Thần Y Đáng Yêu Của Lãnh Huyết Nữ Vương

Chương 48: Vô đề


Ba ngày ba đêm này, Lạc Khanh Nhan đối chọi với đám người võ lâm, thì ở bên ngoài, Dung Phượng Ca tình trạng quả thật rất là kém a, ba ngày ba đêm Lạc Khanh Nhan đánh chém, thì ba ngày ba đêm này, Dung Phượng Ca không dám chợp mắt dù chỉ một chút, đứng bên ngoài Vô Nhai cốc, chăm chăm ngóng chờ hình bóng của nàng, chỉ một tiếng lay động nho nhỏ thôi cũng đủ khiến cho y giật mình hoảng hốt, y sợ…. rất sợ Nhan Nhan của y có việc

“ Công tử, chủ nhân nhất định không có việc gì, ngài đừng quá lo lắng….” Ảnh Nhất thấy Dung Phượng Ca cứ đi qua đi lại, mặt mày cau có nhăn nhó hết sức mất bình tĩnh, bèn lên tiếng an ủi, mặc dù giọng điệu cứng ngắc mà nét mặt cũng hết sức đông lạnh, nhưng để cho vị Ảnh lạnh lùng này có nét mặt nhu hòa, quả thật rất khó a, bởi vì người này vốn chính là mặt than thôi

“ Ta đương nhiên biết Nhan Nhan không có chuyện gì!” Dung Phượng Ca nói: “ nhưng là vẫn thật sự lo lắng nha!”

Con người! một khi quan tâm một ai đó quá mức, chính là như vậy, dẫu tin đối phương sẽ vượt qua tất cả nhưng là, tâm, lòng vẫn không khống chế được lắng lo, suy nghĩ.

“ Công tử, chủ nhân về rồi….” Ảnh Nhị từ bên ngoài chạy vào thông báo, lời chưa dứt, Dung Phượng Ca đã chạy ra bên ngoài, hốt ha hốt hoảng chạy như bay đến chỗ Lạc Khanh Nhan, Lạc Khanh Nhan thấy y như vậy, không khỏi bật cười, đáy mắt không dấu nỗi nhu tình như nước

Dù đi bao lâu, đi thật xa, vẫn có một người đứng nơi này chờ mình, cái cảm giác này thật là tốt, thật… tốt!!

“ Nhan Nhan! có bị thương không, có đau không, có mệt không…..” Dung Phượng Ca hai tay không quên sờ soạng khắp người Lạc Khanh Nhan, đôi con ngươi nhìn chăm chăm vào nàng, và cái miệng cũng không quên lãi nhãi. Lạc Khanh Nhan nhướng mi nhìn y, rất kiên nhẫn nghe y nói hết, cũng rất tự tại cho y sờ soạng khắp mình, Dung Phượng Ca bị ánh mắt cười như không cười của Lạc Khanh Nhan nhìn đăm đăm, không khỏi ngượng ngừng, hai tay thu về, cười cười: “ Nhan Nhan!”

“ A?!” Dung Phượng Ca vừa thu tay về, nhanh như chớp Lạc Khanh Nhan đã vươn tay ôm chặt lấy thắt lưng của y, cả hai gần kề tựa như dung hòa lẫn vào nhau, Dung Phượng Ca một chốc giật mình, nhưng rất nhanh y cười, tiếu dung ôn hòa như gió, y nhẹ giọng nói: “ Nhan Nhan đã trở lại!”

“ ừ! Ta đã trở lại…..” Lạc Khanh Nhan đáp

“ Nhan Nhan?!”

“ Ân?!”

“ Nhan Nhan!”

“ Ừ!”

“ Nhan Nhan mệt rồi! Ngủ thôi…..”

