Minh Tinh PR

Chương 14


“Anh là cái gì cơ?”

“Tôi là quản lý quan hệ công chúng của cậu.” Bạch Duy Minh liếc cậu một cái, “Muộn lắm rồi, cậu không phải về nhà hả?”

“Không phải…” Dung Quân Tiện đi theo sau Bạch Duy Minh, nghĩ cả buổi, lại lộ ra nụ cười nói: “Khéo quá, khéo quá, tôi cũng là người đồng tính.”

“Chuyện này mọi người đều biết.” Bạch Duy Minh trả lời, “Không có gì để nói.”

Dung Quân Tiện không quay phim đã hai năm, ngoại trừ cậu đắc tội với người khác, cũng bởi vì cậu come out. Đối mặt với phỏng vấn của truyền thông, Dung Quân Tiện vô cùng thẳng thắn nói cho đối phương biết, mình là  người đồng tính.

Công ty quản lý rất bất mãn với chuyện này, đồng thời, công chúng cũng xôn xao. Sự nghiệp diễn xuất của Dung Quân Tiện cũng nghênh đón một lần đả kích nặng nề, rất nhiều bộ phim không tìm cậu. Một bộ phim hài kịch tình yêu đã nói xong trước đó cũng thất bại, đối phương tỏ vẻ: “Cậu vừa come out đấy, quay phim tình cảm với con gái, chỉ sợ khán giả sẽ không chấp nhận.”

Nói đến chuyện come out, tâm trạng Dung Quân Tiện cũng trở nên hơi sa sút.

Bạch Duy Minh nhìn Dung Quân Tiện, hỏi: “Cậu từng hối cậu không?”

“Hối hận cái gì?” Dung Quân Tiện hỏi.

“Nói xu hướng tính dục của cậu cho mọi người.”

“Không hối hận.” Dung Quân Tiện đáp không hề do dự, “Tôi không muốn nói dối với mọi người.”

“Vậy cậu thật sự không thích hợp làm nhân vật công chúng.” Bạch Duy Minh phán đoán như thế.

Dung Quân Tiện lại cũng không thể không gật đầu đồng ý: “Tôi đã nói, tôi làm diễn viên, chỉ là vì đóng phim, những cái khác tôi không quan tâm. Tôi chỉ muốn giống như dân đi làm, có thể là chính mình sau khi tan làm.”

“Nhưng dân đi làm bình thường không có khả năng có được mọi thứ như cậu.” Bạch Duy Minh ôn hòa mà bình tĩnh nói, “Hào quang, tiếng vỗ tay, tài phú. Tất cả những thứ tốt đều có cái giá của nó.”

Dung Quân Tiện lại nghĩ đến những người cùng nghề vì những lời đồn đại gây rối không chịu hổi, nhíu mày lại: “Nhưng có lúc, giá cả quá cao. Giá cả của những thứ tốt này có đôi khi đắt đến khó mà tin nổi.”

“Không sai,” Bạch Duy Minh gật đầu, “Nhiệm vụ của tôi, đó là tranh thủ giá tiền hợp lý nhất cho cậu.”

Dung Quân Tiện nhìn gương mặt Bạch Duy Minh, không lý do mà cảm nhận được yên tâm. Giống như uống một hớp canh nóng trong trời đông giá rét, ngay cả đáy lòng cũng tràn đầy ấm áp.

Hôm sau, Dung Quân Tiện về công ty quản lý để họp, bàn bạc công việc kế tiếp. Vu Tri Vụ cầm mấy kịch bản, vẻ mặt thành khẩn nhìn Dung Quân Tiện: “Những kịch bản này đều bị Bạch Duy Minh đánh về, cậu cũng xem đi! Cậu đừng có mà quyết định gì cũng muốn Bạch Duy Minh làm! Cậu phải có suy nghĩ của mình!”

Lúc Vu Tri Vụ nói những lời này, Bạch Duy Minh ngồi ngay bên cạnh. Điều này khiến Dung Quân Tiện hơi xấu hổ. Dung Quân Tiện không nhịn được nhìn thoáng qua sắc mặt của Bạch Duy Minh, lại thấy Bạch Duy Minh vẫn không lộ vẻ gì, dường như không nghe thấy gì cả.

Dung Quân Tiện thở dài một hơi, nói: “Thật ra Bạch tiên sinh cũng cho tôi xem sơ sơ những kịch bản này rồi. Tôi cũng không thích. Toàn là vài phim não tàn.”

“Cũng không thể nói thế!” Vu Tri Vụ vội nói, “Những kịch bản này hơi ngốc, nhưng kịch bản ‘Tăng Phàm Truyện’ cũng rất ngốc mà! Lúc trước bảo cậu nhận ‘Tăng Phàm Truyện’, không phải cậu cũng một mực nói gì mà kịch bản uống coca dẫn đến vô sinh rất não tàn sao? Nhưng cuối cùng cậu vẫn nhận, còn hot nữa!”

