Kết Hôn Chớp Nhoáng - Tổng Tài Ly Hôn Đi

Chương 265: Tôi Không Cần


Nhạc Yên Nhi hít sâu rồi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Anjoye, lạnh lùng nói từng chữ:

– Anjoye Dạ, cậu cho rằng tôi sẽ tin lời cậu ư? Anjoye cười giảo hoạt, một nụ cười đầy ác ý:

– Nhưng ánh mắt đau lòng của chị lại không nói với em như vậy.

Câu nói này của anh ta đã đâm trúng vào nơi yếu ớt nhất trong lòng cô.

Nhạc Yên Nhi kìm nén cảm xúc đau đớn và cay đắng, run run nói:

  • Đây là chuyện giữa tôi và Dạ Đình Sâm, không phiền cậu phải suy nghĩ.
  • Chị có thể giải quyết ổn thỏa thì đương nhiên em sẽ thấy vui vẻ rồi, nhưng em cũng muốn nói

cho chị biết rằng trên thế giới này không chỉ có một người đàn ông là Dạ Đình Sâm.

Nếu như chị cảm thấy không thể đi cùng anh ta, vậy thử cân nhắc đến em xem nào, dù sao em cũng có thể cho chị tất cả những gì Dạ Đình Sâm có thể.

Nhạc Yên Nhi kinh ngạc nhìn Anjoye.

Anh ta có ý gì? Tranh đấu thương trường với Dạ Đình Sâm còn chưa đủ, ngay cả người phụ nữ của hắn mà cũng muốn cướp? Một lúc lâu sau, Nhạc Yên Nhi cười châm chọc:

– Anjoye, cậu thật là bỉ ổi, chỉ vì tranh đấu với Dạ Đình Sâm mà không buông tha cả phụ nữ.

Dù bị Nhạc Yên Nhi mắng nhưng vẻ trêu tức trên mặt Anjoye không hề giảm bớt.

– Anh ta chính là kẻ thù trời định của em rồi, chị xuất hiện bên cạnh anh ta thì tất nhiên sẽ trở thành quả cân giữa cuộc tranh đấu này, lẽ ra chị nên có giác ngộ từ sớm.

– Vậy nên cậu sẵn sàng dùng thủ đoạn bẩn thỉu đề giành phần thắng? Anjoye dừng bước, thân thể Nhạc Yên Nhi cũng run lên.

Bốn mắt giao nhau, cô thấy trong mắt anh ta ngập tràn cô đơn, thế nhưng nó biến mất ngay lập tức, nhanh đến độ Nhạc Yên Nhi nghĩ đó là ảo giác.

– Đúng, chỉ cần thắng thì tôi bất chấp! Nói thật, dù là chị hay Đỗ Hồng Tuyết, trong mắt tôi cũng chỉ là quân cờ mà thôi.

Anjoye nhe răng cười hì hì.

Nhạc Yên Nhi mím môi quay sang hướng khác, cô không muốn nói chuyện tiếp với tên điên này.

Đây là lần khiêu vũ nghiêm túc nhất trong cuộc đời cô, mắt nhìn thẳng, tai cũng tự bỏ qua những thanh âm bên ngoài, mặc kệ người xung quanh thảo luận về phu nhân chủ tịch bị hờ hững, cũng không nhìn Đỗ Hồng Tuyết và Dạ Đình Sâm.

Ngay lúc thất thần, cô nghe giọng nói có ý cười của Anjoye:

– Nếu chị khó chịu thì em cho chị mượn bờ vai để tựa vào đây này, dù em cũng ghét phụ nữ lắm, thế nhưng người phụ nữ như chị lại khá thú vị.

Nhạc Yên Nhi cắn môi, bây giờ đến Anjoye cũng chế nhạo mình sao? Vẻ cô đơn của cô quá rõ ràng, Anjoye nhìn thấy vậy thì nụ cười luôn thường trực như một chiếc mặt nạ trên mặt cũng dần biến mất.

Anh ta không cười nổi nữa.

Chẳng biết vì sao, khi thấy cô đau khổ, lòng anh ta lại không nỡ.

Trái tim lần đầu cảm thấy quặn đau, đau đến độ anh ta phải hít sâu rồi thốt lên:

– Em sẽ không làm chị tổn thương đâu, chị yên tâm đi.

Nhưng Nhạc Yên Nhi không hiểu rằng đây là một câu nói vô cùng khó có được từ Anjoye, cô chỉ bình tĩnh đáp lại:

– Vậy thì cảm ơn cậu quá.

Cũng đã gần tới khúc cuối, trong phần thăng hoa nhất của điệu Waltz, nam nữ tay trong tay xoay tròn, nếu ai muốn đổi bạn nhảy thì có thể trao đổi vào lúc này.

Nhạc Yên Nhi xoay tròn theo điệu nhạc, ngay khi cô đang chuẩn bị đặt tay lên tay Anjoye thì một lực kéo mạnh từ phía sau xuất hiện, cô bị cuốn vào một vòng ôm khác.

Rõ ràng hơi thở quen thuộc như thế, vậy mà giờ đây lại xa lạ vô cùng.

