Đế Quân

Chương 28: Hoàng cung, Kim Loan điện


Xe ngựa chạy bôn ba, cũng không lâu lắm liền dừng ở trước một cung điện xa hoa. Sau khi xuống xe, một lão thái giám đã sớm chờ khá lâu vội vàng tiến lên. Sau khi lên tiếng chào với âm thanh gần như là chói tai , lão liền dẫn theo một già một trẻ này đi về hướng trong cung điện.
Nhìn lên điện Kim Loan , một phong thái nhà trời tuyệt vời khiến cho người cảm nhận từ đáy lòng một niềm kính sợ. Sắc thái của ánh vàng rực rỡ lóng lánh chói mắt, phảng phất mặt trời gay gắt tồn tại ở trên đỉnh điện vậy . . . .
– Trấn Quốc Vương Gia đến!
Đứng ở cạnh cửa đại điện, một lão thái giám ưỡn ngực thét chói tai!
Chỉ hơi dừng lại trước đại môn một phen, dùng cái đó để thể hiện sự tôn kính đối với hoàng đế cao cao tại thượng ở bên trong, Thần lão gia tử liền mang theo Thần Dạ đi vào cung điện.
Trên những chiếc bàn dài dọc theo hai bên sườn cung điện, không ngờ cũng đã chuẩn bị xong xuôi rượu và các món thức ăn ngon, xem ra chuẩn bị đã lâu. Trong điện, cũng không phải chỉ có một mình cửu ngũ Chí Tôn. Ở bên cạnh ngài còn có một người thiếu phụ xinh đẹp như tiên, hẳn chính là Hoàng Hậu.
Ở dưới bọn họ , còn có một lão già mặc Hoa phục. Lão nhân này thì Thần Dạ cũng nhận ra, Tể Tướng đương triều, Trường Tôn Mạt!
Thấy ba người này, ở sâu trong nội tâm Thần Dạ không nhịn được mà hiện lên ý định giết người lạnh như băng thấu xương . Chính là ba người bọn họ đã liên thủ khiến cho Thần gia hoàn toàn biến mất từ thế gian . . . .
Khi mà Thần lão gia tử mang theo Thần Dạ đi vào trong đại điện, bầu không khí liền trở nên náo nhiệt. Hoàng đế vén áo long bào đi xuống Long Y, Hoàng Hậu thoăn thoắt bước theo sau. Trường Tôn Mạt kia càng là tươi cười rạng rỡ, ôm quyền đi theo sát phía sau để đón chào!
– Hoàng thúc, vài năm không gặp, ngài ngược lại càng tỏ ra tuổi cao chí càng cao!
Thánh Chủ Gia cùng Thần lão gia tử là tình đồng huynh đệ, cho nên lúc Hoàng thượng vẫn còn là Thái Tử liền đã xưng hô như vậy.
– Ha ha, ra mắt lão Vương Gia, cuộc sống quy ẩn điền viên quả đúng là giải sầu. Không giống lão phu, còn phải giúp đỡ Hoàng thượng xử lý đại sự triều đình, thật là có hơi lực bất tòng tâm .
Một câu 'Lão Vương Gia', được Trường Tôn Mạt nói thật đặc biệt rõ ràng.
Người khác không nhất thiết có thể cảm thấy chân thành trong đó, Thần lão gia tử đương nhiên nghe được lão già ngầm trào phúng mình, bèn cười nhạt một tiếng, chợt cao giọng hô:
– Cựu thần tham kiến Hoàng thượng Hoàng Hậu!
Nói là tham kiến, nhưng chỉ là có hơi hạ thấp người. Đây là ân huệ khác từ trước tới nay của Thánh Chủ Gia ban cho Thần Trung . Bất kể thấy ai, đều không cần quỳ xuống, cũng bao gồm cả chính Thánh Chủ Gia .
Hoàng đế cùng Hoàng Hậu tự nhiên sẽ hiểu, nhưng cũng không vui. Trường Tôn Mạt kia thân là đương triều Tể Tướng nên giờ cũng biết được, nhưng ở chỗ sâu trong con ngươi nhanh chóng xẹt qua một vẻ ghen ghét. Nhưng có lẽ là ý thức được sự không thích hợp , nên ánh mắt cụp xuống lướt qua trên người Thần Dạ, rồi mới ẩn nấp ở chỗ sâu trong tâm khảm.
Cái thoáng nhìn lướt nhanh này, khiến cho ý định giết người âm thầm của Thần Dạ càng tăng lên. Sau đó hắn thành thật ngoan ngoãn quỳ xuống dập đầu đối với hoàng đế Hoàng Hậu mà tôn kính hô một tiếng. Thánh Chủ Gia ban ơn cũng không có dành cho tất cả mọi người Thần gia. Hơn nữa, với quan hệ giữa hai nhà thì tuy là vua tôi, nhưng hoàng đế cũng là trưởng bối của hắn, cho nên đương nhiên phải quì một cái!