Dung Quân Tiện gật đầu, nói: “Nhưng nếu tôi đã hot rồi, còn phải tiếp tục diễn cái này à?”

“Duy trì độ hot cũng rất quan trọng!” Vu Tri Vụ nghiêm túc nói.

“Độ hot độ là nhất thời, tác phẩm là một đời.” Bạch Duy Minh thản nhiên mở miệng, “Tôi cho rằng nếu Dung tiên sinh là ảnh đế thiếu niên, nên có kỳ vọng cao hơn với sự nghiệp, mà không phải giống những nghệ sĩ trẻ tuổi kia không có chút thực lực nào dựa vào ăn cơm thanh xuân[1], đành phải vì độ hot mà phấn đấu quên mình.”

[1] ăn cơm thanh xuân: nghề nghiệp dựa vào “gương mặt” tận dụng sự trẻ trung của một người trong lựa chọn công việc

Vu Tri Vụ nghe lời này, trên mặt lúc đỏ lúc xanh: “Thế Bạch tiên sinh có đề nghị gì hay đây? Chung quy sẽ không phải một năm không bắt đầu công việc, chỉ đợi ‘Tăng Phàm Truyện’ của mùa tiếp theo khởi đầu quay chứ?”

“Vậy cũng không phải.” Bạch Duy Minh nói, “Tôi đang chuẩn bị để Dung tiên sinh tham gia thử vai phim mới của đạo diễn Mai Mân.”

“Mai Mân?!” Vu Tri vụ kinh hãi.

Dung Quân Tiện cũng lấy làm kinh hãi: “Đạo diễn Mai Mân á? Anh nói thật hả?”

“Đương nhiên.” Bạch Duy Minh gật đầu, nói: “Phim của đạo diễn Mai Mân là một cơ hội hiếm có. Tôi cho rằng Dung tiên sinh nên cống hiến hết mình cho dự án này, từ bỏ những lời mời sản xuất hạng ba kia. Tôi tin, Vu tiên sinh cũng sẽ không phản đối nhỉ?”

Trên mặt Vu Tri Vụ lúc đỏ lúc trắng, nhưng hai chữ “Mai Mân” này đè xuống, ngược lại cũng không thể không hổ thẹn mà thừa nhận công việc mình cực lực đề cử cho Dung Quân Tiễn toàn là “sản xuất hạng ba”.

Nghe được có thể nhận phim mới do Mai Mân quay, Dung Quân Tiện cũng mừng rỡ không thôi, quay đầu nhìn Vu Tri Vụ, cười nói: “Tốt quá rồi! Tôi có thể quay phim của Mai Mân!”

Vu Tri Vụ cũng đành phải miễn cười vui, hùa theo nói: “Đúng đấy, đến cùng là Bạch tiên sinh có cách!”

Bạch Duy Minh nhìn vẻ mặt của Vu Tri Vụ, hồi lâu cười nhạt một tiếng, nói: “Vu tiên sinh cũng vất vả rồi. Đợt này, thật ra tôi cũng bận rộn kéo dự án này, cho nên không có thời gian trao đổi chi tiết công việc với anh. Hy vọng đừng sinh ra hiểu lầm gì đó mới tốt.”

“Đương nhiên sẽ không.” Trong lòng Vu Tri Vụ khó chịu, nhưng nghe Bạch Duy Minh nói vậy, cũng lập tức khách sáo cười, “Mọi người đều phục vụ cho ông chủ Dung mà.”

Bạch Duy Minh lại nói với Dung Quân Tiện: “Nhưng Dung tiên sinh cũng đừng vui quá sớm, tôi chỉ tranh thủ cơ hội thử vai cho cậu. Không nói chắc chắn là cậu.”

Dung Quân Tiện cũng nghiêm túc: “Tôi sẽ cố gắng, sẽ không phụ lòng kỳ vọng của Bạch tiên sinh.”

Vu Tri Vụ nghe Dung Quân Tiện nói thế, trong lòng cũng cảm thấy khó chịu: Dung Quân Tiện chưa bao giờ thử dùng giọng điệu tốt như vậy nói chuyện với Vu Tri Vụ đâu!

Sau khi cuộc họp kết thúc, Bạch Duy Minh đưa kịch bản thử vai cho Dung Quân Tiện. Kịch bản chỉ có một tờ, nội dung không nhiều. Nhưng Dung Quân Tiện đã xem rõ rồi, phim mới của Mai Mân kể về Xích Bích tranh hùng. Nhân vật Dung Quân Tiện chọn lựa là Chu Du.

Bạch Duy Minh cũng đã thăm dò tình hình quân địch giúp Dung Quân Tiện, lấy được danh sách diễn viên tham gia thử vai lần này. Dung Quân Tiện nhận danh sách nhìn, ánh mắt bỗng nhiên thay đổi: “Đỗ Mạn Hoài cũng ở đây?”

“Chuyện này cậu không cần lo lắng.” Bạch Duy Minh trả lời, “Đỗ Mạn Hoài vừa ý nhân vật Gia Cát Lượng. Không có quan hệ cạnh tranh với cậu.”

