Ảnh Hậu Của Chàng Tổng

Chương 28: Phong thái ảnh hậu


Sáng sớm ngày thứ hai, Dương Gia Cửu rời đi, chị Hy nhìn Tống Như sau khi tiễn anh ta đi, mới đem chuyện hôm qua Bùi Lạc Phong gọi điện đến nói cho Tống Như: “Có cần gọi lại cho hắn ta không?”

“Không cần.” Tống Như nhìn kịch bản, lạnh lùng cự tuyệt: “Cũng đến lúc hắn ta nếm trải tư vị bị lạnh nhạt rồi.”

“Đúng! Hai ngày nay Dương Vũ Mịch không đến đoàn phim, nghe nói xin nghỉ phép, chị thấy bên đạo diễn muốn đổi người rồi. Trong lúc bọn họ đối qua đối lại, em chỉ cần diễn tốt phân cảnh của mình là được rồi, phần còn lại giao cho chị.”

“Vâng, vất vả cho chị rồi chị Hy, mấy giờ bắt đầu chụp thế ạ?”

“9 giờ, chị đi cùng em.”

Lúc Tống Như đi đến phim trường, nhân viên đã chuẩn bị xong rồi, diễn viên hôm nay ở phim trường nhiều hơn, cảnh hai và cảnh ba đều là Tống Như diễn cuộc đối đầu giữa nam chính và Tử Yên.

“Diễn nam chính là Tống Ngưng, là nghệ sĩ của công ty Song Thắng kí kết, anh là một người không nóng không lạnh.” Chị Hy thấp giọng nói với Tống Như.

“Vâng, em biết rồi.” Tống Như không có chào hỏi như trước kia, khi cô làm việc sẽ không để tâm đến bất kì mối quan hệ cá nhân nào, cho dù đối phương là ảnh đế hay người mới, đối với cô mà nói đều như nhau.

Phó đạo diễn nhìn phân cảnh hôm nay, đi đến bên Tống Như: “Phân cảnh hôm nay hơi khó, yêu cầu sau khi cô khóc xong lập tức diễn cảnh hồi ức, khi đó cô và nam chính là người yêu, cô hiểu chứ?”

Tuy biết Tống Như là người có tài diễn xuất, nhưng phó đạo diễn vẫn có chút lo lắng.

“Vâng!” Tống Như đã xem trước kịch bản, cũng biết được sắp xếp ngày hôm nay.

Phó đạo diễn gật đầu, lại đến chỗ Tống Ngưng sau khi bố trí ổn thỏa các bộ phận thì bắt đầu chính thức quay.

Phân cảnh đầu tiên, những phân cảnh khác nhau đều yêu cầu biểu cảm khác nhau, cảnh trước yêi cầu biểu cảm căng thẳng, cảnh lần này cần cảm xúc mạnh mẽ bộc phát, trong giây phút nhìn thấy nam chính, trong chốc lát sẽ bật khóc, hơn nữa khóc đến thê lương, không nở rời ra.

Đạo diễn Trần và phó đạo diễn ngồi ở vị trí trước mặt, căng thẳng theo dõi biểu cảm của Tống Như.

“Không cần!”

Tống Như yếu đuối hét lên một tiếng, một giây nhập cảnh, kéo theo tiết tấu của toàn bộ bộ phim, chỉ thấy cô vừa bước chân lên đài, liền đem tâm trạng muốn đến gần nam chính vừa sợ hãi vừa do dự biểu hiện ra hết.

Tất cả những diễn viên xung quanh và nhân viên đều bị diễn xuất của Tống Như cuốn hút, họ đều không ngờ khi cảm xúc của cô lên đỉnh điểm, liền bật khóc mạnh mẽ.

“Cô…” Tống Ngưng khen cô, diễn xuất chỉ có thể nói quá đạt.

Tống Như quỳ xuống đất, khóc không thành tiếng, đạo diễn giơ tay ra hiệu, thợ quay liền bắt đầu quay vẻ mặt của Tống Như, từ ánh mắt cho đến từng góc mặt, mỗi một biểu cảm đều được cô diễn rất có hồn.

Đợi đến khi đạo diễn hô lên một tiếng Cut, tất cả mọi người ở hiện trường đã bị diễn xuất của cô thu hút hấp dẫn vào nhân vật.

“Chẳng trách mà Tống Như năm đó đoạt được ngôi vị Ảnh hậu Kim Vũ, thật là quá lời hại rồi.”

“Tôi thấy cô ấy làm nữ chính đều diễn rất động lòng người, xem ra bộ phim này của chúng ta nhất định sẽ nổi đây.”

Chị Hy ở bên cạnh chấp hai tay lại: “Cảm tạ trời đất, cuối cùng thì Tống Như cũng đã lấy lại được phong độ rồi.” Lúc đầu khi Tống Như tuyên bố rút lui khỏi giới giải trí, người cảm thấy đáng tiếc nhất chính là chị Hy, cô hơn ai hết hiểu được Tống Như vì buổi diễn xuất hôm nay mà đã phải bỏ ra bao nhiêu thứ, ngoài việc có thiên phú, đằng sau đó cô đã phải đổ biết bao mồ hôi nước mắt mà không phải người bình thường nào cũng chấp nhận được.

Khi cô đang ở đỉnh cao, thì lại lui về ở ẩn, thật sự là tổn thất lớn đối với giới nghệ thuật trong nước, dựa vào nhan sắc và diễn xuất của cô, tuyệt đối có tư cách bước vào Quốc tế ảnh đàn.

Tống Như nhập vai rất nhanh, cũng thoát ra rất nhanh, cô khôi phục lại biểu cảm yên tĩnh như lúc đầu, đi đến bên cạnh đạo diễn, nhìn hình ảnh trên màn hình: “Cảnh ban nãy có cần quay lại ở một góc độ khác không?”

