Hoắc Tổng Truy Thê - Hoắc Minh - Ôn Noãn (Full)

Chương 1197 Cô chỉ là


Anh càng như vậy, đôi mắt của Minh Châu càng đỏ hơn.

Dù sao bọn họ cũng là anh em ruột thịt, có rất nhiều lời là có thể nói ra.

Minh Châu thấp giọng mở miệng: “Em không ghen! Em chỉ nhớ tới những chuyện trước kia.”

Cô chỉ là…

Thời gian này Lục Khiêm theo đuổi cô khiến cô quên mất ông đã từng rất phong lưu.

Cô đã đánh giá bản thân mình quá cao!

Cô cũng biết cô không hề có lý do gì để phải tức giận cả. Cô và Lục Khiêm đã tách ra, Lục Khiêm quen ai cũng là tự do của ông, không cần báo cáo hay giải thích gì với cô.

Nhưng cô vẫn thấy khổ sở.

Minh Châu nhẹ nhàng dựa vào sô pha, trong mắt cô chứ đầy hụt hãng.

Hoắc Minh nhẹ giọng nói: “Em vẫn thích ông ấy!”

“Anh…”

Hoắc Minh lại mỉm cười dịu dàng: “Đừng vội vàng phủ nhận, Minh Châu! Thật ra anh và chị dâu của em cũng không tìm được lý do để hai người có thể gương vỡ lại lành, cho nên nhiều ngày qua, bọn anh chưa từng nói một lời hay nào thay Lục Khiêm! Thế nhưng mà Minh Châu, nếu nhất định phải tìm một lý do, đó chính là em vẫn còn thích ông ấy!”

Thích, mới không cần lý do.

Thích, mới có thể mất đi lý trí.

Thích, mới có thể cân nhắc, rồi làm chuyện không có lời với mình.

Minh Châu hơi ngẩn ngơ.

Hoắc Minh võ nhẹ đầu cô như vỗ đầu mấy con thú cưng: “Có vấn đề gì cứ tìm anh chị khóc, em còn không bằng Tiểu Hoắc Tây nữa! Sùng Quang là đứa kiêu ngạo như vậy mà còn bị bị con bé bắt quay lại.”

Minh Châu bị nói cũng thấy ngượng ngùng.

Cả khuôn mặt cô ủ rũ.

Hoắc Minh nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai của cô, vô cùng dịu dàng mà nói: “Thích thì cứ làm! Không vì người khác, vì chính em thôi!”

“Anh!”

Minh Châu thất thần: “Em cho rằng anh là người đầu tiên không không muốn em ở bên ông ấy.”

Hoắc Minh cười: “Vậy thì thế nào! Em thích mài” Đúng lúc này, cửa phòng sách bị đẩy ra.

Ôn Noãn bưng mâm đựng trái cây tiến vào, đúng lúc thấy hai anh em thân mật, cô liếc mắt nhìn Hoắc Minh nhiều thêm một cái.

Hoắc Minh cười.

Ôn Noãn đặt đĩa trái cây xuống, cô cũng nhẹ nhàng sờ đầu Minh Châu: “Cậu tới rồi, muốn gặp eml”

Minh Châu chưa hề chuẩn bị. Cho dù đã có Hoắc Minh khuyên nhưng cô vẫn chưa nghĩ xong.

Hoäc Minh kéo cô lên: “Đi gặp đi! Bằng không chuyện này cứ giữ mãi trong lòng em rồi biến thành tâm bệnh.”

Minh Châu xuống lầu.

Bạn đang đọc truyện mới tại me truyenhot com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.