“Ai nói tôi lo lắng?” Dung Quân Tiện mạnh miệng.

Nhưng trên thực tế, kỹ năng diễn xuất của Đỗ Mạn Hoài cũng rõ như ban ngày. Nếu thật sự đối đầu với Đỗ Mạn Hoài, Dung Quân Tiện cũng không hoàn toàn chắc chắn.

Phim của Mai Mân, ai cũng muốn vào. Ngay cả Đỗ Mạn Hoài đang rất hot mấy năm gần đây cũng không ngoại lệ. Nhưng, Đỗ Mạn Hoài nhắm trúng nhân vật Gia Cát Lượng.

Nói thật, tuy mọi người biết Mai Mân muốn quay một bộ tạm đặt tên là “Trời thiêu Xích Bích”, nhưng kịch bản cụ thể vẫn chưa ra, không ai biết nhân vật nào là quan trọng nhất. Chỉ căn cứ theo nhận biết của người bình thường, Gia Cát Lượng mượn tên, mượn gió đông, tám phần là tốt hơn nhân vật Chu Du. Bởi vậy, Đỗ Mạn Hoài mới lựa chọn Gia Cát Lượng.

Đỗ Mạn Hoài diễn tập cũng rất thành công, Mai Mân rất hài lòng về anh ta.

Tại hội thảo của các nhân viên trong hậu trường, nhà sản xuất cũng nói: “Tôi thấy phần casting này của Đỗ Mạn Hoài chắc không có tranh cãi. Hình tượng của anh ta tốt, kỹ năng diễn xuất tốt, mấy năm gần đây cũng rất hot, vận thế rất đủ. Không có ai thích hợp hơn anh ta.”

Mai Mân gật đầu, nói: “Đúng vậy! Gần đây xu thế của cậu ta không tệ! Tôi thấy cậu ta rất thịnh vượng, có thể làm thịnh vượng phim của chúng ta.”

Đạo diễn casting lại hỏi: “Vậy nhân vật Chu Du thì sao?”

Biên kịch lên tiếng: “Tôi thấy hình như đạo diễn vẫn luôn lưỡng lự giữa Dung Quân Tiện và Lý Thần.”

“Ừ…” Mai Mân gật đầu, “Căn cứ theo buổi thử vai, ngoại hình và khí chất của Dung Quân đều rất nổi bật, kỹ năng diễn xuất cũng không có gì để chỉ trích, nhưng mà…”

Một người nói chuyện, phần trước nói gì cũng không quan trọng, quan trọng nhất đó là nội dung sau “Nhưng mà”.

Để biết được nội dung phía sau “Nhưng mà”, Bạch Duy Minh cũng tốn khá nhiều tiền. Trải qua sóng gió casting “Tăng Phàm Truyện” lần trước, Dung Quân Tiện cũng đoán trước được, lúc chạy đến nhà Bạch Duy Minh uống trà, đã hỏi ngay: “Lần này nhất định anh lại mua chuộc được không ít nhân viên tham gia casting ‘Trời thiêu Xích Bích’ nhỉ!”

“Đúng thế.” Bạch Duy Minh không ngờ chiến lược của mình đã bị Dung Quân Tiện nhìn thấu.

“‘Trời thiêu Xích Bích’ không giống ‘Tăng Phàm Truyện’, đều là người Mai Mân tin tưởng tham gia nòng cốt chọn diễn viên. Cái này anh cũng có thể mua chuộc được?” Dung Quân Tiện vẫn cảm thấy có phần không thể tin nổi.

“Như tôi nói trước đó,” Bạch Duy Minh lặp lại triết học của anh lần nữa, “99% vấn đề trên thế giới đều có thể dùng tiền giải quyết.”

Dung Quân Tiện lại cảm thấy khó tin rồi: “Vậy anh muốn mua chuộc tâm phúc của Mai Mân, chắc chắn phải tốn rất nhiều tiền á! Quay phim điện ảnh của đạo diễn lớn này không so được quay phim truyền hình, catse tôi có thể lấy được thật ra rất thấp.”

Phim điện ảnh của đạo diễn lớn, mọi người đều muốn nhanh đến quay, catse không cao được đến đâu. Đây là chuyện mọi người đều biết. Bởi vậy, coi như chuyện này thành công, trích phần trăm Bạch Duy Minh có thể lấy được cũng tương đối có hạn. Cái này còn phải chuẩn bị trên dưới, vậy chẳng phải Bạch Duy Minh tự bỏ tiền túi ra ư?

Dung Quân Tiện bèn hỏi: “Bây giờ anh ném vào như thế, có thể hồi vốn không?”

Bạch Duy Minh nghe vậy, hơi ngẩn ra, lại cười nói: “Cậu còn quan tâm chuyện này?”

Dung Quân Tiện đáp: “Tất nhiên. Cũng không thể để anh lỗ tiền chứ? Anh cũng làm công mà, mọi người cũng không dễ dàng.”

Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.