Cuồng Huyết Thiên Ma

Chương 347: Hủy diệt


“Lĩnh Vực – Hắc Ám Thiên Mạc!!” Tử Phong gào lên một tiếng kinh thiên động địa, cơn lốc hắc khí xung quanh người hắn giống như cuồng phong bạo vũ mà nổ tung, một màu đen sâu thẳm bành trướng cắn nuốt lấy mọi thứ, biến toàn bộ không gian trở thành một vùng tối đen không chút ánh sáng.

Ngay từ ban đầu khi Tử Phong cùng cửu trưởng lão nói qua nói lại thì mọi người cũng đã đại khái hiểu được chuyện gì đã diễn ra, dù sao thì đám đệ tử xung quanh toàn bộ đều là đệ tử chân truyền đã từng ra vào Cửu Huyền Thiên Linh Tháp, mấy cái chuyện ghen ăn tức ở rồi hiếp đáp nhau như thế này xảy ra như cơm bữa, thực lực không bằng nhau thì bắt đầu lôi hậu trường ra xem của ai cứng rắn hơn mà thôi. Còn đối với các vị trưởng lão khác vốn đã trải qua hàng trăm năm tuế nguyệt, mấy sự việc kiểu này diễn ra không phải là ít, chỉ cần nghe một chút là đã hiểu.

Cơ mà hiểu thì hiểu, cũng không ai đứng ra ngăn cản hay giảng hòa hai người, mặc dù Tử Phong trực tiếp xử quyết Mạc Tâm Nghiên tại chỗ sau đó trực tiếp phá tung cấm chế hộ sơn rồi tiến vào như chỗ không người chẳng khác gì tát thẳng vào mặt của cả cái Chu Tước phong này cả, nhưng mà bản thân hắn cũng là một vị trưởng lão, quyền xử phạt đệ tử trong tông môn vẫn có, về tình thì có chút miễn cưỡng nhưng về lí thì hắn không có sai.

Vậy nên là tuy có chút trướng mắt với hành vi tự tung tự tác của Tử Phong nhưng tất cả cùng chọn mặc kệ, mặc định coi rằng đây là chuyện riêng giữa hắn cùng với cửu trưởng lão, mặc nhiên đứng ở một bên xem trò vui.

Chỉ là vào cái lúc hắc khí của Tử Phong bùng nổ, tất cả hơn mười vị trưởng lão ngày đó đã tận mắt chứng kiến uy lực của hắc ám Lĩnh Vực của Tử Phong, chỉ trong vòng chưa tới vài giây đã gần như miểu sát Trần Mộ, cả một đám liền hốt hoảng cả lên, hai vị phong chủ cùng phó phong chủ có tu vi Thánh Hoàng sơ giai cũng không thể nhắm mắt làm ngơ nữa, cả hai người đồng loạt lao lên, muốn một chiêu chế trụ Tử Phong.

“Vô dụng!!” Tử Phong đến động cũng không động, cả ba phân thân của hắn đồng loạt xuất hiện, trong nháy mắt liền có ba giọng nói âm trầm vang lên cùng một lúc: “Lĩnh Vực – Hắc Ám Thiên Mạc!!!”.

Mỗi phân thân của Tử Phong đều có thể sử dụng mọi năng lực giống y như bản thể, lẽ đương nhiên là bọn chúng có thể sử dụng Ám Chi Lĩnh Vực – Hắc Ám Thiên Mạc, tuy rằng uy lực bị giảm sút nhưng chung quy lại thì đó vẫn là Lĩnh Vực tầng thứ hai hàng thực giá thực, không phải là thứ gì để có thể coi nhẹ.

Hai vị Thánh Hoàng cường giả vừa ra tay đã kích hoạt Lĩnh Vực của mình, xung quanh hai người ngay lập tức hình thành một vùng không gian khép kín mang theo pháp tắc chi lực mà họ đã lĩnh ngộ ra, chỉ là vấn đề nằm ở chỗ, bọn họ tuy là Thánh Hoàng cường giả, về lí mà nói thì phải mạnh hơn rất nhiều so với Tử Phong, nhưng thứ khiến Thánh Hoàng mạnh hơn Thánh Giả không phải là cơ thể của bọn họ, mà chính là pháp tắc, là Lĩnh Vực.

