Nhiệt Độ Cơ Thể Của Ác Ma

Chương 3: Tâm can


Edit: Thanh Thanh

Beta by Sên

~~~~

Cô Tiểu Triệu vất vả lắm mới dỗ được Trần Hổ, quay đầu lại nhìn thì thấy Bối Dao mở to đôi mắt lúng liếng nhìn cô và cậu bé mập mạp.

Cô Tiểu Triệu ngồi xổm xuống kiểm tra chân Bối Dao, chân bị đỏ một mảng lớn, thậm chí còn hơi xước da. Cô bé không khóc không làm ồn, an tĩnh hiểu chuyện. Rõ ràng lúc mới tới nhà trẻ hồi đầu tháng, cô bé này vẫn rất hay khóc.

Thấy Bối Dao không khóc, cô Tiểu Triệu thở phào một hơi. Cô không hy vọng mấy đứa bé này có thể nói chuyện gì đã xảy ra, chỉ cần không khóc là được.

Cô Tiểu Triệu vừa đi thì đôi mắt khóc đến đỏ bừng của Trần Hổ liếc Bối Dao. Sau đó cậu bé mập mạp hừ một tiếng rời đi.

Buổi chiều, lúc bọn nhỏ đang gấp giấy, thì Bùi Xuyên ngồi ở cửa, không đi tới đây. Cô Tiểu Triệu đẩy xe lăn giúp cậu, cậu mím chặt môi nắm chặt cánh cửa. Cô Tiểu Triệu sợ ngón tay cậu bị thương, đành phải từ bỏ.

Bối Dao biết anh đang nhìn gì, cha mẹ anh đến bây giờ vẫn chưa tới đón anh.

Cô nhớ lúc còn học tiểu học, chú Bùi và dì Tưởng Văn Quyên ly hôn, Bùi Xuyên ở với cha. Nhưng khi đó cô không chú ý tới anh, nên không nhớ là năm nào.

Bối Dao cứ ngây ngốc như thế cả một buổi chiều.

Cô thực sự không phải là trẻ con, đương nhiên không cảm thấy hứng thú với mấy trò chơi này. Hơn nữa cô còn đang sốt, sốt cao khiến cô mơ hồ, không có tinh thần.

Nếu thật sự phải lớn lên với ký ức và linh hồn của người trưởng thành thì thực sự rất khó chịu.

Giờ tan học, các phụ huynh lại lần lượt tới đón con mình.

Cha Trần Hổ vẫn tới đầu tiên, cậu bé mập mạp đắc ý đứng lên, khi đi ngang qua Bối Dao còn liếc xéo Bối Dao một cái. Nhưng cậu ta còn ghét Bùi Xuyên hơn, lúc ra ngoài còn nói to với Bùi Xuyên: “Cha cậu sẽ không tới đón cậu đâu!”

Bùi Xuyên ngước mắt, đôi mắt đen nhánh lẳng lặng nhìn Trần Hổ. Ngón tay tái nhợt yên lặng nắm chặt xe lăn.

Cậu bé Mập mạp chạy nhanh như chớp.

Bối Dao tức điên!

Thằng nhóc nghịch ngợm!

Mẹ Bối Dao tan làm hơi muộn, cho nên ngày thường Phương Mẫn Quân đều được bà đón. Cuối cùng chỉ còn Bối Dao, Bùi Xuyên và cô Tiểu Triệu ở phòng học.

Cô Tiểu Triệu quét rác bọn nhỏ để lại, Bối Dao nhìn bóng dáng Bùi Xuyên, đôi chân ngắn chạy qua.

Ánh hoàng hôn rơi xuống sân vườn, bàn tay mũm mĩm cầm một chiếc máy bay giấy, nhẹ nhàng đặt trên đùi cậu.

Xe lăn của Bùi Xuyên không cao, nhưng ngồi trên đó lại cao hơn cô bé bốn tuổi một chút.

Bùi Xuyên nhìn cô.

Cô cười, mắt hạnh cong cong, giọng nói non nớt mềm như bông: “Cho cậu này, tớ tên là Bối Dao. Nhà của hai chúng ta gần nhau, chúng ta cùng nhau về nhà nhé?”

Bùi Xuyên lạnh mặt, đột nhiên ném máy bay giấy đi.

Tránh ra, không cần cậu.

Thế mà cô lại hiểu suy nghĩ trong mắt anh.

Nhưng tiểu Bùi Xuyên quên mất đó là một chiếc máy bay giấy, gió thổi máy bay giấy bay lên, lập tức bay thật xa. Dừng ở dưới cây hoa mai trong sân.

Bối Dao nhìn máy bay giấy, rồi lại quay đầu nhìn anh.

