Khi Quân Vi Hoàng

Chương 16: Tự thỏa mãn bị bắt tại trận


Bên trong phòng thoang thoảng mùi long tiên hương, bức màn ấm áp màu trắng nhẹ nhàng lay động theo sóng lớn, ánh đèn làm nổi bật cái yếm trên người nữ nhân, da thịt vẫn còn tỏa ra hơi nước vì vừa mới tắm xong.

Một lọn tóc phủ lên đôi môi đỏ mọng, nụ anh đào dụ người vươn cao dưới lớp yếm, chiếc yếm nhỏ bé không che chắn hết được bộ ngực trắng nõn.

Người đang tựa vào giường vẫn bình tĩnh như cũ, không hề có hành động gì đối với vưu vật mê người này, y phục màu đen rủ xuống bên giường, người kia không có vẻ gì nóng vội.

Lục Ninh Nhã vươn bàn tay nhỏ bé mềm mại, nàng ta cởi bỏ lớp áo bên ngoài rồi tựa vào cánh tay hắn.

“Bệ hạ, hôm nay là sinh thần của thần thiếp.”

Thấy Tần Nghiêu Huyền vẫn ngồi đó với vẻ ngoài lạnh như băng, Lục Ninh Nhã nặn ra mấy giọt nước mắt, nàng ta cắn môi nói: “Hai mươi mấy năm qua, thần thiếp luôn ngày nhớ đêm mong, chỉ mong chờ ngày có thể hầu hạ bệ hạ.”

“Trẫm biết.”

Đáp lại lời bày tỏ thâm tình kia Tần Nghiêu Huyền chỉ trả lời hai chữ.

Lục Ninh Nhã cố tình bỏ qua sự hời hợt lạnh nhạt của hắn, nàng ta tự an ủi mình rằng hắn chỉ là không hiểu phong tình mà thôi, đế vương vốn cao ngạo vô tình như thế. Nàng ta đánh bạo vươn đôi tay nhỏ bé chạm vào thân thể chỉ có trong mộng mới dám chạm tới.

Lướt dọc xuống dưới, áo lót xộc xệch. Khuôn ngực to lớn cường tráng, từng đường cong của bắp thịt khiến cả người Lục Ninh Nhã nóng lên. Thứ bên trong tiết khố đã cương cứng như cái trống, nàng ta không dám trực tiếp chạm vào.

“Bệ hạ, thần thiếp tự nhận không giỏi lấy lòng như các tỷ muội khác, lại còn không xinh đẹp như Đào Hoa muội muội…” Lục Ninh Nhã áp ngực vào vòm ngực Tần Nghiêu Huyền, nàng ta thè lưỡi, gò má ửng đỏ tựa vào đầu vai hắn: “Nhưng thần thiếp dám khẳng định tâm ý của mình đối với bệ hạ là không ai sánh bằng. Chỉ cần bệ hạ vui, thần thiếp cũng sẽ vui.”

Con gái bảo bối của Tây bình vương, từ nhỏ đã được nuôi dưỡng trong cung, lúc này lè lưỡi giống như chú chó nhỏ xin ăn, khao khát được ở dưới người hắn.

Tay nàng ta dò xét vào trong áo lót, dần dần tiến đến chỗ kia, Lục Ninh Nhã nắm chặt, nàng ta nhắm mắt cố gắng không nghĩ đến bộ dạng phóng túng lúc này của mình, vươn đầu lưỡi liếm ngực hắn lấy lòng.

Chỉ chốc lát sau, vật dưới người đã muốn bật ra ngoài.

Quả nhiên!

Lục Ninh Nhã đắc ý, nàng ta định cho tay vào trong thì bị một bàn tay nắm chặt.

“Bệ hạ?”

Rõ ràng trong mắt Tần Nghiêu Huyền có lửa dục bị đè nén, nàng ta cảm thấy cổ tay vô cùng đau đớn. Nàng ta nhớ đến dáng vẻ của Đào Hoa, hắn tàn bạo trên giường với nữ nhân Đại Diễn kia cũng thôi đi, sao với nàng ta cũng như thế?

Vừa định dịu dàng lên tiếng thì chợt Tần Nghiêu Huyền dùng lực, trực tiếp ném nàng ta khỏi giường.

“Bệ hạ!”

