Hi Du Hoa Tùng

Chương 41: Hoàng Sắc Tiếu Thoại


Lưu Phong mỉm cười:

-Đình tỷ tỷ, chúng ta ra hậu hoa viên, cảnh sắc nơi đó thật là đẹp.
Nói xong Lưu Phong lớn mật nắm lấy tay nàng kéo ra ngoài.

Trước khi bước ra ngoài, hắn không quên liếc mắt khinh bỉ nhìn Thiên Tâm một cái, trong lòng vui sướng nghĩ: “Ngươi làm sao tranh đoạt nữ nhân với ta được chứ.”

Thiên Tâm tức giận đến nỗi dậm chân xuống đất hướng sang Hồng Đức đạo nhân cầu cứu:

-Sư thúc, người cũng nên quản Đình Nhi sư muội một chút.

Trương Mỹ Nhân nghe vậy, cười nói:

-Không cần lo lắng, Đình Nhi và Phong nhi chỉ là hàn huyên một chút. Phong nhi cũng không phải là hạng cùng hung cực ác, không lẽ Thiên Tâm sư điệt lại sợ hắn ăn thịt mất Đình Nhi hay sao?

Thiên Tâm nghĩ thầm, quả là đúng như vậy, hắn chỉ sợ Lưu Phong ăn thịt mất vị hôn thê tương lai của mình. Bất quá cũng không dám nói ra. Xà Hạt tiên tử là ai cơ chứ, e là cả sư tôn của mình cũng phải e dè vài phần.

Hồng Đức đạo nhân miễn cưỡng nở một nụ cười:

-Thiên Tâm, ta biết ngươi lo lắng cho Đình Nhi nhưng ngươi đừng quên nơi đây là Phượng viên, Đình Nhi nhất định sẽ không có chuyện gì đâu.

Hồng Đức đạo nhân đặc biệt nhấn mạnh hai chữ “Phượng viên” nhắc nhở hắn không nên vì mối tư tình với Đình Nhi mà đắc tội với Trương Mỹ Nhân, phá hỏng đại sự.

Lưu Phong và Đình Nhi đi thẳng đến hậu hoa viên mới dừng lại, bất quá hai người đều có chút ngại ngùng, không biết nên cất lời như thế nào.

Hai người thực ra trong lòng đều có rất nhiều điều muốn hỏi đối phương nhưng không sao mở miệng hỏi được. Lưu Phong thì muốn hỏi Đình Nhi tại sao cùng Thiên Tâm đính ước, Đình Nhi thì muốn hỏi Lưu Phong vì sao lần trước rời khỏi Vân Mộng trạch mà không một lời từ biệt.

“Đình tỷ tỷ, ta có một vấn đề muốn hỏi tỷ, xin tỷ hãy trả lời ta” Lưu Phong cuối cùng cũng phải phá vỡ sự im lặng, lên tiếng trước tiên.

Đình Nhi thấy Lưu Phong đột nhiên nghiêm túc cất lời cũng không biết hắn muốn hỏi cái gì:

-Đệ đệ, ngươi muốn hỏi cái gì xin cứ hỏi.

“Tỷ thật sự chỉ thích đệ là đệ đệ của tỷ thôi sao?” Lưu Phong vốn là muốn trực tiếp hỏi về chuyện Đình Nhi và Thiên Tâm đính ước nhưng cảm thấy có chút thất thố nên thăm dò nàng trước.

Đình Nhi không phải là ngốc, đương nhiên hiểu được ý tứ của hắn có thâm ý, nhưng nàng là một nữ tử ngây thơ trong trắng, lúc này cũng không biết phải trả lời hắn như thế nào.

Lưu Phong thấy Đình Nhi thủy chung vẫn không trả lời, trong lòng cảm thấy chua xót, cắn răng hỏi:

-Tỷ như thế nào không trả lời. Vậy đệ xin chúc tỷ cùng Thiên Tâm hai người. hạnh phúc.

Rốt cuộc cũng nói ra được điều này Lưu Phong cảm thấy tâm trạng mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Đệ đệ, ngươi vừa nói cái gì?” Đình Nhi nghe vậy lập tức nóng nảy, bất chấp xấu hổ, nắm chặt tay của hắn la lên:

-Ta và Thiên Tâm đính ước từ lúc nào? Ngươi nghe ai nói vậy?

Lưu Phong thấy Đình Nhi phản ứng kịch liệt, lại nghĩ đến thái độ của nàng đối với Thiên Tâm, mơ hồ hiểu được một chút:

-Đình tỷ tỷ, nói như vậy là tỷ và Thiên Tâm có đính ước hay không?

“Đương nhiên là không có.” Đình Nhi có chút tức giận nói.

-Là ai nói với ngươi chuyện ta với Thiên Tâm đính ước? Ta sẽ tìm hắn tính sổ.

Tin tức này Lưu Phong biết từ đại sư tôn Tần Thủy Dao. Lưu Phong suy nghĩ một chút, quyết định không nên nói cho Đình Nhi biết, tránh cho Đình Nhi và đại sư tôn phát sinh mâu thuẫn.