Chỉ là một lần quì này rất làm cho người ta không cam lòng, tình không muốn !
– Lại đây, lại đây. Hoàng thúc, Dạ nhi, sang ngồi bên kia!
Hoàng đế vung tay áo bào lên, tự mình dẫn dắt Thần lão gia tử đến chỗ ngồi bên trái.
Một buổi yến hội xa hoa, trong điện chỉ có năm người Hoàng đế Hoàng Hậu, Trường Tôn Mạt, ông cháu Thần lão gia tử .
. Cửu ngũ Chí Tôn mở tiệc chiêu đãi Thần lão gia tử, lão đương nhiên có tư cách này, chỉ là lại gọi đích danh để cho Thần Dạ cùng đi. . . . Dẫu trong lòng Thần Dạ biết rõ ràng, nhưng lại vẫn có cảm giác rất thú vị.
– Lão Vương Gia, lão phu mời lão một chén. Chúc lão trường thọ, cũng hy vọng lão phu có một ngày, có thể được mạng tốt giống như lão Vương Gia , có khả năng sống nhàn nhã cgo qua ngày!
Trường Tôn Mạt nâng chén mời rượu, trong lời nói mang theo sự châm chích.
Nghe vậy, Thần lão gia tử cười nhạt mà bảo:
– Rất nhiều chuyện, Bổn vương có khả năng bỏ lại, Trường Tôn lão nhi ngươi vị tất có khả năng mặc kệ. Có thể giúp đỡ Hoàng thượng xử lý đại sự trong triều là phúc phận của ngươi. Nhưng mà xin khuyên ngươi một câu, khi giải quyết công việc cho người, ngàn vạn lần đừng biến phúc phận trở thành thứ chính mình phải có. Đừng quên, tất cả phúc phận, nếu như không có Hoàng thượng ban ơn, thì Trường Tôn lão nhi ngươi, hiện tại là người, sau một khắc có thể chính là quỷ !
Đối với một số người, một mực khách khí và nhường nhịn, bọn họ ngược lại sẽ cảm giác được ngươi dễ bắt nạt!
Những lời nói thế này rất nặng, biết Hoàng đế Hoàng Hậu ở đây, làm thần tử dù có ân sủng cực lớn vẫn còn phải cẩn thận khắc chế. Thế nhưng Thần Trung trách mắng đối với Trường Tôn Mạt, lại không chút lưu tình, mặc kệ thể diện. Nhất là Hoàng Hậu, ai mà không biết, Hoàng Hậu này chính là con gái của Trường Tôn Mạt !
Lời nói vừa thốt ra, Trường Tôn Mạt cùng Hoàng Hậu nhất tề liền biến sắc mặt. Nhưng lại ngại với uy thế của Trấn Quốc Vương Gia, rất là tức giận mà đành phải cố kìm nén tức giận xuống.
Mà trong lòng Thần Dạ, giờ phút này lại cười khổ. Bắt đầu từ khi bước vào hoàng cung , tất cả mọi thứ phát sinh đều giống nhau như đúc cùng trong trí nhớ. Trời xanh cho hắn, quả nhiên chỉ là lại có thêm một cơ hội, mặt khác, đều chỉ có thể dựa vào chính mình đi tranh thủ nắm chắc.
Hoàng đế nhẹ nhàng cười một tiếng mà nói:
– Hoàng thúc, Trường Tôn đại nhân, hôm nay chính là gia yến, mọi người không nói chuyện quốc sự. Nào, kính hai vị một chén. Chỉ có các khanh một mực giữ hoà khí thì Đại Hoa hoàng triều ta mới có thể tiếp tục duy trì lâu dài không suy sụp xuống.
Thể diện của Hoàng đế thì luôn phải giữ gìn. Bởi vậy, bầu không khí trong đại điện lần thứ hai biến thành bình yên.
Sau mấy chén lót bụng, hoàng đế cười hỏi:
– Dạ nhi, trên đường cái đế đô đều đồn đại, nói ngươi trời sinh thông minh, linh tính hơn người, từ thuở nhỏ liền biết rõ tứ thư ngũ kinh. Hãy nói cho trẫm, hiện tại ngươi đã hiểu những thứ gì?
Thần Dạ đứng dậy, cung kính đáp:
– Khởi bẩm Hoàng thượng, những điều này đều là nghe nhầm đồn bậy mà thôi. Thảo dân còn nhỏ tuổi, có thể nhớ được vài câu cũng rất khá rồi.
Nghe nói như thế, hoàng đế lại bắt đầu cười ha ha
– Hoàng Hậu, như thế nào, trẫm đã nói với ngươi. Dạ nhi mặc dù tuổi nhỏ, lại không bị mất bình tình hiếm có ở tuổi thiếu niên. Vóc người cũng cực kỳ tuấn tú, không có lừa ngươi chứ?
– Nô tì sao dám hoài nghi Hoàng thượng ạ?

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.