Bị ngã đến choáng váng đầu óc, Lục Ninh Nhã chưa từng chịu uất ức như vậy, nước mắt lưng tròng đang định tiếp tục lấy lòng thì Tần Nghiêu Huyền đã đứng lên, hắn lau nước đọng trên ngực rồi bình tĩnh khép áo lót lại.

“Nghỉ ngơi đi.”

Tần Nghiêu Huyền đi thẳng, tiếng đóng cửa nặng nề như muốn nghiền nát mọi thứ trong căn phòng.

Mùi long tiên hương, cố tình chọn chiếc yếm cực nhỏ, ngày cả tắm cánh hoa cũng không khiến hắn động lòng chút nào. Lục Ninh Nhã ngồi lên giường như người mất hồn, nàng ta xé bức màn thành từng mảnh, thị nữ giữ cửa vội vàng chạy vào ngăn cản.

“Tiểu thư, người đừng có không nghĩ thông suốt như vậy! Nói không chừng là thánh thượng quá yêu thương người nên không muốn làm như thế trên thuyền.”

Lục Ninh Nhã cảm thấy có lý nhưng vẫn vô cùng uất ức.

Thị nữ lại nói tiếp: “Tiểu thư là ai chứ, dĩ nhiên là khác biệt đối với thánh thượng! Những phi tử mỹ nhân kia có ai mà thánh thượng không nhắm mắt cho xong chuyện rồi đi, ngày cả mặt mũi họ người cũng chẳng thèm nhìn.”

“Nhắc mới nhớ, hôm nay khi người kia ra khỏi xe ngựa cũng bị che mắt.”

Nếu là vậy, nàng ta còn có thể nhìn thấy được dung nhan của Tần Nghiêu Huyền đã là một sự khác biệt.

Lúc này Lục Ninh Nhã mới cảm thấy thoải mái hơn, để mặc cho thị nữ hầu hạ thay y phục thường ngày.

Mặc dù rời cung vào ngày sinh nhật theo ý của thái hậu, ở trên thuyền cũng chẳng có chút náo nhiệt gì nhưng nghĩ đến chuyện nàng ta là độc nhất vô nhị trong lòng Tần Nghiêu Huyền thì không thể coi là không có thu hoạch.

Huống hồ, vừa rồi nàng ta chỉ chạm nhẹ Tần Nghiêu Huyền đã có phản ứng. Sau này sẽ còn nhiều cơ hội khác.

“Nương nương, mau uống chén thuốc tốt cho thân thể này đi.”

Thị nữ đem chén thuốc có lợi cho việc mang thai đến, ánh mắt lóe lên nói: “Vừa rồi… Chỗ Ngọc quý phi có động tĩnh, có thể là bệ hạ… đã đến chỗ của nàng ta.”

Động tác uống thuốc của Lục Ninh Nhã khựng lại, sau đó nàng ta yên lặng uống cạn rồi bảo thị nữ lui ra.

Lúc Tần Nghiêu Huyền rời đi rõ ràng rất tức giận, cho dù có đến chỗ Đào Hoa thì cũng sẽ hành hạ nàng. Lục Ninh Nhã tiến đến chỗ khe hở cạnh cửa phòng của nàng ta nín thở lắng nghe, gian phòng kế bên thật sự có tiếng cầu xin cực kỳ đáng thương vọng lại.

Đào Hoa nằm trên giường đến khuya vẫn không thấy bóng dáng Tần Nghiêu Huyền.

Hôm nay là sinh thần của Viên phi, nhất định là hắn đang cùng nàng ta vui vẻ ăn mừng, sau đó sẽ tâm sự với nhau trên giường.

Đáng tiếc bữa tối nàng ăn khá ít, ở trên thuyền lâu làm cho nàng có hơi choáng váng, ngày cả Hạ Chu luôn nói chuyện với cô cũng không có ở đây. Trong lúc nhàm chán Đào Hoa đưa tay thẳng đến chỗ xấu hổ kia của mình.

Đào Hoa không hề cảm thấy tự thỏa mãn là một chuyện vui nhưng trên thuyền không ngủ được càng khó chịu hơn. Trái lại nên tiêu hao hết khí lực rồi chìm vào giấc ngủ sẽ tốt hơn.

Cắn áo ngủ bằng gấm không biết đang suy nghĩ gì, ngón tay nàng tùy tiện xoa nắn vuốt ve chỗ nhụy hoa, phát hiện không có bao nhiêu khoái cảm. Đào Hoa sốt ruột cho một ngón tay vào hoa huy*t, cảm giác ẩm ướt ấm áp khiến thân thể nàng run lên.