Thánh Hoàng cường giả thân sở hữu Lĩnh Vực tầng thứ hai thập phần cường hãn, là một tồn tại tuyệt đối đứng trên Lĩnh Vực tầng thứ nhất, nhưng mà Hắc Ám Thiên Mạc của Tử Phong cũng nào có phải là Lĩnh Vực tầng thứ nhất như những Thánh Giả khác đâu. Chỉ thấy Lĩnh Vực của phong chủ cùng phó phong chủ vừa xuất hiện, còn chưa kịp làm nên trò trống gì thì đã ngay lập tức bị bốn tầng Hắc Ám Thiên Mạc chồng chất lên nhau nhấn chìm vào trong bóng tối vô tận ngay lập tức, hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của mỗi người.

Lúc này toàn bộ không gian bao trùm lấy đám đệ tử chân truyền cùng với các vị trưởng lão hoàn toàn đã chuyển thành một màn đêm vô cùng vô tận, tuy mỗi người đều có thể nhìn thấy thân ảnh của nhau nhưng lại hoàn toàn không thể nhìn thấy bất kì sự vật gì ở xung quanh mà chỉ có thể dùng thần thức cảm nhận thấy những cái bóng mờ, không gian ngoại trừ hai màu đen trắng ra thì không còn màu sắc gì khác, đến cả một chút tạp âm cũng không còn.

“Lĩnh Vực!!!”

“Thổ Chi Lĩnh Vực!!”

“Mộc Vực!!”

Từng tiếng từng tiếng hô Lĩnh Vực vang dội, hơn chục vị trưởng lão tính cả cửu trưởng lão ở trong đó đồng loạt kích hoạt Lĩnh Vực của mình, nhưng mà tất cả chỉ sử dụng Lĩnh Vực của mình để bảo hộ đám đệ tử chân truyền, không có ai làm ra công kích đối với Tử Phong cả, ngoại trừ một người.

Cửu trưởng lão kích hoạt Lĩnh Vực của mình, xung quanh cô ta xuất hiện một vùng không gian ngập tràn trong ánh sáng chói rọi, không ngờ lại có phần lấn át bóng đêm của Tử Phong.

“Quang thuộc tính Lĩnh Vực?? Hiếm thấy đấy.” Tử Phong nhìn về phía cửu trưởng lão, Phân tích nhãn cùng Thiên Ma Nhãn lóe lên mấy tia sáng kì dị, hắn không khỏi nhíu mày lẩm bẩm.

“Tử Phong trưởng lão, xin ngài hãy thu hồi Lĩnh Vực của mình lại, ta biết rằng ngài tự thân sở hữu Lĩnh Vực tầng thứ hai rất cường đại nhưng tin rằng lúc này ngài không có rảnh tay để mà có thể đối phó với toàn bộ trưởng lão của Chu Tước phong cùng một lúc đâu.” Cửu trưởng lão Chu Tước phong không chút sợ hãi nói, quang chi Lĩnh Vực được diễn hóa lên đến cực hạn soi sáng một vùng không gian rộng lớn.

Đây không phải là lời nói mạnh miệng, tất cả trưởng lão của Chu Tước phong đều có mặt quan sát trận chiến giữa Tử Phong cùng Trần Mộ, bọn họ biết được Tử Phong sở hữu Lĩnh Vực tầng thứ hai, gần như là vô địch trong tầng thứ Thánh Giả, nhưng mà trước khi hắn ta tung ra thứ Lĩnh Vực hắc ám đó, kể cả với hai Lĩnh Vực Lôi – Thủy thuộc tính hắn cũng chỉ nhỉnh hơn Trần Mộ một chút, hiện tại hắc ám Lĩnh Vực đã được dùng để kiềm chế phong chủ cùng phó phong chủ rồi, cửu trưởng lão căn bản không tin rằng với trạng thái hiện giờ của hắn có thể đánh thắng được mình, hơn nữa cô ta còn cố ý lôi toàn bộ trưởng lão của Chu Tước phong ra để hù dọa đối phương nữa.

Chỉ là đối tượng để cửu trưởng lão hù dọa là ai cơ chứ, đó là Tử Phong, cái tên trời không sợ đất không sợ chỉ sợ người thân của mình gặp phải ủy khuất, đừng nói là người của Chu Tước phong động chạm đến Diệp Ngưng Tuyết, nếu lão tặc thiên ở trên cao kia dám làm thế thì hắn cũng không ngại thử một lần nghịch thiên đâu, đó là còn chưa kể, đây vẫn còn xa so với sức mạnh thật sự của hắn.

