Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Chương 330: Chương 330 Lời của Hòa thượng Ngộ Quang


Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tác giả: Nga Thị Lão Ngũ Thần

— o —

Chương 330 Lời của Hòa thượng Ngộ Quang

Nhóm dịch: Friendship

Nguồn: Mê Truyện

Ninh Khinh Tuyết lắc lắc đầu nói

– Chị không biết Giác Vân Tự, ngôi chùa này làm sao?

Lý Mộ Mai ra vẻ thần thần bí bí nói:

– Ở Lạc Thương vừa mới xây xong một ngôi chùa có tên là Giác Vân Tự, ở bên
ngoài chùa có đôi câu đối “Vân thâm bất tri xử, Giác tỉnh thử tự trung” ý nói
là nếu có hoài nghi thắc mắc gì không giải thích được thì có thể đến miếu để
thắp hương lễ Phật, nghe nói rất linh thiêng, trở thành một ngôi chùa rất nổi
tiếng ở trên mạng. Em nghe nói trụ chì của Giác Vân Tự tên là Ngộ Minh, là một
hòa thượng rất có bản lĩnh. Chi bằng chúng ta cũng đi đến Giác Vân Tự thắp
hương cầu khấn đi, coi như là đi chơi một chuyến thôi.

Ninh Khinh Tuyết nghi ngờ hỏi lại:

– Một ngôi chùa mới xây xong mà lại rất nổi tiếng? Chắc không phải là do
người ta đồn thổi lên như vậy đấy chứ?

Lý Mộ Mai lắc đầu:

– Em cũng không biết, nhưng em nghe nói ở trong chùa có một vị hòa thượng già
đắc đạo ở Lạc Thương, nên mới xây chùa ở Lạc Thương.

Ninh Khinh Tuyết cũng không quá coi trọng chuyện này, nên nói:

– Một khi đã như vậy, thì chúng ta đi xem xem thế nào, Lạc Thương cách Du
Châu cũng không xa lắm, coi như đi giải khuây cũng được.

Lạc Thương.

So với một năm trước thì nơi này có vẻ nhộn nhịp đông đúc náo nhiệt hơn rất
nhiều, rất nhiều người đều nói nơi này được như vậy đều là nhờ vào Giác Vân
Tự, Lạc Thương trước và sau khi có Giác Vân Tự lượng khách du lịch đã tăng lên
gấp mấy lần.

Lúc Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai đến Lạc Thương, quả nhiên phát hiện ra rằng
nơi này rất nhộn nhịp. Thậm chí chẳng kém Du Châu là mấy – phải biết rằng Du
Châu là một thành phố lớn

Giác Vân Tự quả nhiên đúng như Lý Mộ Mai nói vô cùng đông vui tấp nập, thậm
chí còn náo nhiệt hơn cả những gì Lý Mộ Mai nói. Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai
đến đây, cũng phải xếp hàng thắp hương.

Giác Vân Tự mặc dù mới xây chừng nửa năm, nhưng bên ngoài chùa đã hình thành
cả một dãy phố chuyên bán dầu hương tiền vàng. Vô cùng náo nhiệt, du khách
trước khi vào đây thắp hương đều thỉnh hương ở đó, rồi sau mới vào trong chùa
hỏi sư thầy về những chuyện phiền não khó khăn của mình, hoặc cầu khấn nguyện
vọng, trước khi đi cũng muốn mang theo vài món pháp khí ở đây để cầu bình an.

Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai sau khi thỉnh hương xong, người xếp hàng để được
thắp hương đã xếp thành một hàng dài ra đến tận cổng chùa. Ở cái thời buổi
chen chúc xô bồ này, không ngờ lại không có bất cứ người nào chen ngang chen
dọc cả. thậm chí tất cả đều mang dáng vẻ vô cùng thành kính.

Chẳng lẽ nơi này thực sự linh thiêng đến vậy sao? Ninh Khinh Tuyết nhìn nhiều
người đến đây thắp hương cầu khấn như vậy trong lòng cũng có chút hoài nghi.

Một hòa thượng cầm chổi đi qua Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai, rồi đột nhiên
dừng lại.