Ngay sau đó đôi chân ngắn bước đi nhặt nó, cô chạy về, đặt máy bay giấy lên chân anh, ánh sáng trong mắt vẫn không biến mất.

Trong lòng Bùi Xuyên dường như có lửa giận, mặc dù không biết vì sao. Sau đó cậu lại ném máy bay giấy đi.

Cô lại tiếp tục chạy đi nhặt, mỗi lần nhặt về đều phủi sạch bụi bám bên trên, cẩn thận đặt lên chân anh, ngửa đầu cười với anh.

Cho đến lần thứ sáu, cô thật cẩn thận đặt nó lên chân anh.

Mặt anh không biểu tình xé nát nó.

Mái tóc Bối Dao mềm mại, trên đầu là hai bím tóc.

Bùi Xuyên cho rằng chắc chắn cô sẽ khóc, giống như Trần Hổ vậy, khóc kinh thiên động địa, sau đó mách cô giáo. Tất cả mấy đứa trẻ ở đây đều không thích anh, trước khi chân bị chặt đứt anh trầm mặc ít nói, không có bạn bè. Mọi người đều cảm thấy anh quái gở khó ở chung.

Bối Dao biết, những người đã chịu tổn thương thì bề ngoài giống như một con nhím, nhưng nội tâm vẫn rất mềm mại.

Cô dùng ngữ khí ngây thơ của trẻ con bốn tuổi hỏi anh: “Nếu cậu không chơi, vậy chúng ta về nhà nhé? Mẹ tớ cũng không tới đón tớ. Chúng ta tự đi về được không?”

Anh không nói gì, nhưng khi Bối Dao duỗi tay chạm vào xe lăn của anh, thì anh lập tức giơ tay đánh vào mu bàn tay của cô.

Anh ra tay không nể tình chút nào, “Bốp” một tiếng giòn tan. Mu bàn tay mềm mại của cô lập tức đỏ bừng.

Bối Dao rụt tay lại theo bản năng.

Cô cúi đầu nhìn bàn tay nhỏ của mình, Bùi Xuyên cũng đang nhìn bàn tay bị mình đánh kia.

Bàn tay của cô vừa trắng vừa mềm, lại còn mũm mĩm, trên tay còn có mấy nốt giống hình hoa mai. Bối Dao khi còn nhỏ rất sợ đau, lúc tiêm có thể sợ tới mức cả người phát run. Tay Bùi Xuyên to hơn tay cô, khi đánh xuống không nể nang gì, đau hơn dự đoán nhiều.

Bối Dao thở dài trong lòng.

Thật sự không dễ ở chung.

Cô còn muốn nói chuyện, nhưng Triệu Chi Lan đã tới đứng ở bên ngoài nhà trẻ.

Bối Dao nhẹ nhàng nhíu mày, Triệu Chi Lan đi tới bế Bối Dao lên, rồi chào cô Tiểu Triệu. Khi đi ngang qua Bùi Xuyên, mẹ Bối cũng mềm lòng: “Bùi Xuyên, dì Triệu dẫn cháu về nhà nhé.”

Bùi Xuyên cúi đầu, ngón tay bám chặt vào cánh cửa.

Cô Tiểu Triệu xấu hổ cười nói: “Mẹ Bối Dao, chị về trước đi.”

Triệu Chi Lan đành phải ôm Bối Dao đi về.

Mẹ Bối ôm cơ thể mềm mại của con gái, nhẹ nhàng thở dài: “Aiz, hai vợ chồng kia tạo nghiệt gì, mà tính cách của thằng bé lại trở nên như vậy……”

Chờ bọn họ đi xa, cô Tiểu Triệu mới cười sờ đầu Bùi Xuyên.

Bùi Xuyên vẫn không nhúc nhích, cô Tiểu Triệu nhìn theo ánh mắt anh, mới phát hiện anh đang nhìn theo hai mẹ con đang đi xa.

Triệu Chi Lan hái một bông hoa vàng nho nhỏ cắm lên bím tóc trên đầu Bối Dao, cô bé được bế cười vui vẻ, mắt cong thành hình trăng non.

Ngây thơ vui vẻ và đáng yêu.

Ánh mắt Bùi Xuyên dừng trên người Bối Dao. Thật lâu sau anh mở lòng bàn tay ra, trong đó là mảnh vụn của máy bay giấy, anh yên lặng thả tay xuống.

Mảnh giấy bay đi theo gió.

Anh biết cô lừa anh, mẹ cô sẽ đón cô về nhà mà.