Cửu trưởng lão vừa mới dứt lời, đôi mắt theo bản năng chớp một cái đã thấy Tử Phong trước mặt biến mất, lồng ngực bị một luồng cự lực như muốn phá sập cả một ngọn núi nện vào, cả người còn chưa kịp văng ra đằng sau thì một bàn tay đã túm lấy cổ chân mình kéo ngược lại, đầu bị đối phương tặng cho một cú “thiết đầu công” giống như trời giáng, cả người đập mạnh xuống mặt đất.

Tử Phong lúc này thật sự đã điên tiết, hắn bất kể việc làm của mình sẽ gây ra hậu quả gì, hắn chỉ biết rằng bản thân không đập con mụ trước mặt ra bã thì hắn không thể nào ngủ ngon đêm nay được. Thế Giới được kích hoạt, thời gian ngừng trôi, Tử Phong vượt ra khỏi sự ảnh hưởng của thời gian, trong nửa giây đồng hồ xuất hiện trước mặt cửu trưởng lão Chu Tước phong, một quyền súc thế với toàn bộ lực lượng trong cơ thể hắn được tung ra, gần như chỉ trong một chiêu đã nghiền nát cả nội tạng của cô ta.

Đánh rắn phải đánh dập đầu, Tử Phong chưa bao giờ là một tên chính nhân quân tử ngươi ra một chiêu ta trả lại một chiêu, ngươi lôi tuyệt chiêu thì ta cũng trả lại tuyệt chiêu, tôn chỉ của hắn là trước khi đối phương kịp hít thở đến hơi thứ hai là phải đánh cho đối phương không kịp hít đến hơi thứ ba đã gục ngã rồi. Cửu trưởng lão vừa ngã đập xuống mặt đất, còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì Tử Phong đã đạp một cước xuống mặt đất, tạo ra một làn sóng xung kích quỷ dị hất văng người cô ta lên không trung, một cú móc ngược từ bên dưới đẩy cơ thể của cửu trưởng lão bay lên trời.

“Lĩnh Vực – Thế Giới, thời gian tĩnh chỉ!!!” Tử Phong một lần nữa kích hoạt Lĩnh Vực nghịch thiên của mình, thời gian cứ như thế mà bị cưỡng ép phải dừng lại, toàn bộ không gian trong bán kính 30 vạn km mất đi khái niệm thời gian. Thật sự đạt tới tầng thứ Thánh giai, tuy Thế Giới không mạnh hơn là bao nhưng tiêu hao khủng bố của nó lúc này Tử Phong đã có thể chịu đựng được, hắn có thể sử dụng nó ít nhất 3 lần trước khi phải sử dụng đến Kết Tinh để khôi phục linh lực, còn về vấn đề tiêu hao tinh thần lực, tinh thần lực của hắn kể từ khi đột phá Thánh giai thì đã trở nên vô cùng khủng bố, không phải có thể dễ dàng cạn kiệt như trước nữa.

Chân dạng – Thuấn Bộ được tung ra, Tử Phong hơi lắc mình một cái liền xuất hiện bên cạnh cửu trưởng lão đang lơ lửng trên không trung, khẽ hít sâu vào một hơi, hắn cất lên một tiếng hú dài man dại, hai cánh tay vung lên tạo thành vô số đường quyền xé gió, nhằm thẳng vào những khớp xương quan trọng trên cơ thể cô ta mà đấm tới, bả vai, khuỷu tay, cột sống, xương chậu, khớp gối, những khớp xương quan trọng trên cơ thể không cái nào thoát được kết cục ăn đủ cả ngàn quyền có dư.

Thời gian ngừng trôi nghĩa là mọi thứ không có gì là thật sự hoạt động cả ngoại trừ Tử Phong là một chủ thể nằm ngoài quy luật của thời gian, mỗi một quyền của hắn đều mang theo lực đạo như muốn dời non lấp bể, nhưng xung lực vừa rời khỏi nắm tay của hắn liền chịu sự tác động của Thế Giới mà ngừng lại ngay trong chính cơ thể của cửu trưởng lão, cứ mỗi một quyền là lại thêm một tầng lực lượng bị đóng băng.

Nửa giây đối với võ giả cao giai thì như là nửa tiếng đồng hồ, nhưng trên thực tế thì nó cũng chỉ là vài ba cái nháy mắt, rất nhanh liền trôi qua. Thời gian bắt đầu trôi qua, hàng ngàn hàng vạn quyền của Tử Phong trong lúc thời gian ngừng trôi không tạo ra chút gợn sóng nào, nhưng chỉ cần thời gian quay trở lại với dòng chảy bình thường, toàn bộ chỗ lực lượng đó bùng nổ giống như là bạo tạc. Thử tưởng tượng mỗi một quyền của Tử Phong đều mang theo lực lượng có thể đánh sập một quả núi, giờ hãy nhân lực lượng đó lên vài ngàn lần sau đó kích nổ cùng một lúc, đó chính là trạng thái hiện tại bên trong cơ thể cửu trưởng lão.

