Phu Nhân Giả

Chương 18


24.

Nghiêm Thù Lân hôn tôi thật lâu trong ngôi đình giữa rừng trúc, sau đó đè tôi xuống bàn đá rồi lần lượt cởi từng món đồ trên người tôi, ôm chặt tôi, say sưa liếm cổ tôi như muốn ăn sạch tôi vậy.

Hắn có đối xử với “Doãn Hoàn Từ” trong truyện như thế này không? Sao động tác của hắn sành sỏi thế, cứ như từng làm mấy trăm lần rồi vậy.

Sao Nghiêm Thù Lân lại có tình cảm với tôi? Tôi và hắn chỉ mới quen biết hai ngày, sao hắn lại nóng lòng thành hôn với tôi chứ?

Đầu óc tôi mụ mẫm, buồn ngủ đến nỗi mắt mở không ra, càng nghĩ càng khó hiểu.

Tay hắn nắm chặt chỗ kia của tôi tuốt lên tuốt xuống, cơn buồn ngủ đã làm tê liệt sự xấu hổ của tôi nên cũng chẳng kháng cự hắn vuốt ve.

Nhưng khi bao quy đầu bị ngón tay sần sùi của hắn chậm rãi lột ra, cơn đau vẫn làm tôi kêu rên, theo bản năng muốn đẩy hắn ra nhưng một chút sức lực cũng không có.

Nghiêm Thù Lân vừa cắn cổ tôi vừa tăng tốc xoa phần đỉnh ứa dịch trong suốt, tôi vặn người muốn tránh, hắn lập tức vỗ mông tôi mấy cái rồi nắm lấy tinh hoàn gần đáy chậu xoa bóp lúc nhẹ lúc mạnh.

“Đau……” Tôi chưa từng bị ai đụng chạm như thế, cơn đau nhẹ kích thích lưng tôi kéo căng, xương sống cong lên áp vào lồng ngực rắn chắc nóng hổi của hắn, tôi hấp tấp co người lại nhưng vô tình làm tay hắn trượt xuống giữa bẹn đùi.

Trong truyện Khương Nhược Châu có thể ngang tài ngang sức với Nghiêm Thù Lân là vì bề ngoài y ôn hòa lễ độ nhưng võ công lại không thể khinh thường. Một mình y phá trận sương mù của sơn trang, nếu không phải vô tình trúng phấn hoa độc thì còn lâu mới bị bắt.

Nhưng tôi khác xa với y, nếu Nghiêm Thù Lân muốn hiếp tôi thì dù tôi đang tỉnh táo cũng không có khả năng chống cự.

“Nghiêm Thù Lân, ta không muốn……” Tôi há miệng thở dốc, nước mắt ứa ra, dùng chút ý thức cuối cùng nói với hắn, “Ngươi làm ta đau……”

Nghiêm Thù Lân tạm thời dừng lại rồi hỏi tôi: “Đau à?”

Tôi ấm ức gật đầu.

Hắn thở dài một hơi, không buông tay ra nhưng lực tay nhẹ đi rất nhiều, cũng không cắn tôi mà chỉ thè đầu lưỡi ẩm ướt liếm vết cắn của mình trên người tôi.

Lần này hắn vỗ về chơi đùa làm tôi có phản ứng, bụng dưới tê dại, còn cảm nhận được vật thô to nóng hổi của hắn cọ xát khe mông mình, thỉnh thoảng đầu gậy th*t cọ vào hõm eo làm dính lên rất nhiều chất lỏng nhờn nhẫy.

Nghiêm Thù Lân xoay người tôi lại, lòng bàn tay xoa nhẹ ngực tôi mấy lần, sau đó cúi xuống ngậm núm vú tôi, đầu lưỡi đảo quanh quầng vú, liếm một lúc lâu rồi mút đầu v* bị hắn liếm cương cứng, chẳng khác nào trẻ con bú sữa.

Tiếng mút và tiếng tim đập của tôi hòa vào nhau. Tôi thở hổn hển, bị hắn liếm nhịn không được rên rỉ, ngửa mặt nằm trên bàn đá, bắp chân lơ lửng trong không khí, chân vẫn không chạm tới đất.

Phát hiện tôi cắn môi để không kêu ra tiếng, hắn nhét ngón tay dính chất lỏng thoang thoảng mùi tanh vào miệng tôi, nắm lưỡi tôi chơi đùa như lúc nãy.

Gió thổi vào đình nhưng vẫn không thể xua tan cơn nóng trên người tôi.

Chỗ kia của Nghiêm Thù Lân và tôi ma sát với nhau, dưới người tôi nóng rực, khi hắn vuốt ve đáy chậu bằng ngón cái, suýt nữa tôi đã bắn ra trong lòng bàn tay hắn.

Trên người chỗ nào cũng ướt sũng, nóng quá…… Đầu ngón tay hắn sờ soạng lỗ nhỏ chặt khít kia, tôi hoảng sợ muốn chạy trốn nhưng cơn buồn ngủ ập tới hệt như sợi xích trói chặt tôi trong ngực hắn.

“Trước khi thành hôn, ta sẽ không ép ngươi làm chuyện vợ chồng.”

Lúc sắp mất đi ý thức, tôi nghe hắn nói như vậy.

“Doãn Hoàn Từ, ngươi không cần sợ ta đâu.”

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.