Kinh Thành Tam Thiếu: Ông Xã Gõ Cửa Lúc Nửa Đêm

Chương 19 : Lời kịch quen thuộc


Lúc ra cửa, y tá trưởng chỉ thấy cô hai má ửng hồng, cũng không biết rõ bên trong vừa mới xảy ra chuyện gì.

Được rồi, thật ra thì cô cũng không dám tự nhận mình “kinh nghiệm phong phú” như vậy, mấy cái thứ nhìn một hồi là đau mắt hột gì gì đó trong truyền thuyết cô cũng chỉ mới nhìn thấy tiêu bản* trong phòng thí nghiệm, vật còn sống vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy.

*Tiêu bản:là các mô hình giống người thật hoặc xác người chết được hiến tặng đem ướp lạnh trong phòng thí nghiệm để những người chuyên nghiên cứu về cơ thể người như bác sĩ, nhà nhân chủng học…tiến hành thí nghiệm.

***

Cô cũng thừa nhận, hình như cô đang khi dễ “người tàn tật”. Nhưng mà, nhìn thấy Tả Thần An vung tay ném vỡ đồ đạc lung tung như vậy, anh chính là cần được khi dễ.

Năm năm đã trôi qua, hình ảnh này vẫn luôn xuất hiện trong giấc mơ của cô, mỗi một câu nói, mỗi một cử chỉ đều rõ ràng như vậy, tựa như mỗi lần nhớ tới anh là một lần khơi dậy nỗi nhớ nhung day dứt, chưa bao giờ phai nhạt.

Giống như hiện tại, mỗi cái phình má, híp mắt, ngủ gật hay nét cười trên mặt lại đẹp lại dịu dàng như vậy.

Không biết cô đã thiếp đi bao lâu, đột nhiên có một vật gì đó rất mềm mại chọc nhẹ bàn tay cô đồng thời một giọng nói rất nhỏ cũng vang lên: “Chị là ai vậy?”

Cô giật mình tỉnh lại, phát hiện tiểu công chúa nằm trên giường đang mở đôi mắt to tròn lúng liếng nhìn cô, trong suốt như mặt hồ, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác vô cùng mềm mại.
Cô giật mình tỉnh lại, phát hiện tiểu công chúa nằm trên giường đang mở đôi mắt to tròn lúng liếng nhìn cô, trong suốt như mặt hồ, trong lòng cô chợt dâng lên một cảm giác vô cùng mềm mại.

Cô thích trẻ nhỏ, nhất là từ sau khi mất đi mất đi đứa con của mình.

Cô không nhịn được nở ra một nụ cười nhu hòa, cầm lấy đôi tay nhỏ bé mềm mại của cô bé: “Chị tới để chăm sóc em.”

“Chị thật tốt.” Những đứa trẻ nhà họ Tả đều rất lễ phép.

Chị? Trông cô còn trẻ như vậy sao? Nhớ tới Tả Thần An chính là cậu của cô bé chợt cảm thấy buồn cười, vậy hai người bọn họ không phải là không cùng trang lứa sao.

“Y Thần bảo bối vừa gọi cô ấy là gì? Một giọng nói đột ngột vang lên từ sau lưng.

“Là chị ạ.” Y Thần nhìn ra cửa, vẻ mặt của cậu hình như có chút khó coi, mình gọi không đúng sao? Nhưng nhìn chị ấy có vẻ còn rất trẻ mà.

“Có chị nào già như vậy sao? Phải gọi là cô mới đúng.” Tả Thần An nhíu mày.

Y Thần đảo đảo mắt, “Không muốn!”

“Tại sao?” Đối với Y Thần, Tả Thần An không có cách nào nổi giận được.

Y Thần nhìn anh, lại đảo mắt nhìn Hạ Vãn Lộ, có chút sợ hãi nói: “Nhìn cậu đứng gần chị ấy già như vậy, nếu gọi chị ấy là cô, vậy cháu phải gọi cậu là ông sao? Cháu không muốn…Cháu thích gọi cậu cơ!”

Cô bé vươn tay về phía Tả Thần An, muốn anh bế lên.

Hạ Vãn Lộ lắng nghe cuộc đối thoại của hai người không nhịn được nữa cũng phải bật cười, cô ôm lấy Y Thần hôn một cái, thiên sứ nhỏ này thật quá đáng yêu mà.

Trái lại, vẻ mặt của Tả Thần An lại như mắc nghẹn, cuối cùng không thể thốt lên lời nào, nhìn anh già đến vậy sao? Ánh mắt anh chăm chú ngắm nhìn nụ cười xinh đẹp của Hạ Vãn Lộ, ngọt ngào tựa như đóa hoa nở mùa xuân.

Anh hừ lạnh một tiếng: “Đối với mỗi bệnh nhân cô đều như vậy sao? Động một chút là hôn?”

Thân thể cô cứng đờ, lời kịch này nghe sao quá quen thuộc.

Năm năm trước, kể từ ngày cô tiêm được cho anh, hình như anh cũng ngoan không ít. Chỉ có điều, bất kể lúc nào cần người giúp đỡ, dù là kiểm tra, ăn uống hay là tiêm thuốc, anh cũng đều chỉ đích danh cô.

Anh cũng từng hỏi cô như vậy, đối với mỗi bệnh nhân cô đều như vậy sao? Động một chút là cởi quần?


Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.