~~~

Sau bữa cơm tối, Bối Dao kéo cửa sổ phòng ngủ ra, nhân lúc Triệu Chi Lan rửa bát, cô cố hết sức giẫm lên ghế nhìn sang phía đối diện.

Tầng 4 đối diện sáng đèn.

Đó là nhà của Bùi Xuyên, nhà anh có người, vậy là anh hẳn là đã được đón về nhà. Cô lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Bọn họ ở chung một tiểu khu, nhà Bối Dao ở tầng ba, nhà Bùi Xuyên ở tầng bốn. Cha mẹ của Bối Dao cho cô ngủ riêng từ lâu rồi, cô có phòng ngủ riêng. Từ nhà cô nhìn qua, có thể nhìn thấy nhà Bùi Xuyên.

Nửa đêm hôm ấy khi ngủ cô lại phát sốt, Triệu Chi Lan ngủ ở bên cạnh cô, thấy cả người cô đều nóng rừng rực.

Bà ghé sát vào còn không biết Bối Dao đang nói cái gì, khụt khịt nước mắt làm ướt gối đầu. Triệu Chi Lan bị dọa sợ tỉnh cả ngủ, chạy nhanh lấy cồn hạ nhiệt độ cho cô.

Lúc Bối Dao tỉnh dậy đã là hừng đông, trán nóng rực, điều khiến cô sợ hãi hơn chính là —— ký ức của cô bắt đầu mơ hồ.

Giống như là cô đang nhìn thế giới qua tấm kính trong suốt, mà dần dần, tấm kính như bị che đi, mờ đi, làm người ta không thấy rõ ràng.

Cô mê mang nhớ rõ mình chết năm 22 tuổi.

Bị chết rất chi là máu chó.

Mà hiện tại, những kí ức khắc cốt ghi tâm kia, cứ như bị một tầng sương mù che kín, dường như cơ thể bốn tuổi này đang bài xích những ký ức đó.

Khi Triệu Chi Lan vừa ra ngoài, thì Bối Dao gian nan xuống giường, lấy vở và bút chì của mình ra.

“Bối Dao, năm 2010, gả cho Hoắc Húc, kết hôn xong mới biết hắn có người mình thích. Còn Bối Dao là lá chắn để hắn đối phó với gia tộc, để bảo vệ người hắn yêu. Hoắc Húc là hậu duệ của quân nhân và thương nhân, hắn có tiền có thế. Hoắc Húc không hề chạm vào cô, đến khi cô biết ý nghĩa tồn tại của mình, cô muốn rời khỏi đó, Hoắc Húc lại không cho phép.”

Bối Dao dùng góc độ của người đứng xem viết xuống một đoạn lời nói như vậy, viết xong đầu đầy mồ hôi lạnh, nhưng cô biết mình còn phải tiếp tục.

“Năm 2012, Bối Dao tìm cách để thấy được người mà Hoắc Húc thích, nhưng mà trong nháy mắt, Hoắc Húc đã đuổi cô về, tát cô lần đầu tiên. Triệu Chi Lan và Bối Lập Tài đều rất đau lòng, mặc dù đã ở tuổi xế chiều nhưng còn phải bôn ba khắp nơi tìm người giúp đỡ vì chuyện của cô. Cuối cùng Bối Lập Tài gặp tai nạn, trở thành người thực vật.”

Bối Dao vừa nhớ lại hồi ức, nước mắt vừa rơi xuống.

