Ông Xã Em Là Thú Nhân

Chương 93: Kết thúc


Nghe cô kêu đau, Chelsea khẽ chau mày, giống như nghĩ tới cái gì, nhanh chóng dừng lại kéo gậy th*t ướt đẫm từ hoa huy*t ra ngoài, nhìn không thấy chảy máu mới yên tâm, nhanh chóng lật người cô lại để cô quỳ trêи giường, hắn từ phía sau lại mạnh mẽ đâm vào…

Mộ Sa bị tra tấn đến sắp hôn mê hắn đã bắn ra hai lần nhưng gậy th*t vẫn để trong cơ thể cô không rút ra, một lượng tϊиɦ ɖϊƈh͙ lớn đều nằm trong cơ thể cô làm bụng cô phồng lên, Chelsea xấu xa cắm gậy th*t vào nơi sâu nhất của cô, khẽ vuốt phần bụng hơi nhô của cô, ánh mắt nóng bỏng chờ mong.

“Căng quá… A a… Rút ra đi…. Rút ra ngoài đi…. Như vậy đầy quá…. Xin anh…. Đừng đi vào nữa…. A…” Mộ Sa chịu không nổi kêu gào cầu xin, hoa huy*t không khống chế được co bóp, bắp chân ở hông hắn khua loạn xạ.

Chelsea cuối cùng cũng không thể chịu được lần co rút này của cô, gậy th*t kịch liệt run theo, tϊиɦ ɖϊƈh͙ nóng bỏng phun ra.

Sau khi lên đỉnh, Chelsea nằm bên Mộ Sa thở gấp, gậy th*t đã mềm nhưng vẫn trong hoa huy*t cô không chịu rút ra, Mộ Sa bị trướng rất khó chịu, thở ra một hơi, liền đưa bàn tay nhỏ bé chống trước ngực hắn nghẹn ngào năn nỉ: “Ông xã, người ta khó chịu, anh rút ra được không?”

Chelsea liếc cô một cái nhưng không lên tiếng, Mộ Sa biết hắn còn đang tức giận chuyện mình lén bỏ đi, từ lúc bắt đầu hắn một câu cũng chưa nói với mình.

Trước khi hắn nguôi giận thì mình cũng không thể thoải mái, thế là lại ghé sát người hắn, nhận lỗi: “Ông xã, em biết em sai rồi, em không nên lén bỏ đi, em cam đoan không bao giờ rời khỏi anh nữa.” Dừng lại một chút ấm ức không tả nổi nói tiếp: “Em đồng ý để Philo sinh con cho anh, nhưng anh phải cho cậu ấy một gian phòng khác, cách em càng xa càng tốt, tốt nhất là không để em nhìn thấy cậu ta.”

Chelsea nghe thế cuối cùng không kìm được, oán hận nói: “Tại sao lại để cho hắn sinh con cho anh, chẳng lẽ em không muốn?”

Mộ Sa nghe vậy bĩu môi, vẻ mặt anh biết rõ còn cố tình hỏi, lẩm bẩm nói: “Anh biết rõ không phải em không muốn, mà là em không sinh được!”

“Em tại sao lại không sinh được?” Chelsea thật sự không rõ tại sao cô lại đưa ra kết luận như vậy.

“Em thành bạn giường của anh đã một năm, nhưng đến nay vẫn không thể mang thai, em không… không thể mang thai, sau này cũng không có cách nào mang thai, sinh Tiểu Bạch sư cho anh, cho nên, cho nên để Philo giúp anh sinh đi, dù thế nào cũng không thể để Bạch sư tuyệt chủng.” Mộ Sa càng nói càng hờn tủi, cuối cùng mắt lại đỏ lên như muốn khóc.

Chelsea xoay người một cái đè cô xuống, tức giận trừng mắt nhìn cô, cao giọng nói: “Em là đồ ngốc sao? Em luôn luôn không cho anh dùng hình thú làm em, anh không gieo giống thì làm sao em mang thai, em không phải vì nguyên nhân này mới rời khỏi anh đó chứ.” Vừa nghĩ cô vì lý do hoang đường như vậy rời khỏi hắn, để cho hắn mấy ngày nay nhận hết dày vò, Chelsea hận không thể bóp chết cô ngay lập tức.

“Ớ…” Mộ Sa nghẹn lời, hình thú? Gieo giống? Chẳng lẽ dùng hình thú giao hoan chính là gieo giống, chỉ có gieo giống cô mới có thể mang thai, cho nên không phải là cô không thể, mà là hắn luôn không gieo giống. Trời ạ, điều này thật sự không tưởng tượng được, nhưng không ai nói việc này với cô thì làm sao cô biết được.

Nếu thật là như vậy thì việc bỏ đi của cô y như một hồi kịch hoang đường. Mộ Sa đột nhiên cảm thấy thật oan ức, nước mắt lại mất khống chế lã chã rơi xuống, hai mắt đẫm lệ nhìn Chelsea, lên án nói: “Anh đến bây giờ vẫn chưa nói với em, muốn mang thai phải dùng hình thú giao hoan, em làm sao biết được. Anh tại sao không nói sớm cho em biết, hại em cứ lo mình không, không thể mang thai, suýt nữa thì bị, bị…. Oa oa…”

Vừa nghĩ tới cảnh kia Mộ Sa liền run sợ, nếu Chelsea không tới đúng lúc, cô thật sự không dám tưởng tượng cô còn dũng khí sống tiếp hay không. Càng nghĩ càng cảm thấy bị uất ức, cuối cùng khóc rống lên.