Ninh Khinh Tuyết có chút ngạc nhiên nhìn hòa thượng này, vị hòa thượng này
khoảng hơn bảy mươi tuổi, nhưng dáng vẻ còn rất nhanh nhẹn. Ông ta liếc nhìn
Ninh Khinh Tuyết, rồi lại nhắm mắt lại.

Hình như Giác Vân Tự có rất nhiều hòa thượng, nhưng một vị hòa thượng hơn bảy
mươi tuổi mà vẫn đi cầm chổi quét sân thì lại không nhiều. Đương lúc Ninh
Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai không biết vị hòa thượng này muốn gì, thì vị hòa
thượng này đột nhiên mở mắt ra nói:

– Lão hòa thượng Ngộ Quang, hai vị thí chủ không cần phải xếp hàng, có thể
theo lão vào thắp hương.

Lý Mộ Mai cảnh giác nhìn chằm chằm vào lão hòa thượng, những người khác đều
phải xếp hàng thắp hương, dựa vào cái gì mà bọn họ không cần xếp hàng mà vẫn
có thể vào trong? Ninh Khinh Tuyết xinh đẹp như vậy, không phải lão hòa thượng
này có ý xằng bậy gì đấy chứ?

Hòa thượng Ngộ Quang dường như không phát hiện ra ánh mắt khác thường của Lý
Mộ Mai, nói rồi bất ngờ quay người bước đi.

Ninh Khinh Tuyết kéo tay Lý Mộ Mai

– Chúng ta đi xem xem, ít nhất cũng phải đứng đây xếp hàng cả tiếng đồng hồ,
chúng ta đi theo lão sư phụ này xem sao.

Lý Mộ Mai nhìn hàng người xếp hàng, quả đúng là phải mất hơn một tiếng đồng hồ
nữa mới đến lượt các cô. Người ở đây quả thực là hơi nhiều, lại nói, vị lão
hòa thượng này cũng đã già như vậy rồi, chắc là sẽ không có ý xấu gì đâu.

Lão hòa thượng dẫn hai người đến một gian thiện phòng ở đằng sau cùng, trong
căn phòng chỉ có một bức tranh vẽ tượng bồ tát, Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai
đều không thể nhận ra được đó là vị bồ tát nào.

– Sư phụ Ngộ Quang, không phải thầy nói dẫn chúng tôi đi thắp hương sao? Thầy
dẫn chúng tôi đến đây làm gì?

Lý Mộ Mai cảnh giác hỏi.

Sư phụ Ngộ Quang bỏ chiếc chổi xuống. Nói “A di đà phật” rồi sau đó lại quay
sang nói với Ninh Khinh Tuyết:

– Vị thí chủ này có duyên phận với một sư phụ điểm hóa của lão, cho nên lão
muốn giải đáp nghi hoặc với vị thí chủ này, nhưng trước khi giải đáp nghi
hoặc, tôi muốn xem chuỗi pháp khí trên người của thí chủ đây.

Ninh Khinh Tuyết chột dạ sờ lên chiếc vòng cổ của mình, nói:

– Sư phụ Ngộ Quang, ý của thầy là chiếc vòng cổ này?

– A di đà phật

Sư phụ Ngộ Quang lại nói một câu a di đà phật. Sau đó lại tiếp tục nói:

– Vị thí chủ này, không cần tháo chiếc vòng cổ đó ra. Lão hòa thượng đã xác
nhận rồi. Được rồi, vị thí chủ này có thể nói xem các thí chủ đến Giác Vân Tự
có chuyện gì muốn giải đáp?

Ninh Khinh Tuyết dùng ánh mắt vô cùng ngạc nhiên nhìn hòa thượng Ngộ Quang,
ông ta làm sao biết được mình có chuyện muốn nhờ giải đáp, mà không phải là
đến để thắp hương cầu khấn?

Lý Mộ Mai cũng dùng con mắt khác để nhìn vị hòa thượng này, cô cướp luôn lời
Ninh Khinh Tuyết định nói:

– Mấy tháng trước, Khinh Tuyết vì một chuyện ngoài ý muốn nên đã hôn mê bất
tỉnh, mất đi kí ức một năm, nhưng đến bệnh viện kiểm tra thì mọi thứ đều rất
bình thường. Xin hỏi sư phụ Ngộ Quang, ký ức đó có thể khôi phục được hay
không?