Chỉ nghe thấy mấy tiếng nổ trầm đục vang lên, cơ thể của cửu trưởng lão trên không trung lắc lư dữ dội giống như đang bị oanh kích từ tứ phương tám hướng, những tiếng xương đứt vỡ răng rắc vang lên không ngừng, đến cuối cùng thì tứ chi của cô ta đứt lìa ra khỏi cơ thể, máu tươi phún xuất ra thành bốn cái vòi trông vô cùng bắt mắt.

Tuy giận dữ đến mức tận cùng, nhưng Tử Phong vẫn biết chừng mực, công kích của hắn không hề mang theo pháp tắc chi lực, đau đớn thì có thừa nhưng thương tổn thật sự thì không quá mức đáng kể, dù trông thập phần thê thảm nhưng chỉ cần nội lĩnh vực vận chuyển một lúc thì thương thế đó sẽ lành lại trong khoảnh khắc.

Cơ mà ai nói rằng Tử Phong đã đánh xong, cửu trưởng lão đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, cô ta chỉ cảm thấy toàn thân đau đớn không chịu nổi, có cảm giác như từng khớp xương trên người bị tháo rời ra thành từng đoạn một, cơ bắp trên người xoắn lại với nhau rồi đứt đoạn, nội tạng thì không biết đã biến thành cái thể loại sinh tố gì rồi. Nhưng mà thân là một Thánh Giả trung giai sơ đoạn, cô ta cũng không có thiếu kinh nghiệm chiến đấu, cố nén đau đớn, Quang Chi Lĩnh Vực của cửu trưởng lão bành trướng sau đó tỏa ra ánh sáng chói lọi, trong nháy mắt liền nuốt chửng lấy cơ thể tàn tạ của bản thân, tích tắc liền xé rách không gian mà dịch chuyển ra một quãng xa.

Chỉ là cửu trưởng lão vừa khôi phục tri giác, ánh mắt của cô ta đã dại ra trước cảnh tượng trước mắt. Chỉ thấy trong lúc cửu trưởng lão chật vật chạy trốn, không gian xung quanh không biết từ lúc nào đã bị biển khơi vô tận nhấn chìm, kèm theo đó là vô tận lôi điện nổ ầm ầm trên không trung, chỉ là trong không gian chỉ có hai màu đen trắng này, toàn bộ nước biển cùng lôi điện đều biến thành một màu xám xịt trông vô cùng quỷ dị.

Tràng cảnh này không phải là lần đầu tiên các vị trưởng lão khác nhìn thấy, trong trận tỉ thí với Trần Mộ, Tử Phong hắn cũng đã sử dụng chiêu này.

“Song trùng Lĩnh Vực – Thần Lôi Giáng Hải!!!” Tử Phong đột ngột xuất hiện trên đầu cửu trưởng lão, toàn thân ung dung không chút vội vã, một cánh tay giơ lên liền chỉ thẳng xuống.

Nghe thấy tiếng nói của Tử Phong, tất cả các vị trưởng lão trong đó có cả cửu trưởng lão không hẹn mà cùng trở nên hốt hoảng, vội vàng đề thăng Lĩnh Vực của mình lên đến mức tận cùng nhằm bảo vệ bản thân cùng chúng đệ tử.

Mọi thứ giống như biến thành một thước phim quay chậm, mặt nước bên dưới dâng cao lên vài ngàn trượng, sau đó thì một tiếng lôi minh vang lên, ngọn sóng thần cao như tòa nhà chọc trời đó đổ ập xuống, hòa lẫn trong đó là lôi điện lực khủng bố gào thét đang xé rách cả không gian.

“Ầm!!!”

Một tiếng lôi minh long trời lở đất vang lên, ngày đó đã từng nhìn thấy Tử Phong dùng chiêu này nhưng đó là thông qua cấm chế bảo vệ của võ đài, nay gần như là tự thân thể nghiệm cái gọi là Song trùng Lĩnh Vực, các vị trưởng lão sau khi trực tiếp “hưởng thụ” liền không khỏi táng đảm kinh hồn, chỉ thấy hơn mười vị trưởng lão với hơn mười cái Lĩnh Vực, tu vi mỗi người dao động từ Thánh Giả sơ giai đến cao giai đỉnh phong cũng có, nhưng toàn bộ những Lĩnh Vực đó đều xuất hiện những vết nứt vỡ có thể nhìn thấy bằng mắt thường, những người yếu nhất thì Lĩnh Vực trực tiếp bị phá hủy mất một phần, may mắn đó là đám đệ tử cũng không có vấn đề gì hết.

