đã nói với cô, nhưng đến bây giờ Khương Sơ vẫn không thể tin được, sao Hứa Đình Thâm hào quang vạn trường lại có thể thích thầm một người được chứ?

“Không phải là em thầm mến anh à?” Hứa Đình Thâm hạ mắt nhìn cô, ngạo mạn nói: “Bức thư tình lần trước kia, em quên rồi à?”

Cô nhíu mày: “Lần trước gì cơ?”

“Ở cửa khách sạn suýt bị dì nhân viên quét dọn ném đi đấy.”

Khương Sơ thử nhớ lại, sau đó mở to mắt, không thể nhịn được mà nở nụ cười: “Cái đó thật sự không phải do em viết, không phải anh cho rằng hồi học cấp ba em đã thích anh đó chứ?”

Hồi cô học cấp ba là kiểu người thích sống một mình trong vòng tròn nhỏ hẹp, rất ít khi nói chuyện với các bạn nam.

Hứa Đình Thâm híp mắt: “Có phải em đùa anh không?”

Khương Sơ khoát tay, dở khóc dở cười nói: “Thật sự không mà, chuyện kia thật sự không liên quan đến em.”

Thấy vẻ mặt của cô vô cùng thành thật, Hứa Đình Thâm không nhịn được cười khẽ một tiếng, sau đó lại quay mặt đi chỗ khác tiếp tục cười, tựa như bị mở công tắc nào đó trên người.

Khương Sơ kinh hãi nhìn anh, chuyện lúc đó mình không thích anh đã gây kích thích lớn đối với anh vậy sao?

Cô đang nghĩ xem có nên nói chút gì đó để an ủi tâm hồn mỏng manh yếu đuối của Hứa Đình Thâm hay không, người đàn ông đột nhiên nhìn cô bằng đôi mắt đầy cảm xúc: “Trái lại, anh còn phải cảm ơn cái người đùa ác kia mới đúng.”

“Hả?”

Nếu không tưởng lầm tờ giấy kia là do Khương Sơ viết, Hứa Đình Thâm cũng sẽ không hạ quyết tâm tìm cô, tờ giấy kia giống như ngòi thuốc nổ, khơi dậy toàn bộ chấp niệm và tương tư trong anh.

Anh không giải thích, chỉ cúi đầu: “Chúng ta như vậy, đã tính là làm hòa chưa?”

Làm hòa mà Hứa Đình Thâm nói, Khương Sơ dĩ nhiên biết là chuyện gì.

Niềm vui trên mặt cô chậm rãi tan ra, thái độ rất khác thường, cô duỗi tay nắm chặt áo anh: “Hứa Đình Thâm… Em muốn nói với anh về chuyện chia tay năm đó.”

Biểu cảm cửa Hứa Đình Thâm vỡ vụn trong một giây, Khương Sơ cũng thấy anh đã khôi phục trạng thái bình thường, anh buông bàn tay đang đặt trên lưng cô ra, giọng điệu thờ ơ, dường như không để ý chút nào: “Chuyện đã qua còn nhắc lại làm gì?”

Chuyện trước đây cũng không phải một viên đá thả xuống biển lớn, cứ như vậy mà bị từng đợt sóng nhấn chìm rồi biến mất không thấy tung tích, ngược lại, nó như một vách ngăn giữa hai người, không cách nào biến mất, Hứa Đình Thâm cho rằng, chỉ cần không chạm vào nó, sẽ có thể khiến nó không tồn tại.

Thế nhưng, một tấm gương đã vỡ nát khi ghép lại, cũng không thể hoàn chỉnh như ban đầu.

“Hứa Đình Thâm… Thật ra…”

“Em thích anh không?”

Vấn đề giống như vậy, anh cũng đã từng hỏi. Khương Sơ không khỏi ngơ ngác, chớp chớp mắt: “Thích.”

“Em do dự.”

“Em…”

Khương Sơ đang nghĩ xem phải giải thích thế nào mới không tổn thương trái tim Hứa Đình Thâm, không ngờ đối phương vốn dĩ không hề đau lòng, còn quang minh chính đại chiếm tiện nghi của cô, anh cúi đầu, khẽ hôn lên khóe môi cô, rất ngọt.

“Phạt em.”

Cái gì mà mối tình đầu của mấy trăm vạn fan, cô chỉ là tình đầu của một mình anh thôi, Hứa đại ngây thơ thầm nghĩ.