“ Ừ! Đúng vậy……”

Như là một liều thuốc an thần, như là…. Một câu thôi miên! Chỉ đơn giản vài từ ấy thôi của Dung Phượng Ca, Lạc Khanh Nhan bỗng dưng cảm thấy mí mắt của mình rất nặng, rất nặng, ba ngày ba đêm này, không ăn không uống, không nghĩ không ngủ, quả thật đã hao tổn hết sức lực của nàng rồi, nhưng đến bây giờ, bên cạnh hắn như thế này, nghe thanh âm nhẹ nhàng từ tính của hắn, Lạc Khanh Nhan chợt cười, cũng không rõ mình ngã ấp súp vào trong lòng của hắn, ngủ lúc nào không hay

Nguyên lai! Cũng chỉ bên cạnh hắn, nàng mới thực sự an tâm đi vào giấc ngủ, không lo lắng, không đề phòng……

“ Ca ca, huynh tỉnh rồi sao, may quá….” Tư Đồ Cơ Vân thấy huynh trưởng của mình mở mắt, vô cùng vui mừng, lên tiếng hỏi. Tư Đồ Nhiễm đưa mắt nhìn xung quanh, căn phòng thanh mộc nhưng không kém phần cao quý, bày biện đơn giản nhưng ẩn ẩn để lộ một cổ quý khí, nghe thấy thanh âm vui mừng của muội muội mình, y nở nụ cười: “ không sao, Vân Nhi! Sao muội lại đến đây”

“ Muội lo lắng cho huynh, cho nên nhờ Huyền đại ca đến gặp Lạc trang chủ, nhờ giúp đỡ….” Tư Đồ Cơ Vân kể lại mọi chuyện, Tư Đồ Nhiễm yên lặng, mãi một lúc sau y mới lên tiếng: “ cực khổ cho muội rồi, Vân Nhi!” Tư Đồ Cơ Vân lắc đầu cười khẽ, đáy mắt dịu dàng

Nhìn bóng lưng của muội muội mình khuất dần sau cánh cửa, Tư Đồ Nhiễm ngẩng đầu nhìn về phía trần nhà, bất chợt lòng vô cớ nặng trĩu. Y còn nhớ rõ, khi bản thân mình bị vây tứ phía, cứ nghĩ lần này khó tránh khỏi kiếp số, đột ngột bóng dáng kia xuất hiện, cũng không rõ vì sao, dù bóng lưng kia đơn bạc nhưng y lại vô cùng an tâm, cho nên liều mạng chém giết rồi sau đó ngất đi giữa đám người lúc nào không hay

Lạc Khanh Nhan, cái tên này…..

Lần đầu tiên sơ ngộ, người kia đứng đó, giữa nhiều người như vậy, nhưng chỉ một sát na chớp mắt, y lại không thể không chú ý, bạch y thanh lãnh, đáy mắt mang cười nhưng lại khiến cho người ta không dám nhìn, môi lúc nào cũng đọng lại tiếu dung nhưng tiếu dung kia như là đang cười nhạo thiên hạ. Rõ ràng khi ấy vận nam trang còn Dung Phượng Ca nữ trang khuynh quốc khuynh thành nhưng y lại chỉ nhìn mỗi một mình người kia, có lẽ là… trực giác!

Lần thứ hai gặp lại, người kia bình thản ung dung bên cạnh Khã Hãn Tây Dã, mỗi một câu nói, một nhăn mi mày cười, dơ tay nhấc chân điều vô hình chung mang theo khí phách khiến cho người ta muốn thuần phục, bất giác tò mò cho nên y mới đi theo, để rồi biết được người kia là nữ tử, cũng không rõ vì sao, lại mừng thầm

Đáy mắt của người kia, vĩnh viễn chỉ lưu lại một bóng hình duy nhất, không ai, không có gì có thể xen vào được, y biết, y hiểu cho nên y không mong đợi người kia sẽ thấy mình, y chỉ hi vọng có thể cùng người kia thành bằng hữu, chỉ đơn giản như vậy mà thôi. Nhưng là người kia năm lần bảy lượt từ chối, đến cuối cùng lại nói một câu: “ nếu ngươi tìm được thứ có thể trị dứt chứng hàn trong cơ thể của hắn, khi ấy ta sẽ cùng ngươi kết tri kỷ”

Lại là vì người đó!!

Người đó… thực sự hạnh phúc, rất hạnh phúc!!

Y thừa nhận! bản thân mình ghen tỵ, y luôn tự hỏi, người đó rõ ràng…. Nhưng vì cớ gì lại khiến cho nữ tử kia để tâm nhiều đến như vậy, y thực sự không rõ

Tư Đồ Nhiễm chợt cười, nụ cười chua xót, bất chợt cả đuôi lông mày, khóe mắt ẩn hiện bất lực, bi ai…!!