Chỉ đứng ngoài gián tiếp dính phải “tên bay đạn lạc” mà đã như thế này, các vị trưởng lão nhớ lại trận tỉ thí cách đây không lâu mà không khỏi rùng mình, xem ra Tử Phong ngày đó đã nương tay rất nhiều a. Cơ mà từ từ đã, lần này hắn không hề nương tay, mục tiêu chính của lần này là cửu trưởng lão, người mà tu vi còn thấp hơn cả Trần Mộ….hỏng rồi!!!

Nghĩ đến đây, tất cả mọi người đều không khỏi trừng mắt nhìn vào trung tâm của làn sóng thần, chỉ thấy ở đó cơn sóng cao hàng ngàn trượng đã bị lôi điện lực thiêu hủy thành hơi nước, xung quanh nồng nặc một mùi hăng cực mạnh của nước đã bị lôi điện phân tách thành ôxy và hydro, sau đó thì chính bản thân ôxy cũng bị dòng điện khủng bố này biến thành ozone tạo ra cái mùi hăng đặc trưng này, ở giữa đám hơi nước mù mịt đó là hai thân ảnh đang lơ lửng trên không trung.

Màn đêm vô tận đột nhiên biến mất, ánh sáng mặt trời trở lại khiến đôi mắt của tất cả mọi người có chút không quen, mọi thứu trong không gian khôi phục lại màu sắc nguyên bản của mình, phong chủ cùng phó phong chủ cũng xuất hiện bên cạnh đám trưởng lão, hai nữ nhân phong hoa tuyệt đại này tuy trên người không bị thương nhưng sắc mặt có chút tái nhợt, quần áo trên người ướt đẫm không biết là do mồ hôi hay là do nước biển Tử Phong mới tạo ra.

Diệp Ngưng Tuyết hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, nàng chỉ thấy trước mắt chợt trở nên tối đen không chút ánh sáng, cả người được một luồng lực lượng vô hình bao bọc lấy, sau đó thì nghe thấy những thanh âm chấn động mang tai, mặt đất dưới chân thì rung rinh như có đại địa chấn, rất nhanh sau đó màn đêm biến mất, quang cảnh trước mắt xuất hiện khiến nàng không khỏi há hốc mồm ra.

Chỉ thấy Tử Phong đang lơ lửng trên không trung, một bàn tay đang nắm lấy cổ họng của Chu Tước cửu trưởng lão mà giơ lên trước mặt, trong khi đó thì cửu trưởng lão thân là một Thánh giai cường giả thì toàn thân vô lực, hai cánh tay mới được hồi phục buông thõng xuống, hai chân vẫn còn chưa khôi phục hoàn toàn nay lại bị chặt đứt tới tận gốc, hai cái chân đứt vẫn còn đang ở bên dưới mặt đất, toàn thân trên dưới một trận tàn tạ không chịu được, lúc này đang vô cùng khó nhọc mà hít thở.

“Một con người như ngươi mà có tư cách đánh giá người nhà của ta ư?? Bây giờ thì sao, luận tuổi tác ta phải gọi ngươi là bà ngoại, luận thực lực thì ngươi chẳng đáng để cho ta phải động tay, luận thiên phú thì mười tám đời tổ tông nhà ngươi cũng không theo kịp ta, cường giả vi tôn đúng không?? Để ta cho ngươi thấy như thế nào mới là cường giả vi tôn nhé!!” Tử Phong ở trên không trung cười lạnh lẽo nói.

“Tử Phong, ngươi nháo thế đủ chưa??” Bất ngờ một tiếng nói từ trên không trung vang lên khiến tất cả mọi người ngẩn ngơ, giọng nói này, là tông chủ đại nhân.

Hừ lạnh một tiếng, Tử Phong tiện tay quăng cửu trưởng lão qua một bên như quăng miếng giẻ rách, từ trên không trung hạ xuống, đến cả bản thân hắn cũng không nhận ra là hai mắt của mình chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một đôi đồng tử màu lam nhạt, cần cổ của hắn có một chất nhầy sền sệt màu đen giống như dầu mỏ, dưới dạng những sợi chỉ đan vào nhau như mạng nhện bám vào, lúc này đang dần dần tiêu biến vào làn da của hắn.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.