Ngậm thật chặt ngón tay còn có nước chảy ra, Đào Hoa lập tức đỏ mặt, nàng không nhịn được cho thêm một ngón tay nữa.

Hóa ra bên trong lại non mềm thoải mái như vậy. Thế nhưng lúc nàng rút ra cắm vào lại cảm thấy đau, Đào Hoa làm mấy lần nhưng vẫn không tìm được đúng chỗ, có một ít xuân thủy chảy ra thế nhưng lại không có bao nhiêu khoái cảm.

Trái lại khiến bản thân thở nặng nhọc, dưới thân đau đớn.

Cũng tốt… Mệt mỏi liền có thể ngủ, quản nhiều như thế để làm gì.

“Ư…” Qua một khoảng thời gian, cuối cùng thì thân thể cũng có một tia khoái cảm, Đào Hoa xấu hổ vùi đầu vào trong chăn, nàng mới vừa nhắm mắt lại thì cửa ngay lập tức bị đẩy ra.

Tiếng bước chân dồn dập khiến lòng nàng phát lạnh, sau khi bức màn được vén lên, nàng nhìn thấy Tần Nghiêu Huyền không có mặc áo khoác bên ngoài, hắn trực tiếp cởi áo ngủ bằng gấm của nàng ra.

“Hơ!”

Thân thể chợt lạnh, Đào Hoa kinh hoảng muốn co rút nhưng ánh mắt của Tần Nghiêu Huyền lại đang dò xét thân thể nàng.

Hắn tách đôi chân nhỏ trắng nõn đang khép chặt của nàng ra, hoa huy*t ướt đẫm không cách nào che giấu.

“Do trẫm thờ ơ với Hoa Nhi khiến cho nàng tự thỏa mãn như vậy.”

Đào Hoa mở miệng định giải thích nhưng dù có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa được. Nàng chỉ đành mệt mỏi nằm trên giường không nói một lời, Đào Hoa rất sợ sẽ chọc giận Tần Nghiêu Huyền hơn nữa.

“Mấy hôm nay đêm nào trẫm cũng triền miên với Hoa Nhi, thiếu trẫm một đêm nàng liền không chịu nổi à?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh tế của nàng đỏ bừng, mắt nàng nhắm chặt hàng mi run run, Tần Nghiêu Huyền nhìn hai nụ anh đào trước ngực nàng, chúng đang dựng thẳng khiến cho bộ ngực càng đầy đặn hơn.

Hắn cởi dãy lụa ở cổ chân nàng ra, sau đó nâng hông Đào Hoa lên, sau khi eo thon giương cao hoa cốc bí ẩn liền hiện ra trước mắt, nơi đó đang cực kỳ ẩm ướt còn có nhụy hoa đang lấp ló sau cánh hoa, lối vào hoa huy*t đỏ ửng không cách nào che giấu.

“Hoa Nhi thật sự không ngoan chút nào.”

Dùng tay quẹt một ít xuân thủy của nàng, Tần Nghiêu Huyền vỗ nhẹ mông Đào Hoa ý bảo nàng không cần hoảng sợ, sau đó hắn tách hai cánh hoa ra, đặt tay lên nhụy hoa ấn một cái.

“A!”

Khoái cảm tê dại cùng sự xấu hổ truyền đến, Đào Hoa không nhịn được đưa tay giữ đầu gối mình, nàng sợ bản thân sẽ đổ xuống giường hoặc đạp loạn vào người Tần Nghiêu Huyền.

Tại sao khi bị hắn sờ lại thoải mái hơn tự nàng sờ như thế. Đào Hoa nhìn Tần Nghiêu Huyền với đôi mắt ươn ướt, vừa nghi ngờ vừa vô cùng xấu hổ.

“Hoa Nhi thật sự không biết thương xót bản thân mình chút nào, vậy mà lại khiến cho hoa huy*t đỏ đến mức này.”

Tần Nghiêu Huyền dùng hai ngón tay khẽ miết thịt non ở lối vào hoa huy*t, xuân thủy không ngừng chảy ra thấm ướt tay hắn, mật động lập tức mở cửa để lộ ra lối đi ẩm ướt bên trong.