Ninh Khinh Tuyết lập tức bổ sung:

– Đúng vậy, tôi đã điều tra về một số kí ức có liên quan, đa số chỉ là những
mảnh ghép linh tinh rời rạc, nhưng tại sao tôi lại không thể nhớ được? Hơn
nữa, hơn nữa…

Hòa thượng Ngộ Quang ngồi trên một tấm đệm quỳ chân, nghe hai người nói, không
có bất cứ câu trả lời nào, mà nói:

– Vị thí chủ này, có thể nói cho lão nạp biết chuỗi vòng cổ mà thí chủ đang
đeo từ đâu mà có không?

Ninh Khinh Tuyết nhíu mày nói:

– Chính tôi cũng không nhớ rõ từ đâu mà có được chuỗi vòng cổ này, nếu tôi mà
nhớ được thì tôi đã chẳng cần phải hỏi tới ông rồi.

– Thí chủ đã từng luyện qua cổ võ sao?

Sau khi hòa thượng Ngộ Quang hỏi, rồi cũng tự mình lắc đầu phủ nhận luôn, cho
dù Ninh Khinh Tuyết có từng luyện qua cổ võ, thì với từng này tuổi, thì cô có
thể luyện được ra cái gì? Chứ đừng nhắc đến có thể tạo ra được một thứ như
vậy.

Thấy Ngộ Quang hỏi mình rồi lại tự lắc đầu, Ninh Khinh Tuyết thấy lạ hỏi.

– Sư phụ Ngộ Quang, tôi chưa từng luyện qua cổ võ, nhưng ký ức của tôi thì có
liên quan gì đến cổ võ?

Ngộ Quang lại gật gật đầu nói:

– Có thể thí chủ không biết, ký ức của con người sau khi bị mất đi bởi tác
động của ngoại lực, thực tế vẫn còn tồn tại một cách mơ hồ. Nói cách khác thí
chủ vẫn còn có ấn tượng với những kí ức sâu sắc trước đây, mà cũng còn tùy
thuộc vào thời gian ngắn dài, kí ức này của thí chủ rất có thể sẽ dần dần được
hồi phục lại, nhưng cũng không thể chắc chắn được 100%, cũng có một số kí ức
đã mất đi và không để lại bất cứ dấu vết nào.

Ninh Khinh Tuyết nghi hoặc nói:

– Nhưng tôi đến một chút cảm giác cũng không có, nếu không phải những người
bên cạnh nói cho tôi biết, thì thậm chí tôi còn không biết là mình bị mất đi
trí nhớ cơ. Hơn nữa tôi cũng đã lên mạng xem rất nhiều những bài phân tích về
hiện tượng mất trí nhớ của các chuyên gia Châu Âu, Mỹ. Cho dù là bản thân
không nhớ ra, nhưng những chuyện có ấn tượng sâu sắc chỉ cần những người xung
quanh không ngừng nhắc tới, thì sẽ vẫn có chút ấn tượng, chắc là không thể
không tồn tại chuyện gì mà lại không để lại chút ấn tượng nào chứ.

– A di đà phật

Hòa Thượng Ngộ Quang không hiểu sao lại thốt lên một câu phật hiệu như vậy,
lúc này mới nghiêm túc nói:

– Tử không được nói lung tung chuyện thần chuyện quỷ, tôi không nên nói với
thí chủ thêm điều gì nữa, chỉ là trên người thí chủ có chuỗi pháp khí do đích
tay một vị tiền bối chế tạo ra, hơn nữa chuỗi vòng cổ này không chừng còn lợi
hại hơn gấp mười lần so với cái mà lão nạp từng nhìn thấy, cho nên lão nạp mới
muốn nói cho thí chủ biết.

– Cái gì? Sư phụ Ngộ Quang, sư phụ nói là chuỗi vòng cổ này là do một tiền
bối làm ra sao? Tiền bối của sư phụ là ai?

Ninh Khinh Tuyết kinh ngạc hỏi, cô nhìn Ngộ Quang ít nhất cũng là một người
hơn bảy mươi tuổi, tiền bối của ông ta chắc phải hơn một trăm tuổi mất.

