Ông Xã Tiếp Chiêu Đi Mị Sắc Hoa Viên

Chương 12


“A a… Căng quá… Không được… A aaaa…”

Cái ʍôиɠ trắng ngần vểnh lên theo sự va chạm mãnh liệt của người đàn ông, dần dần nhuộm hồng, thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ cũng đầy vết hôn hồng hồng tím tím, từ cổ lan xuống tấm lưng bóng loáng, bên trong đùi non cũng đầy dấu gặm cắn, trêи hai bầu ngực căng tròn lắc lư lên xuống vì bị mạnh mẽ va chạm cũng loang lổ những vết hôn nồng đậm.

“Sâu quá… Hu hu… Em không muốn… Thụy Thần… Tha cho em … Á…..” Cô gái nhỏ bị hành hạ nức nở thành tiếng, trêи gương mặt nhỏ nhắn đáng thương toàn là mồ hôi và nước mắt.

Người đàn ông cao lớn dường như ngoảnh mặt làm ngơ, động tác cũng không hề dừng lại, ra vào kịch liệt giữa hai chân cô, côn thịt to dài không ngừng cắm sâu vào bên trong động hoa nhỏ mềm mại căng chặt của cô, cửa động bị mở căng hết cỡ, theo sự ra vào của côn th*t cô không ngừng khóc lóc run rẩy, không ngừng tiết ra nước mật giàn giụa vẩy ra bên ngoài, chảy xuống ga giường, làm ướt đẫm một mảng lớn, nhìn nhầy nhụa vô cùng.

“Hu hu… Anh tha cho em đi… Xin anh đó… Á… Nhẹ một chút…Á a a….”

Kɧօáϊ cảm không ngừng tăng lên, cô gái nhỏ cảm thấy khó mà miêu tả được sự tê dại từ sâu bên trong động hoa, đột nhiên động nhỏ co thắt lại không ngừng, cô bị anh làm đến mức một lần nữa phun tràn chất lỏng trong suốt.

Cao trào liên tục làm cho cô gái nhỏ cạn kiệt sức lực, sắp rơi vào hôn mê. Nhưng người đàn ông phía sau vẫn chưa thỏa mãn, không chịu buông tha cho cô.

Cô gái nhỏ không khỏi kêu rêи thành tiếng, đột nhiên trong đầu lóe sáng, cố gắng hít sâu một hơi, lời hay lấy lòng tràn ra từ cái miệng nhỏ như bôi mật của cô: “Thụy Thần… Anh tuyệt nhất… Lợi hại nhất … A… Của anh thật là lớn… A.. Anh tha cho em đi… Em chịu không được nữa….. Ưm…” Cô vừa nói lời lấy lòng anh, vừa hóp bụng lại, dùng sức cắn chặt lấy vật nam tính to lớn của anh.

“Uhm…” Giống như đã hài lòng, anh nhanh chóng cắm thêm vài chục lần, đâm vào nơi sâu nhất trong cô, sau đó mãnh liệt tuôn trào tinh hoa.

“A….” Cô gái nhỏ bị anh làm đến mức không thể mở mắt lên được, dường như khi anh bắn ra, trong nháy mắt cô lập tức hét thành một tràng dài, sau đó rơi vào mê man.

Người đàn ông sau bắn ra, toàn thân sướиɠ vô cùng động cũng không muốn động, nằm đè trêи người cô thở dốc một hồi, sau đó lật người xuống ôm lấy cô, miên man đi vào giấc ngủ.

Sáu giờ sáng hôm sau, chuông báo thức được Lăng Nhược Tịch cài đặt đúng giờ vang lên, cô đang ngủ say sưa thì bị đánh thức, vừa nhắm mắt lò dò tìm điện thoại vừa lẩm bẩm muốn rời giường.

Chỉ là cô vừa di chuyển lập tức cảm thấy thân thể mình như tan ra từng mảnh, đau đến mức cô rít sâu một hơi, đầu óc còn đang hỗn loạn chưa kịp nhớ đã xảy ra chuyện gì, thì bàn tay to đang ôm lấy eo cô nhanh hơn cô một bước cầm lấy điện thoại di động tắt chuông đi, sau đó ôm lấy cô thật chặt, cô nghe được giọng nói không rõ ràng của anh: “Còn sớm mà, ngủ tiếp đi.”

“A…” Lăng Nhược Tịch rất biết nghe lời, không còn giãy dụa, một lần nữa vùi đầu vào giấc mơ ngọt ngào.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.