Hơi thở hắn phun lên chỗ nhạy cảm của nàng, eo Đào Hoa mềm nhũn hết cả ra, nàng sắp không nhịn được nữa.

“Nếu Hoa Nhi muốn thì cứ nói với trẫm một tiếng là được. Cần gì phải khiến bản thân chịu thiệt như vậy làm gì?”

Môi mỏng của Tần Nghiêu Huyền khẽ cong, sau đó hắn không ngừng tiến lại gần: “Làm mình lâu như vậy cùng không lấy ra, Hoa Nhi ngốc nghếch.”

“Thần thiếp không có! A…”

Đột nhiên eo bị nâng lên và giữ chặt. Chóp mũi hắn đè lên miệng hoa huy*t, đầu lưỡi vươn ra liếm láp khiến Đào Hoa không ngừng tiết ra xuân thủy.

“Đừng… Đừng như vậy…”

Đào Hoa không biết mình đang sợ hãi hay thoải mái, dưới thân truyền đến cảm giác mềm mại nhưng vô cùng mãnh liệt trước giờ chưa từng có. Hơi thở hắn không ngừng phun lên chỗ đó, chiếc lưỡi nham nhám quét dọc ngang khắp nơi, trơn tru ẩm ướt như một con rắn.

Hắn… hắn vậy mà lại liếm chỗ đó của nàng, đã thế còn nuốt hết chỗ nước chảy ra.

Tần Nghiêu Huyền dùng sức hít một hơi, mùi thơm cơ thể hòa với mùi tanh của xuân thủy trở thành một mùi vị đặc biệt. Hắn liếc nhìn vẻ mặt xấu hổ không thể nhịn được của Đào Hoa, thấp giọng nói: “Chịu không nổi khi trẫm làm thế?”

“Thần thiếp… A ư…”

Đầu lưỡi hắn khẽ lướt qua miệng huyệt sau đó liền tiến vào trong. Đầu ngón chân Đào Hoa co quắp cả lại, Tần Nghiêu Huyền giữ chặt eo nàng, một tay kia hắn không ngừng vân vê nhụy hoa.

Đầu lưỡi mềm mại nóng như lửa chạm vào vách tường bên trong, từng đợt từng đợt xuân thủy chảy ra. Khoái cảm từng trận từng trận giống như đang lăng trì nàng, miệng Đào Hoa nhanh chóng tràn ra tiếng nức nở, vừa đau khổ vừa sảng khoái.

Cảm nhận được hoa huy*t nàng không ngừng co rút, Tần Nghiêu Huyền cho toàn bộ đầu lưỡi vào bên trong, liếm lấy thịt non nhạy cảm của nàng, sau đó hắn rút ra toàn bộ rồi lại cắm vào mạnh mẽ.

“A… A… Không… Không được a…”

Đột nhiên Đào Hoa khóc lớn tiếng, tiếng nức nở hòa với thanh âm liếm láp thèm thuồng của hắn, cảnh tượng dâm mỹ in vào đáy mắt, Đào Hoa thét lớn bị môi lưỡi hắn đưa đến cực điểm.

Trước mắt trắng xóa, thủy dịch tuôn không ngừng, Tần Nghiêu Huyền buông phần eo mềm như nước của nàng ra, hắn cởi dãy lụa trên cổ tay, ôm nữ nhân đang thút thít vào trong ngực.

Cằm, cổ, thậm chí ngực hắn đều bị xuân thủy của nàng thấm ướt, tất cả dịch thể đối phương mới phun ra.

“Không thoải mái cũng khóc, thoải mái cũng khóc.” Tần Nghiêu Huyền hôn lên trán nàng, ôm chặt nữ nhân đang xấu hổ không dám mở mắt: “Hoa Nhi còn muốn nữa không?”

Muốn…

Làm như vậy rất thoải mái.

Nhưng Đào Hoa lại bị dọa sợ lắc đầu liên tục.

“Đừng, đừng. Sao bệ hạ có thể làm như thế…” Đào Hoa suy nghĩ hồi lâu mới nghẹn ngào nói: “Ức hiếp người ta.”

“Ngoan.”

Hắn đắp chăn lại cho nàng, bởi vì xấu hổ mà co người lại nên hắn dùng tay vỗ nhẹ lưng nàng trấn an: “Ngủ đi, sảng khoái tiết nhiều dịch như vậy có lẽ Hoa Nhi đã mệt đến không chịu nổi rồi.”

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.