Cô vừa khóc Chelsea liền lúng túng, bực dọc gì cũng đã bay mất, ai đúng ai sai cũng không quan trọng, chỉ cần cô ở bên cạnh hắn là tốt rồi, vội vàng cúi đầu vừa hôn vừa nói: “Được rồi, bảo bối, đừng khóc, đừng khóc, đều là lỗi của anh, là anh không tốt, đừng khóc, mọi chuyện qua rồi, nói không chừng trong bụng em bâu giờ đã có con, nếu em khóc sẽ dọa đến nó, đừng khóc.”

Mộ Sa vừa nghe thấy trong bụng có thể có con, quả nhiên ngừng khóc, thút tha thút thít hỏi: “Thật sao?”

Chelsea thấy cô cuối cùng cũng nín khóc, nhẹ nhàng thở ra, hôn nhẹ môi cô nói: “Đương nhiên, anh dũng mãnh thế này, khẳng định một lần thành công.”

Mộ Sa không cho là đúng bĩu môi nói: “Kiêu căng.”

“Sao vậy, em không tin anh, vậy thì để đảm bảo, anh dùng hình thú lần nữa? Nhé?” Chelsea làm bộ muốn hóa hình thú.

“Đừng, ông xã, em tin.” Mộ Sa nhanh chóng chịu thua. Tình trạng thảm thiết lần trước vẫn còn rõ mồn một trước mắt, khiến cô thật sự không có dũng khí thử lại khổ hình này một lần nữa.

“Vậy, anh mau rút ra đi, con, con sẽ không bị anh đụng bị thương chứ.” Mộ Sa đột nhiên hét ầm lên. Cô bỗng dưng nghĩ đến, nếu trong bụng cô đã có đứa bé, vừa rồi hắn thô lỗ đâm vào như vậy, sẽ không làm bị thương đứa bé trong bụng chứ. Nghe nói ba tháng đầu mang thai không nên sinh hoạt vợ chồng, nếu không sẽ dễ bị sảy thai, của con người còn không được huống chi cái vật thô dài kia mỗi lần đều muốn cắm sâu vào đáy huyệt, như vậy càng nguy hiểm.

Chelsea bị tiếng hét chói tai bất ngờ của cô dọa cho hoảng sợ, khi biết rõ cô đang lo lắng cái gì liền vỗ nhẹ lưng làm cô yên lòng: “Không có việc gì, bé Thú nhân rất cường tráng, gậy th*t có thế nào cũng không làm nó bị thương được.”

“Không được, anh mau rút ra, ba tháng, không, chờ đến khi em sinh con mới thôi, anh không được đến gần em.” Mộ Sa khẩn trương tuyên bố, cô khó khăn lắm mới có thể mang thai, ngàn vạn lần không để hắn không biết nông sâu đụng phải mới được.

“Vậy thì không được, đứa bé cần phải có tϊиɦ ɖϊƈh͙ của anh nuôi dưỡng, cho nên anh chẳng những muốn em, mà mỗi ngày đều phải bắn tràn cái miệng nhỏ phía dưới của em, giống như vậy.” Chelsea vừa cười vừa dùng côn th*t cứng ngắc đâm cô một cái.

“A… Anh mau rút ra, căng lắm.” Cảm giác hắn vừa cứng lên, bụng Mộ Sa càng trướng khó chịu, không chấp nhận được.

Chelsea thấy cô khó chịu thật, liền rút ra, nhìn chất lỏng màu trắng không có gì ngăn trở chảy ra giữa hai chân cô, nhất thời lại nóng lên.

Hơi thở dày đặc phả lên cổ cô, Mộ Sa vừa rồi bị hắn ham muốn mãnh liệt làm cho cả người nhức mỏi vô lực, lại sợ hắn đụng phải đứa nhỏ, nói cách nào cũng không chịu nghe lời hắn.

Cuối cùng bị hắn lằng nhằng đến không có cách nào đành thả lỏng, để cho hắn tiến vào cúc huyệt hung hăng phát tiết.

Sau trận hoan ái này, Mộ Sa lại nằm ở trêи giường suốt ba ngày mới khôi phục, trong lúc này năm vị trưởng lão cũng đi qua xem cô một lần, xác nhận cô quả thật đã mang thai, mới cẩn thận dặn dò Chelsea chú ý một số công việc, lại rạo rực vui vẻ bỏ về, không đề cập tới chuyện muốn để Philo làm bạn giường của Chelsea.

Mộ Sa biết được mình thật sự mang thai thì vui sướиɠ không thôi, tất cả mọi lo lắng cuối cùng cũng kết thúc.

Chelsea thì không cần phải nói, vui mừng cực kì, kéo cô lại vừa hôn vừa vuốt, Mộ Sa bị hắn lăn qua lăn lại, trái trốn phải tránh không chịu để cho hắn như ý.

Chelsea bị cô dày vò đến hết kiên nhẫn, trực tiếp khống chế cằm cô khiến cô không thể nhúc nhích, rồi mới cúi hôn cô.

Mộ Sa bị động tác thô lỗ của hắn làm hơi đau, không khỏi thở dài, đây là ông xã Thú Nhân của cô, vĩnh viễn không thể học được cách dịu dàng chăm sóc, nhưng cô lại yêu cái tính bá đạo của hắn, thô lỗ của hắn, còn có tình cảm một lòng một dạ của hắn đối với cô, cho nên tình nguyện vì hắn ở lại dị giới, sinh con dưỡng cái cho hắn…

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.