Bối Dao kiên định tiếp tục viết: “Triệu Chi Lan cuối cùng đi cầu xin một người đàn ông cứu Bối Dao ra. Người kia chính là Bùi Xuyên, là ác ma trong mắt mọi người trên thế giới, bởi vì anh viết phần mềm gây hại cho xã hội. Anh trầm mặc ít lời, nhưng đã bảo vệ Bối Dao trong suốt hai năm, cuối cùng ngày cô chết, Bùi Xuyên nói cho cô biết, “em là tâm can cả đời anh không dám yêu”.”

“Năm 2014, Bối Dao chết đầy uất ức, trở thành bia đỡ đạn cho người phụ nữ kia.”

Bước chân của Triệu Chi Lan tới gần, Bối Dao không viết tiếp được, cuối cùng chỉ có thể nói qua loa với bản thân mình trong tương lai: “Phải đối xử tốt với Bùi Xuyên.”

Đến khi viết xong chữ “Xuyên”, cô nhanh tay cất quyển vở vào trong ngăn kéo. Triệu Chi Lan đẩy cửa ra, trừng mắt nói với cô: “Đã phát sốt thế này còn chạy linh tinh cái gì đấy!”

Bối Dao lau khô nước mắt, ngoan ngoãn nằm lên giường.

Cô không biết ký ức sẽ dừng lại ở ngày nào, một người sống với ký ức đời trước đúng là không bình thường. Có thể sống lại một lần đã là ân huệ rồi.

“Mẹ, mẹ hát cho con nghe một bài đi.”

Triệu Chi Lan cười mắng: “Không nghe lời còn muốn nghe hát!”

Nhưng vẫn thương con gái mình, bà nghĩ một lúc rồi hát với giọng hát trong trẻo:

“Nhẹ nhàng gõ tỉnh tâm hồn đang ngủ say

Chậm rãi mở ra đôi mắt của con

Nhìn thế giới bận rộn

Có phải bạn vẫn cô độc mà chạy quanh không ngừng

Gió xuân không hiểu phong tình

Gợi lên tâm tình thiếu niên……”

Đây là album phát hành năm 1985, nhiều năm rồi Bối Dao chưa từng nghe lại ca khúc ôn nhu quen thuộc này.

Cô loáng thoáng nhớ lại, bài hát này tên là “Ngày mai sẽ tốt hơn”.

Trong tiếng hát của Triệu Chi Lan, cô nặng nề ngủ thiếp đi.

Trước khi ngủ Bối Dao suy nghĩ, Bùi Xuyên hôm nay có đi nhà trẻ không?

Đời trước bởi vì chuyện ngày hôm qua nên anh từ chối đi nhà trẻ, hơn nữa còn không hề mở miệng nói chuyện. Vậy hôm nay thì sao?

~~~

Hôm nay mặt trời lên cao, bọn nhỏ trong nhà trẻ đang xem con bướm trắng đậu ở bụi cỏ. Xung quanh Phương Mẫn Quân có vài đứa trẻ, tất cả đều muốn bắt được con bướm xinh đẹp kia.

Trần Hổ chạy tới hỏi: “Phương Mẫn Quân, cậu có muốn chơi trốn tìm không?”

Phương Mẫn Quân quay đầu lại.

Đó là một gương mặt được gọi là “Tiểu Ngọc Nữ”, bởi vì hơi giống khuôn mặt của người nổi tiếng. Điều này khiến cho Triệu Tú – mẹ của Phương Mẫn Quân cực kỳ kiêu ngạo.

Gương mặt Phương Mẫn Quân không bụ bẫm nhiều thịt giống các bạn cùng tuổi, khuôn mặt gầy gầy có chút tinh xảo thanh tú.

Cô bé nói: “Được, nhưng mà tớ không làm người đi tìm đâu.”

Trần Hổ đồng ý ngay lập tức.

Sau đó chọn một cậu nhóc trong đám làm người đi tìm, cậu nhóc chu miệng bất mãn, nhưng không thể không đồng ý.

Tiếng hoan hô vang lên, bọn nhỏ sôi nổi đi trốn.

Bọn trẻ chơi rất vui vẻ, trong một góc, Bùi Xuyên lạnh lùng nhìn.

Trong tiếng hoan hô của đám trẻ, cậu nhìn về vị trí trống không của cô.

Cậu đi học, mà cô không có tới.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.