Bộ phim này quả thật độ khó hơi cao.

Đạo diễn Trần rất tán thưởng Tống Như, nhưng ông nhìn vào màn hình do dự: “Nếu có thể quay từ góc bên trái của máy quay, cô có thể đảm bảo diễn xuất của cô không hề thua kém không? Điều này yêu cầu độ khó rất cao.”

Phải diễn cảnh khóc, không khó, nhưng mỗi lần khóc phải giống nhau, đối với diễn viên mà nói, đây là cách thử thách lớn nhất.

Tống Như nghĩ một chút, gật đầu kiên định: “Tôi muốn thử một chút, lại một lần nữa đi.”

Phó đạo diễn kinh ngạc hô lên một tiếng: “Các bộ phận, chuẩn bị!”

Đây chính là diễn viên chân chính, sẽ cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của đạo diễn, quan trọng nhất là, Tống Như có năng lực đem tất cả biểu cảm cảm xúc diễn xuất một cách hoàn mĩ.

Chuyện của Bùi Lạc Phong và Dương Vũ Mịch không ảnh hưởng chút nào đến việc phát huy diễn xuất của cô, ngược lại còn là động lực thúc đẩy cô không ngừng trưởng thành.

Một buổi sáng quay liên tiếp hai cảnh, biểu hiện của Tống Như vô cùng xuất sắc, toàn bộ người trong đoàn làm phim đều nhìn thấy, giờ giải lao, chị Hy bận rộn chuẩn bị cho cô sẵn hoa quả: “Ăn chút đi, tí nữa sẽ trang điểm lại sau.”

Tống Như một khi làm việc đề không quan tâm đến thời gian, đều là chị Hy chăm sóc cô.

“Cám ơn chị.” Tống Như vừa ăn được hai miếng thì thấy chị Hy giận đùng đùng ngắt điện thoại, nghi ngờ hỏi: “Sao vậy?”

“Bùi Lạc Phong, hắn ta nói không tìm thấy em, đã gọi cho chị mười mấy cuộc điện thoại rồi.” Chị Hy lắc lắc đầu: “Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn làm!”

Vừa nói xong, điện thoại của chị Hy lại reo lên.

Ánh mắt Tống Như tối xuống, bỏ hoa quả xuống: “Để em nghe, không thể để anh ta cứ làm phiền chị mãi như thế được.”

“Chị Hy, Tống Như đâu? Chị bảo Tống Như liên lạc với em nhanh chút!” Bùi Lạc Phong vừa nghe tiếng điện thoại được kết nối, gấp đến không đợi đối phương nói.

“Tìm tôi có chuyện gì?” Tống Như bình tĩnh đáp.

“Tống Như! Soa anh gọi điện thoại cho em không được, em hiện tại vẫn ở đoàn làm phim à? Em…” Bùi Lạc Phong gấp gáp nói.

“Nếu không có chuyện gì, tôi còn phải làm việc, tạm biệt!”

“Không, em nghe anh nói, anh nghĩ kĩ rồi, chúng ta nhanh chóng kết hôn đi, em muốn nhận bao nhiêu bộ phim cũbg được, chỉ cần là chuyện em muốn làm, anh nhất định sẽ giúp em hết mình. Tống Như, anh không thể không có em, chúng ta lập tức đi đăng kí kết hôn.”

Bùi Lạc Phong uống rược cả đêm, chỉ có thể nghĩ ra cách này giải quyết tình cảnh khó khăn hiện tại.

Hắn ta không thể vì Dương Vũ Mịch mà từ bỏ Tống Như, không phải là vì hắn ta yêu Tống Như, mà vì Tống Như là thiên kim tiểu thư nhà họ Tống, tuy sản nghiệp của nhà họ Tống đa phần ở nước ngoài, nhưng chỉ cần hắn ta trở thành con rể của nhà họ Tống, sau này nhất định sẽ chia cho hắn ta một chút lợi ích đối với sự nghiệp của hắn ta.

Chỉ cần Tống Như vẫn chưa nhìn thấy những đoạn clip đó, hắn ta vẫn còn cơ hội, đợi gạo nấu thành cơm rồi, Tống Như yêu hắn ta như vậy, không thể rời xa hắn ta, cho dù là Dương Vũ Mịch, Bùi Lạc Phong cũng không thể lo nghĩ nhiều như vậy.

“Kết hôn?” Tống Như không nhịn được cười: “Tôi nhớ anh từng nói, phải kéo dài thời gian không biết đến bao giờ, sao, bây giờ hối hận rồi à?”

“Đó là do anh nhất thời tức giận, em đợi anh, anh lập tức qua tìm em!”

“Một mình anh đến, hay đem theo cả Dương Vũ Mịch đến? Đoạn video của các người kích tình như vậy, anh nỡ từ bỏ cô ta sao? Tống Như hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Bùi Lạc Phong, đừng nghĩ tôi là con ngốc.”

“Tống Như, đừng tin những thứ linh tinh trên mạng, anh là do sợ em nghĩ linh tinh mới đề xuất đăng kí kết hôn, em yên tâm anh nhất định sẽ giải thích cho em, anh và Dương Vũ Mịch chỉ là quan hệ làm việc, tuyệt đối không có quan hệ ngoài luồng, những bức ảnh và video đó đều là làm giả thôi.”

“Nếu đã như vậy, thì hủy bỏ hợp đồng với cô ta đi, chỉ cần cô ta rời khỏi Huy Hoàng mới có thể chứng minh quan hệ giữa hai người trong sạch.” Giọng của Tống Như càng lạnh lùng.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.