Ngộ Quang không trả lời Ninh Khinh Tuyết, mà lại tự lẩm bẩm một mình:

– Hoa Hạ đất rộng của nhiều, văn minh thâm hậu, man di xa xôi sao có thể sánh
bằng

Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai đều ngẩn người ra, các cô không thể tưởng tượng
được rằng vị lão hòa thượng mặt mũi hiền lành này lại có thể nói người nước
ngoài là man di. Quả đúng là đừng có trông mặt mà bắt hình dong, không phải
hòa thượng cần phải bác ái sao? Không ngờ lại còn có một bộ mặt như thế này.

Ngộ Quang cũng không để ý đến ngữ khí của mình, tiếp tục nói:

– Khi đã luyện cổ võ đến một trình độ nhất định, thậm chí là luyện được đến
mức có thể xuất ra nội khí, hoặc là lúc nội khí luyện đến trình độ cao. Đột
nhiên ý thức được cái chết, sẽ chủ động dùng nội khí của mình để bảo vệ hai
thứ quý giá nhất của mình đó là linh hồn và ký ức, ký ức này ở kiếp sau của
anh ta, sẽ thể hiện tất cả. Mặc dù không thể nhớ được hết toàn bộ, nhưng vẫn
có thể nhớ được mang máng.

– Đương nhiên, điều kiện đầu tiên là không thể có người quấy rầy. Nhưng nếu
như không chết, mà lại tỉnh lại, nhưng nguy hiểm trước đó sẽ không được ghi
nhớ lại, thậm chí dần dần mất đi, tình trạng của thí chủ rất giống với hiện
tượng này.

Ninh Khinh Tuyết ngây người ra trong chốc lát, rồi mới mơ hồ hỏi lại:

– Nhưng cho tới bây giờ tôi chưa từng học qua cổ võ gì hết, ngay cả đến nội
khí là gì tôi cũng không hiểu, làm sao có thể giữ lại được linh hồn và kí ức
chứ.

Ngộ Quang gật gật đầu,

– A di đà phật, đừng nói là thí chủ không hiểu cổ võ, cho dù là cao thủ luyện
đến trình độ cao thâm khó lường, cũng không thể nào lưu giữ lại được kí ức của
mình. Lão nạp chỉ nghe nói về chuyện này mà thôi, bởi hành động này không chỉ
yêu cầu cần phải tu luyện cổ võ, mà còn có yêu cầu rất nghiêm khắc đối với
người luyện cổ võ. Có thể lưu giữ lại được kí ức, lão nạp e rằng không có
người nào như thế. Chỉ là tình trạng của thí chủ rất giống với loại ví dụ này,
nên lão nạp mới nhắc đến thôi.

– Vậy sư phụ Ngộ Quang, nếu như có tình huống như vậy, thì phải làm thế nào
mới khôi phục lại được trí nhớ?

Ninh Khinh Tuyết mặc dù biết mình không phải là tình trạng như vậy, nhưng vẫn
không kiếm chế được nên buột miệng hỏi.

Ngộ Quang nói:

– Trừ phi luyện công pháp đó lại một lần nữa, ít nhất cũng phải luyện đến
thời điểm trước khi mất đi trí nhớ, thì khoảng ký ức đó mới hồi phục lại được,
hơn nữa tu vi cũng sẽ tăng cao hơn, nhưng cũng có thể có những chuyện không
thể ngờ tới được, chỉ có điều…

Ngộ Quang do dự hồi lâu, rồi mới lại nói:

– Hai vị thí chủ xin mời, lão nạp phải tụng kinh rồi.

Nói rồi nhắm mắt không nói gì nữa.

Ninh Khinh Tuyết và Lý Mộ Mai nghi hoặc nhìn nhau, lúc này mới thi lễ với Ngộ
Quang đứng dậy bước ra ngoài, sau khi hai người bước ra, vẫn còn hoài nghi về
những điều lão hòa thượng này có hơi huyễn hoặc, hay nói cách khác là hơi mê
tín.

Tip: Bạn có thể sử dụng các phím bàn phím trái, phải hoặc nút A và D để duyệt giữa các chương.