Khương Sơ bị anh đến nỗi tim đập thình thịch, nhưng vẫn giữ lại một tia lý trí cuối cùng, đứng dậy khỏi người anh.

Điện thoại của Hứa Đình Thâm bỗng sáng lên, anh liếc nhìn: “Anh có việc, đi trước đây.”

“A, hẹn gặp lại.”

Vốn dĩ Hứa Đình Thâm đứng lên chuẩn bị đi ra cửa, bỗng quay đầu nhìn cô, hai tay đặt bên hông: “Sao anh lại cảm thấy em có vẻ như rất vui mừng nhỉ?”

Đôi mắt Khương Sơ mở to, cô đang định phủ nhận, lại sợ Hứa Đình Thâm thật sự ỷ lại điều này nên không đi, loại chuyện vô lại như thế này, cô tin Hứa Đình Thâm chắc chắn sẽ làm.

Cô xoa xoa cổ, bắt đầu nói sang chuyện khác: “Mệt quá đi.”

Hứa Đình Thâm quả nhiên đau lòng: “Lần sau nhớ dẫn theo vệ sĩ đấy, ngộ nhỡ bị sasaeng fan làm bị thương thì sao?”

“Vâng.” Khương Sơ nhanh trí gật đầu: “Em nhớ rồi.”

*

Lúc Hứa Đình Thâm ra khỏi phòng, liền bị phóng viên bát quái Vương Hi chụp được, anh ta nhớ rõ Khương Sơ ở trong phòng khách sạn này, dù không chụp được cảnh hai người ra vào cùng nhau, nhưng vẫn có thể tung tin đồn nhảm để tạo tiêu đề.

Hơn nữa, đã khuya rồi mà Hứa Đình Thâm vẫn còn ra vào khách sạn, nhưng không ở lại trong phòng, vừa nhìn đã biết là hẹn hò với người yêu, dù thế nào cũng đều đáng xem.

Nhưng Vương Hi tất nhiên sẽ không lập tức đăng ảnh chụp lên mạng, anh ta vốn định tung tin đồn thực hư về câu chuyện tình giữa Hứa Đình Thâm và Khương Sơ, đúng lúc hai người đều ở Tinh Thành, có phần hơi trùng hợp. Hơn nữa, lịch trình của Hứa Đình Thâm rất thất thường, ngay cả fan hâm mộ cũng không mấy ai biết.

Sau khi lên hotsearch mà không đưa ra chứng cứ xác thực thì rất nhiều người sẽ không tin, nhưng cũng có người tỏ ý rằng scandal của nghệ sĩ có đến tám chín phần đều là thật.

Vương Hi thấy tin tức này khá hot, lập tức liên hệ với studio của Hứa Đình Thâm, hi vọng đối phương có thể dùng tiền mua lại những bức ảnh này, tránh tổn thất danh dự cho Hứa Đình Thâm.

Vương Hi đã làm những chuyện như này từ rất lâu rồi, cơ bản nghệ sĩ đều sẽ ngoan ngoãn mua lại scandal của mình, chứ đừng nói đến những nghệ sĩ siêu hot lại không thích tạo scandal với người khác như Hứa Đình Thâm, vậy nên anh ta mới nắm chắc thắng lợi trong tay.

Nhưng Vương Hi lại không ngờ Hứa Đình Thâm cũng tham gia quản lý studio, lúc anh kiểm tra hòm thư bỗng thấy một phóng viên bát quái gửi tin cho mình, liền cười khẽ một tiếng.

Lúc này, anh đã ghi hình cho chương trình xong, vừa trở về đoàn phim, Trì Tinh bên cạnh thấy anh cười như vậy, liền nói: “Anh lại có ý định xấu gì thế?”

Khiến cho toàn thân Trì Tinh đều nổi da gà thì chắc chắn sắp có người gặp phải xui xẻo rồi.

“Không.” Hứa Đình Thâm khinh mạn dựa người trên ghế sofa, không biết nghĩ đến điều gì mà ý cười trên khóe miệng càng đậm, anh đặt kịch bản trong tay xuống, ngón tay thon dài đặt trên bàn phím, nhẹ nhàng gõ ra hai chữ: “Tùy anh.”

Nhận được câu trả lời ngắn gọn tùy tiện như vậy, Vương Hi quả thực không dám tin, giọng điệu như thế này chắc chỉ có nghệ sĩ tuyến mười tám mới có, anh ta không chịu từ bỏ, hỏi lại lần nữa: “Cậu thật sự chắc chắn sao? Nếu đăng lên mạng sẽ ảnh hưởng không tốt đến Hứa Đình Thâm, hơn nữa, tôi ra giá cũng không cao.”