-Đệ cũng chỉ là nghe đồn đãi như vậy thôi, bây giờ đệ đã chứng thực được đây là tin đồn nhảm. Đệ an tâm rồi.

“Hừ!” Đình Nhi dùng ngón tay mảnh dẻ của mình dí lên trán Lưu Phong:

-Ngươi thực sự tin lời đồn đãi không có căn cứ ư?

Lưu Phong cười cười, nắm tay nàng, nghiêm mặt:

-Kỳ thật đệ cũng không tin. đệ chỉ muốn biết thực tâm của tỷ mà thôi.

Sự thật đã được chứng minh, Lưu Phong hoàn toàn yên tâm nhưng trong lòng có chút suy nghĩ, không hiểu vì sao đại sư tôn lại phải gạt hắn.

Chẳng lẽ nàng cũng không muốn hắn và Đình Nhi thành một đôi?“Ta khinh, mẹ nó, không ai quản được chuyện của ta cả.”

“Đệ đệ, ngươi đang có tâm sự gì vậy?” Đình Nhi thấy Lưu Phong nhíu mày, vội hỏi.

Lưu Phong không muốn nàng biết được suy nghĩ của mình vội vàng cười giả lả:

-Không có gì, đệ đang suy nghĩ đến Thiên Tâm sư huynh thấy tỷ cùng đệ nắm tay nhau rời khỏi đại điện chắc là đang tức tối lắm đây.

Đình Nhi nghe nhắc đến Thiên Tâm không khỏi cảm thấy chán ghét:

-Đệ đệ, lâu nay ta không được nghe ngươi kể chuyện nữa, bây giờ mau kể cho ta nghe đi.

Lưu Phong cười hì hì, vuốt ve bàn tay của Đình Nhi:

-Hôm nay đệ không kể chuyện buồn mà sẽ kể cho tỷ nghe một câu chuyện tiếu lâm.

Đình Nhi gật đầu:
-Hay lắm, đệ mau kể đi.

Lưu Phong suy nghĩ một chút, bắt đầu kể:

-Có một ngày kia, con voi thấy con lạc đà bèn cười ầm lên khoái trá, chế giễu lạc đà: “Hô hô con gì mà buồn cười thế kia? “Ti” mọc trên lưng.” Lạc đà bèn chửi lại voi: “Còn đỡ hơn mày, “chim” mọc trước mặt. Con rắn đi ngang qua thấy thế lăn ra cười sằng sặc. Con voi tức quá chỉ con rắn nói: “Mày là cái đồ mặt mọc trên “chim”, không đủ tư cách để cười tao.

Chuyện đã kể xong nhưng Đình Nhi không hề buồn cười, nàng cảm thấy mờ mịt không hiểu gì cả:

-Đệ đệ, “ti” là cái gì? “chim” mọc trên mặt là sao??? Tỷ không hiểu.

Lưu Phong nghe vậy, một trận buồn bực nổi lên, người cổ đại sao ngu thế không biết.

Bất quá điều này cũng nói lên Đình Nhi thật sự là thuần khiết. Nếu cũng nói đùa như vậy mà là nữ nhân không đứng đắn ắt sẽ hiểu “ti”“chim” có ý nghĩa gì.

“Đình tỷ tỷ, tỷ muốn biết thì để đệ giải thích” Lưu Phong cười cười nói.

Đình Nhi mỉm cười:

-Đương nhiên là ta muốn biết.

Đình Nhi biết Lưu Phong một khi mở miệng ắt sẽ có thêm nhiều điều thú vị.

“Không thể nói lớn được, tỷ cúi sát đầu xuống, đệ sẽ nói cho người nghe.”

Đình Nhi nhìn Lưu Phong bộ dáng thấn bí, úp úp mở mở, trí tò mò nổi lên, lập tức ghé sát đầu vào miệng hắn.

Lưu Phong nghiêm mặt đoạn giải thích cho nàng ý nghĩa của câu chuyện.

“Phì!”

“Đệ đệ, ngươi thật là xấu. Cái này mà cũng nói ra được.” Đình Nhi khẽ cắn môi, cúi mặt xuống, khuôn mặt hiện lên vẻ thẹn thùng.

Lưu Phong cười hì hì:

-Cái này không thể trách đệ được, tỷ muốn nghe nên đệ giải thích, tỷ bây giờ đã hiểu được ý tứ của câu chuyện này chưa?

“Đáng ghét!”

Đình Nhi vung quyền đánh vào ngực Lưu Phong, giả vờ tức giận:

-Ngươi thật là. tiểu bại hoại, nói đùa gì đâu chứ, rõ là lưu manh, vô lại.

Lưu Phong đột nhiên hai tay ôm lấy ngực, kêu lên thảm thiết: “Aaaa!”

Đình Nhi luống cuống vội vàng hỏi:

-Đệ đệ, ngươi làm sao vậy? Là ta đả thương ngươi hay sao?
 

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.