Lục Gia Cưng Chiều Bảo Bối

Chương 39: Ở nhà ngoan một chút, đừng chạy loạn


Có sự bảo vệ tràn đầy dương khí của Lục Phong Miên, đêm nay Mộc Ân ngủ vô cùng yên tâm, cũng không hề mơ thấy giấc mộng nào.

Bởi vì ngủ ngon, sáng hôm sau cô đã sớm tỉnh rồi, cảm giác sau người có thứ gì đó chống vào phần eo của mình.

Cô đã từng có ba năm bị Lục Phong Miên cấm túc nuôi dưỡng trong biệt
thự ở ngoại ô, dường như mỗi ngày tỉnh lại đều sẽ gặp tình huống này, tự nhiên quen thuộc đó là cái gì.

Bất quá bây giờ quan hệ của cô và Lục Phong Miên không thể so với lúc trước, cô cũng luôn cố gắng phát triển theo phương hướng tốt, mặc dù
cảm thấy xấu hổ, nhưng cũng không có tức giận đẩy Lục Phong Miên ra chỉ
trích như lúc trước, mà là chậm rãi xê dịch người về phía mép giường.

Động tác đã rất cẩn thận nhưng vẫn đánh thức Lục Phong Miên, anh
giang tay ôm cô kéo trở về, chôn mặt anh ở phía sau cổ cô: “Ân Ân “

Dường như anh chưa hoàn toàn thanh tỉnh, thanh âm khàn khàn mang một
chút lười biếng, hết sức chọc người, nói xong còn cọ cọ phía sau cổ cô.

Mộc Ân toàn thân cứng đờ, tai không tự chủ được giật giật, đỏ bừng giống như thiêu đốt.

“Chú Lục.” cô gọi.

“Ừm.” Lục Phong Miên đáp lại, vô ý hôn tai cô, lẩm bẩm nói: “Hôm nay không đi học.”

Đi học?

Mộc Ân có chút ngơ, Lục Phong Miên cũng ba mươi tuổi rồi, đi học cái gì chứ.

Cô thật sự là nghe không hiểu, liền cảm giác người này là ngủ đến hồ
đồ rồi, khó khăn lật người ra khỏi lòng anh, lại kêu một tiếng: “Chú
Lục?”

Lục Phong Miên mở to mắt, sau khi nhìn vào mắt cô, hỗn độn trong mắt dần dần rõ ràng.

Sau đó ý thức được cái gì, anh đột nhiên ngồi dậy, kéo chăn phủ lên phản ứng rõ ràng ở hạ thân.

Mộc Ân quan tâm giả vờ không nhìn thấy: “Chú Lục, ông nội Lục có thói quen mấy giờ ăn sáng, chúng ta có phải nên đi xuống dưới không? “

Lục Phong Miên quay đầu nhìn đồng hồ treo trên tường: “Em đi rửa mặt trước đi, tôi thay quần áo.”

“Được.” Mộc Ân thức thời bước xuống giường rời đi.

Theo lẽ thường thì trong hai mươi phút sẽ giải quyết xong tất cả, Mộc Ân vội vàng về lại phòng anh, phát hiện Lục Phong Miên không ở đây.

Góc giường có hai bộ đồ được xếp ngay ngắn, cô nhìn kỹ thì phát hiện, phía trên có một chút ánh sáng vàng nhàn nhạt giống như trên người anh.

Chẳng lẽ……

Một ý nghĩ trong đầu đột nhiên thoáng qua, Mộc Ân bước qua cầm hai bộ quần áo kia lên, quan sát ở khoảng cách gần một chút, xác nhận mình
không hề nhìn lầm.

Trên bề mặt bộ quần áo ngủ Lục Phong Miên mặc đêm qua, dính dương khí trên người anh.

Việc này khiến cô nghĩ đến chiều hôm qua lúc ở nhà cũ, sau khi cô bị Lục Phong Miên cưỡng hôn, khoảng một giờ không gặp quỷ.

Nếu như nói đó là bởi vì dính dương khí trong nước bọt của Lục Phong Miên, vậy thì đồ Lục Phong Miên đã từng mặc thì sao.

Mộc Ân càng nghĩ càng thấy có thể thực hiện, đang chuẩn bị lấy hai bộ quần áo cất đi để dùng, thì Lục Phong Miên bước vào.

Anh đã đổi lại bộ quân trang trang nghiêm, mày kiếm mắt sáng, một thân quang minh lẫm liệt.

Đó là hào quang mà tên tiểu bạch kiểm Giang Minh Tu không cách nào
sánh ngang, Mộc Ân cảm thấy mình bị mị lực của Lục Phong Miên hấp dẫn
rồi.

Cô cười tủm tỉm tiến lên: “Chú Lục.”

“Ân Ân.” Lục Phong Miên kéo tay cô: “Bên quân đội xảy ra chút chuyện, tôi muốn đi qua một chuyến, em cùng ba ăn sáng đi.”

Nghe anh muốn đi, Mộc Ân trong lòng có chút sầu lo, nhưng ngẫm lại có hai bộ quần áo dính dương khí ở trên giường kia hộ thân, cũng an tâm
một chút.

“Chú Lục đi đường cẩn thận, về sớm một chút.”

“Ừm.” Lục Phong Miên lên tiếng, cũng chưa có ý muốn đi, ánh mắt thâm
trầm nhìn chằm chằm cô một hồi, đột nhiên cúi người xích lại gần, môi
mỏng in một nụ hôn lên gò má cô.

Bất ngờ bị hôn, Mộc Ân trừng to mắt, kinh ngạc nhìn chằm chằm khuôn mặt anh tuấn đang dần lui ra kia.

Lục Phong Miên thích dáng vẻ ngây thơ của cô, nhịn không được lại hôn một cái trên mi tâm của cô, ôn nhu nói: “Ở nhà ngoan một chút, đừng
chạy loạn.”

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.