Rồi có một ngày, vị hoa hoa công tử này cũng có một ngày mệt mỏi vì một chữ tình!! Đúng là thế sự khôn lường mà, haiz!

Thôi, thôi! Tư Đồ Nhiễm lắc đầu cười nhẹ, chỉ cần là người mà nữ tử đó thích, y nguyện dùng cả cuộc đời này thủ hộ, làm tri kỷ một đời là đủ, đủ rồi….

Không mong cầu gì hơn…..!!!

“ Ai da! Tiểu Phượng Ca à, ngươi đang làm gì đó?!” Linh Vân mở to mắt nhìn Dung Phượng Ca, một bộ dáng hết sức tò mò. Nào, nào…. Nàng là đang nhìn thấy cảnh gì nha, Tiểu Phượng Ca đang…. Nấu ăn sao?! đúng là chuyện lạ. Linh Vân đảo quanh tròng mắt, nhìn Dung Phượng Ca không chớp mắt, nhìn qua nhìn lại, trái rồi sang phải, khóe môi cong lên tiếu dung nghiền ngẫm

“ Linh Vân, ngươi đừng có đi qua đi lại nữa, ta đang hầm canh gà thôi mà”. Dung Phượng Ca bĩu môi, tay cũng không quên bận rộn, trình độ có thể nói là điêu luyện, hỏi tại sao Dung Phượng Ca lại nấu nướng điêu luyện như thế thì phải nói đến, cuộc sống mấy mươi năm trong sơn cốc, dường như việc nấu nướng này y điều đảm nhận, chứ lão ngoan đồng Dung Cơ cứ dăm ba hôm lại chạy ra khỏi sơn cốc, cho nên vì vậy mà Dung công tử của chúng ta không thành thạo nấu ăn mới là lạ à nha

Thả xuống một vài dược liệu bồi bổ, Dung Phượng Ca ra sức quạt lửa, hương vị canh gà hòa quyện cùng dược thảo, mùi hương thật là thơm, khiến cho người ta không khỏi muốn ăn, Linh Vân mắt đẹp nhìn Dung Phượng Ca, chớp chớp…. và cái ý nghĩa của cái chớp mắt này, dĩ nhiên ai cũng hiểu đúng không?!

“ Không được, cái này là danh cho Nhan Nhan nha, Nhan Nhan mấy hôm nay ăn uống điều không ngon miệng” Dung Phượng Ca khẽ nhíu máy, lắc đầu từ chối Linh Vân

“ Tiểu Phượng Ca à, ta chỉ uống một chút mà thôi….” Linh Vân năn nỉ, nàng chỉ tò mò, hương vị do Dung mỹ nhân nấu ra thôi, chứ tuyệt đối không phải là vì muốn ăn đâu

“ Vân Nhi, đừng phiền công tử nữa…..” thanh âm cười khẽ, trầm thấp mang theo chút ôn nhu, nam tử thanh y xuất trần, mặt tựa quan ngọc, đôi con ngươi sáng ngời hữu thần, nhìn về phía Linh Vân, chợt lóe ôn tình. Linh Vân nghe vậy, giật mình vô cùng, thốt lên: “ ngươi…. Đến khi nào vậy?!”

Lam nhàn nhạt cười, vươn tay xoa xoa đầu của Linh Vân, ôn nhu lên tiếng: “ mới đến, chúng ta đi thôi”. Lại quay sang nhìn Dung Phượng Ca, chắp tay thi lễ: “ Dung công tử, chủ nhân chắc sắp tỉnh lại rồi, ngươi đến đi”. Dung Phượng Ca gật đầu, vẫy vẫy tay ra hiệu hai người đi trước, y cũng gần xong rồi. Linh Vân định nói gì thêm, nhưng Lam đã mang nàng ra khỏi phòng bếp, để lại Dung Phượng Ca cùng với nồi canh gà của y…. ^^