Cô không cần ngẩng đầu cũng biết chủ nhân của cái ôm này là ai.

Dạ Đình Sâm.

Nhạc Yên Nhi không giãy giụa, bởi lẽ cô không muốn người khác thấy chuyện cười của mình.

Nghiêm mặt như chưa hề đổi bạn nhảy, cô vẫn trôi theo giai điệu, khiêu vũ theo bước chân Dạ Đình Sâm, chỉ là không hề ngẩng đầu nhìn hắn một lần nào.

Dạ Đình Sâm đau lòng, thế nhưng ngay lúc hắn không biết mở lời thế nào, Nhạc Yên Nhi đã lên tiếng, một giọng nói lạnh lùng truyền vào tai hắn.

– Anh vẫn không định nói chuyện về Đỗ Hồng Tuyết cho em à? Dạ Đình Sâm khẽ run, ánh mắt hắn tối xuống.

Hắn mấp máy đôi môi mỏng nhiều lần nhưng cuối cùng vẫn mím lại, không nói một lời.

Nhạc Yên Nhi chờ rất lâu nhưng không nhận được đáp án, cô không cam lòng nhìn lên thì ngay lập tức đối diện với đôi mắt đen của hắn, ánh mắt nóng rực như một dấu ấn bằng thép hằn lên người cô, khiến cô đau đớn toàn thân.

Có lẽ cô đã hỏi tới một chuyện kiêng kị nào đó, nét mặt của hắn mới do dự như thế.

Khi nãy Anjoye nói rằng vị hôn thê của Dạ Đình Sâm đã từng mang thai con của hắn, cô vẫn cho rằng anh ta nói láo, thế nhưng phản ứng của Dạ Đình Sâm khiến cô dao động.

Cuối cùng đã có chuyện gì xảy ra? Dạ Đình Sâm không nói, thế nhưng Nhạc Yên Nhi phải trút sự ấm ức trong lòng ra, cô không thể ngừng chất vấn:

– Vì sao anh lại để quảng cáo của Dior cho cô ta? Vì sao phải ký hợp đồng với cô ta? Vì sao phải bảo vệ cô ta? Em chỉ cần một lời giải thích từ anh, chẳng lẽ khó đến vậy à? Dạ Đình Sâm nhìn khuôn mặt nhỏ của cô đang trắng bệch như tờ giấy, đôi môi lại càng trắng đến đáng sợ như không còn một giọt máu nào, gần như môi cô đã trở nên trong suốt.

Trong đôi mắt cô không còn ánh sáng, chỉ còn lại nỗi đau đang cố kìm nén và vẻ quật cường, hôm nay cô đã gặp đả kích quá lớn, đã đi tới bờ vực sụp đổ, vậy nhưng cô vẫn cố gắng chống đỡ, vẫn cố gắng ép mình hỏi về quá khứ kia.

Không phải là hắn không muốn nói, thế nhưng sự kiện kia quá tàn nhẫn, hắn không muốn làm cô sợ hãi.

Hắn hy vọng cô có thể vĩnh viễn vô tư làm chuyện mình thích, còn hắn sẽ ngăn chặn tất cả những thứ xấu xa cho cô.

Cho nên hắn không mở miệng nổi.

Cuối cùng, Dạ Đình Sâm thở dài, bình thản nói:

– Xin lỗi, có những chuyện tôi không thể nói, nhưng tôi có thể nói với em rằng tôi và Đỗ Hồng Tuyết chẳng có bất cứ quan hệ nào cả.

Nhạc Yên Nhi thấy hắn khó xử, cô cười nhạo.

Nụ cười này như đang chế nhạo Dạ Đình Sâm, cũng lại như đang tự chế giễu mình.

– Em chẳng quan tâm anh với Đỗ Hồng Tuyết ra sao, chuyện em quan tâm là sự kiện năm xưa! Anh khiến tôi dọn sạch nơi này, nhưng anh làm được không? Nhạc Yên Nhi vừa hỏi vừa chỉ vào ngực mình, sau đó cô hất tay Dạ Đình Sâm ra, từng bước lùi ra ngoài.

Ngay khi nước mắt sắp rơi xuống, cô vội vàng xoay người, chạy ra phía cửa sau bằng tốc độ nhanh nhất.

Cô nhớ đó là đường ra sân sau, vậy nên cô mau chóng chạy ra đó mà không hề do dự.

Nhưng tốc độ của cô làm sao có thể lại được Dạ Đình Sâm? Vừa chạy tới cửa, cô đã bị hắn bắt được, mặt Nhạc Yên Nhi đỏ bừng vì căm phẫn:

  • Nếu anh không thể cho tôi một lời giải thích hợp lý thì không cần đuổi theo tôi!
  • Tôi đã để cô ta đi rồi, chuyện này tôi sẽ giải thích với em, bây giờ em cứ quay lại đã.

Dường như đã quyết tâm cực độ, ánh mắt Dạ Đình Sâm trở nên phức tạp, ánh mắt nặng nề đó khiến trái tim cô đau nhói.

Nhưng Nhạc Yên Nhi vẫn từ từ gỡ tay mình khỏi tay hắn.

Cô gằn từng chữ:

– Tôi, không, cần.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.