“Bây giờ anh đăng luôn đi.”

Lúc này, Vương Hi quả thật bó tay rồi.

*

Ngày hôm sau, lúc Liên Thắng kiểm tra hòm thư, tức giận đến nỗi suýt phát bệnh tim, anh ta chỉ vào máy tính: “Cậu ta có ý gì? Em cảm thấy anh có thể dẫn dắt được nghệ sĩ như này nữa không?”

Lâm Kỳ liếc nhìn, an ủi Liên Thắng: “Chắc là Hứa Đình Thâm cảm thấy mấy bức hình này không quan trọng thôi, chẳng phải chỉ chụp cảnh anh ấy ra vào khách sạn thôi sao? Dù có đăng lên mạng cũng không gây chấn động gì cả.”

Cơn tức của Liên Thắng lúc này mới tiêu tan, nhớ đến dáng vẻ không thèm bác bỏ tin đồn mọi ngày của Hứa Đình Thâm, liền cảm thấy đây chính là tác phong của anh, Liên Thắng nghĩ một lúc, vẫn quyết định liên hệ với Vương Hi để mua ảnh chụp.

Liên Thắng chờ Hứa Đình Thâm tan làm liền gọi điện cho anh: “Mấy bức ảnh kia là như thế nào?”

“Bức ảnh á…” Hứa Đình Thâm dường như mất rất nhiều thời gian mới nhớ ra chuyện này, anh để chế độ hands-free rồi đặt điện thoại trên bàn, tiện tay cầm một quyển tạp chí lật qua lât lại: “Em còn rất thích tên phóng viên kia đấy, vậy mà anh ta lại hiểu ý em như vậy, anh ta đã muốn giúp em, em đương nhiên không có lý do từ chối rồi.”

Nếu vậy, mấy couple không chính đáng kia có thể dẹp sang một bên rồi, hơn nữa còn có thể nói cho bọn họ biết rốt cuộc Khương Sơ là ai.

Liên Thắng: “…”

Lâm Kỳ: “…”

Sau ba giây im lặng, Liên Thắng như phát điên lên mà đập phá đồ đạc, phá cái gì thì không biết, nhưng tóm lại là không phải thứ gì đáng tiền. Hứa Đình Thâm không hề để ý, thậm chí còn cầm cốc thủy tinh đưa lên môi, uống một ngụm.

“Hứa Đình Thâm!”

“Anh Thắng, anh Thắng, anh đừng nóng giận, đừng nóng giận…”

Sau đó lại là một trận rối loạn, Hứa Đình Thâm đã sớm thành thói quen, anh liền cúp máy.

Nhưng cảnh tượng Hứa Đình Thâm mong chờ cũng không xuất hiện, quần chúng ăn dưa đang chờ scandal tiếp đến của Hứa Đình Thâm, hoặc Hứa Đình Thâm đứng ra bác bỏ tin đồn, nhưng không ngờ lại có một scandal khác bị tung ra.

“Thực hư chuyện tình cảm giữa Khương Sơ và Hướng Diệc.”

Trên ảnh chụp cảnh hai người lần lượt cùng vào một quán ăn, sau đó lại vào cùng một khách sạn, nếu nói bên trên đều là trùng hợp, bên dưới còn có ảnh hai người mặc đồ đôi đi trên đường.

Fan couple nào đó trước đây từng ship Hứa Đình Thâm với Khương Sơ đăng Weibo: “Lần trước tôi nói nếu hai người kia không phải là thật, tôi sẽ lập flag cho tất cả mọi người đã bình luận bài viết đó, bây giờ tôi đang nghĩ xem rốt cuộc nên bắt đầu từ đâu, bổ sầu riêng hay ăn cớt đây nhỉ.”

Một loạt ha ha bên dưới.

Thấy dân mạng chẳng những không cảm thấy anh và Khương Sơ là một đôi giống như anh tưởng tượng, ngược lại còn ship couple không chính đáng, Hứa Đình Thâm không cười nổi.

Anh gửi tin nhắn cho Lâm Kỳ: “Cô có phương thức liên lạc của Hướng Diệc không?”

Trực giác của Lâm Kỳ mách bảo rằng Hứa Đình Thâm lại định gây chuyện, cô nàng vô cùng cẩn thận: “Anh định làm gì?”

“Bảo hắn ta tránh xa người phụ nữ của anh ra một chút.”

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.