Sau khi đã nấu xong, Dung Phượng Ca mang đến phòng của Lạc Khanh Nhan, thấy nàng vẫn còn chưa tỉnh, bèn đặt tô canh kia xuống, ngồi đến bên cạnh Lạc Khanh Nhan, vươn tay đẩy đi lọn lóc mai còn vươn nơi gò má của nàng, nhìn sắc mặt khôi phục lại huyết sắc của Lạc Khanh Nhan, Dung Phượng Ca mới tâm an một chút. Chứ mấy hôm trước, Nhan Nhan của y, sắc mặt tái ngắt, dường như bị ai đó hút hết máu vậy +_+ lại còn không cho y xem thương thế của nàng nữa chứ, cho nên y chỉ còn biết đợi Nhan Nhan ngủ để xem lén cho an tâm thôi. Cũng may, dù thương rất nhiều nhưng những vết thương đó cũng không nặng lắm, nhưng mà vết sẹo cũ chưa lành, thương mới lại đến. Dung Phượng Ca chợt thở dài, sao Nhan Nhan của y, lại sống mệt mỏi đến kia chứ, tất cả cũng là…. Vì y..!!!

“ Sao lại thở dài?!….” Dung Phượng Ca mãi lo nghĩ vẫn vơ cho nên y không thấy Lạc Khanh Nhan đã mở mắt ra từ lúc nào, thanh âm hơi khô khốc, trầm lại. Dung Phượng Ca nhìn nàng, khẽ mỉm cười, thanh âm ôn nhu: “ Nhan Nhan, tỉnh rồi sao, có mệt không?!”

Lạc Khanh Nhan ôn hòa cười: “ không mệt! ta… chưa bao giờ biết mệt!” cũng không rõ vì sao lại thốt nên lời như vậy, Lạc Khanh Nhan một thoáng trầm tư. Có lẽ là, đã quen rồi. Cuộc sống như thế này, không ngừng tranh đấu, và giờ giờ khắc khắc không chút nào thư thả nghĩ ngơi, chỉ sợ lơ đễnh một cái chớp mắt, bản thân mình đã không còn. Lạc Khanh Nhan chợt cười

“ Ừ, Nhan Nhan không mệt, nhưng Phượng Ca lại hơi mệt rồi, muốn nghĩ ngơi một chút lại sợ bị Nhan Nhan bỏ lại đằng sau, cho nên Nhan Nhan cũng dừng lại nghĩ ngơi một chút, để Phượng Ca đuổi kịp được không?!” Dung Phượng Ca nhẹ giọng nói

“ Được rồi, tất cả nghe lời ngươi, vừa lòng rồi đi!” Lạc Khanh Nhan gật đầu, vươn tay nắm lấy tay y, ánh mắt sâu thăm thẳm, không thấy đáy…..

“ Nhan Nhan có đói bụng không?!”

“ A?! cũng có một chút”

“ Vậy thì uống miếng canh đi, như vậy đỡ đau dạ dày…..”

“ Được rồi…..”

“ Canh ngon không?!”

“ Rất ngon, là… ngươi nấu sao?!”

“ Đúng vậy! Phượng Ca cũng chỉ làm được thế này cho Nhan Nhan mà thôi. Nhan Nhan đừng chê”

“ Ngốc quá! Ta… làm sao có thể chê được, như vậy… đã là tốt lắm rồi”

Khi nàng mệt mỏi, bên cạnh nàng

Khi nàng đói bụng, vì nàng nấu ăn

Như vậy! là đủ rồi…..

Lạc Khanh Nhan chợt nhận ra, nhiều năm bôn ba lao lực như vậy, nhiều năm bốn bể là nhà như vậy, bây giờ mới chợt nhận ra, nàng đã có…. Nhà!

Nơi có hắn, chính là nhà của nàng, thế mà thôi!

Bây giờ nếu có người hỏi nàng, vì sao yêu hắn?! Lạc Khanh Nhan sẽ mỉm cười, không ngần ngại mà đáp rằng: “ vì hắn… là gia của nàng”

Nàng và hắn, không cần oanh oanh liệt liệt tam sinh tam thế, không cần khắc cốt ghi tâm thượng cùng bích lạc hạ hoàng tuyền, cũng không cần tình yêu hoa mỹ giữa mười dặm hoa đào bay đầy trời, mà là….. nhà, là gia…. ấm áp, luôn có một người chờ đợi đối phương trở về, như vậy là đủ rồi…..

Hết chương 48

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.